Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 124: Thiệu Mỹ Lan Kết Hôn
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:47
Cũng may hiểu lầm nhưng không sinh khí, nếu không...
Tâm thái Thiệu Kiến Quốc vẫn rất tốt, dù sao lúc mới cưới Hứa Hân cứ nhìn thấy anh là sinh khí, anh quen rồi.
Thấy vợ đi rồi anh liền thoăn thoắt giặt tã, rửa tay xong thì đi nấu cơm, đối với vợ con anh luôn chịu thương chịu khó.
Thời gian chăm sóc con cái trôi qua thật nhanh, loáng một cái đã hơn một tháng. Hứa Hân ngày nào cũng vẽ tranh, Thiệu Kiến Quốc lại đi làm nhiệm vụ một chuyến, chẳng mấy chốc kỳ thi đại học đã sắp bắt đầu.
Thiệu Mỹ Lan tích cực ôn tập, cô vốn thông minh nên nhanh ch.óng nắm vững các đề mục lớp 12, lại được thầy giáo bổ túc một thời gian nên chuẩn bị khá kỹ lưỡng.
Nhưng năm nay là năm đầu tiên mở lại kỳ thi đại học, số lượng thí sinh thực sự rất đông. Nên cô cũng có chút căng thẳng, hai ngày trước khi thi cô không đi làm nữa, trốn ở chỗ Hứa Hân nghiêm túc học tập.
Với tư cách là chồng sắp cưới, Hứa Bân rất ủng hộ cô, ngày nào cũng mua đồ tẩm bổ mang qua. Ngay cả Khúc Mai cũng thấy trong nhà có người đi thi là chuyện đáng lo, bà chuẩn bị ít đồ dinh dưỡng mang tới, còn hầm canh bổ, cả nhà đồng lòng hỗ trợ Thiệu Mỹ Lan đi thi, làm cô cảm động vô cùng.
Có được nhà chồng như vậy cô sao có thể không vui, nếu ở quê mà lấy cái tên vô lại kia thì e rằng cả đời cũng chẳng biết mùi vị hạnh phúc là gì.
Đương nhiên Khúc Mai tới cũng là để giúp Hứa Hân trông cháu, thuận tiện chăm sóc con dâu tương lai và con gái con rể ăn cơm, đồng thời bà cũng qua nhà con gái ruột xem sao, dù sao họ cũng đang bận rộn chuyển nhà.
Triệu Minh Lượng và Từ Nhã sống cũng rất tốt, hai người đã tìm hiểu nhau một thời gian nên chung sống hòa hợp không hề cãi vã. Lại thêm Hứa Thủ trưởng vì muốn bù đắp cho Từ Nhã nên đã mua cho họ một căn nhà ở ngoài, cuộc sống càng thêm dư dả.
Triệu Minh Lượng vốn không muốn nhận, nhưng Hứa Thủ trưởng nhất quyết tặng, không còn cách nào họ đành dọn qua đó ở. Để tiết kiệm tiền họ còn cho thuê một phòng, mỗi tháng thu được hai mươi đồng tiền thuê.
Đồ đạc trong nhà Hứa Thủ trưởng cũng chuẩn bị đầy đủ, chẳng kém gì Hứa Hân lúc trước.
Chỉ là ở ngoài nên hai người ít khi gặp mặt, Triệu Minh Lượng đã xin cho vợ đi theo quân đội, nhưng vẫn chưa được phê duyệt.
Vốn dĩ trước khi dọn đi họ định qua nhà Thiệu Kiến Quốc tụ tập một bữa, nhưng vì Thiệu Mỹ Lan sắp thi đại học nên họ không tới, chỉ có Khúc Mai qua giúp dọn dẹp.
Thoắt cái ngày thi đại học đã tới, thắng bại tại đây.
Thiệu Mỹ Lan cũng chỉ muốn liều một phen, cảm thấy tình hình hiện tại của mình khá tốt, nếu đỗ đại học thì đi học, không đỗ thì tiếp tục làm ở xưởng cũng chẳng sao, dù sao hôn sự đã định, nhà chồng tốt nên cô cũng không cần quá áp lực, nhưng nghĩ đến mọi người ủng hộ như vậy, cô cũng không muốn làm họ thất vọng.
Ban đầu áp lực rất lớn, nhưng khi vào phòng thi cô lại thấy thoải mái hơn. Chính là nhờ một câu nói của Hứa Bân: "Mau thi xong đi để chúng ta còn kết hôn."
Anh ta chẳng thèm để ý đến kết quả, chỉ quan tâm khi nào cô thi xong. Tuy thấy cạn lời nhưng khi vào thi cô thực sự thấy nhẹ nhõm hơn người khác. Nhờ nhiều yếu tố, sau khi thi xong cô cảm thấy mình làm bài khá tốt.
Chỉ có một chút hơi ngại, đó là người khác đều có cha mẹ đi cùng, còn cô thì là Hứa Bân lo liệu trước sau.
Buổi trưa anh ta còn đưa cô đi ăn cơm, rồi mua trái cây cho cô bổ sung nước.
Chuẩn bị xong xuôi lại đưa cô tới trường, đúng là phong cách sủng vợ làm mọi người xung quanh đều đỏ mặt, vì thời đó quan hệ nam nữ không mấy khi thân mật như vậy. Mà Hứa Bân thì cứ học theo Thiệu Kiến Quốc và Triệu Minh Lượng đối với vợ, rõ ràng đang tìm hiểu mà anh ta cứ làm như đã kết hôn rồi vậy.
Những chuyện này làm Hứa Hân cũng phải ghen tị, thấy anh trai mình từ khi có Thiệu Mỹ Lan là chẳng thèm ngó ngàng gì đến cô em gái này nữa, đúng là điển hình của việc có vợ quên em.
Thiệu Mỹ Lan thẹn thùng lườm anh ta một cái rồi vào ôn tập tiếp, dù sao vẫn còn một ngày thi nữa. Buổi tối Khúc Mai tan làm lại tới hầm canh cho con dâu, không còn Tống Tiểu Linh ở bên cạnh xúi giục bà thấy con dâu này thực sự rất tốt, ít nhất là hiếu thuận với người già, lại không có nhiều chuyện.
Hứa Thủ trưởng cũng dặn bà nhất định phải ủng hộ con dâu đỗ đại học, dù sao nhà họ vẫn chưa có ai là sinh viên cả.
Khúc Mai cũng thấy trong nhà có một sinh viên thì vẻ vang hơn nhiều, vì từ khi quốc gia thông báo mở lại kỳ thi đại học, gần như ai cũng tìm cách ủng hộ việc học hành, ủng hộ tri thức cường quốc. Những gia đình lão cách mạng như họ tự nhiên không thể lạc hậu, nên chẳng có lý do gì mà không ủng hộ.
Đợi họ ăn xong cơm tối mới về, Thiệu Mỹ Lan ngày hôm sau được Hứa Bân đưa tới trường thi, khi thi xong bước ra cô thấy cả người nhẹ bẫng. Bất kể đỗ hay không, vừa ra đã thấy khuôn mặt "cuối cùng cũng đợi được em thi xong" của Hứa Bân là cô thấy nhẹ lòng rồi.
Hứa Bân lúc này như mở cờ trong bụng, kéo Thiệu Mỹ Lan định đi nghỉ ngơi hai ngày đi chụp một bộ ảnh cưới trước, rồi lại kéo cô đi đăng ký kết hôn. Cầm cuốn sổ đỏ trên tay, Hứa Bân ngắm nghía mãi, mong mỏi bao lâu cuối cùng cũng cưới được vợ, thật chẳng dễ dàng gì.
“Giờ em có thể về nhà được chưa?” Thiệu Mỹ Lan mệt mỏi nói, cả quãng đường này cứ vội vội vàng vàng, cô mệt rã rời rồi.
“Chúng ta về xem tân phòng đi, anh tự tay bố trí sợ em không hài lòng.”
“Ơ, không cần đâu mà?”
“Nhất định phải đi, mẹ anh cũng bảo em qua đấy.”
Không còn cách nào Thiệu Mỹ Lan đành đi theo, thế mới biết nhà họ Hứa đã chuẩn bị gần như xong xuôi, đồ dùng kết hôn cơ bản đã đủ cả. Trên giường trải ga gối mới, trông như chưa có ai ngồi lên, Hứa Bân thời gian qua chắc là ở phòng khác. Thiệu Mỹ Lan đỏ mặt, trách Hứa Bân chẳng cho xem gì khác mà cứ bắt cô xem giường.
Nhưng nhà họ Hứa chuẩn bị chu đáo quá cô cũng chẳng chê được gì, lườm Hứa Bân một cái rồi đòi về, đến cơm tối cũng không ở lại ăn.
Khúc Mai còn kỳ lạ hỏi Hứa Bân: “Con làm gì con bé mà nó vội vã bỏ về thế?”
Hứa Bân gãi đầu: “Con có làm gì đâu, chỉ là đưa cô ấy vào xem tân phòng bố trí thế nào thôi mà.”
“Con tìm được vợ là mẹ yên tâm rồi, sớm kết hôn đi.” Khúc Mai vỗ vai đứa con trai hơi thiếu tinh tế của mình mà thở phào, đúng là may mà con gái mang cô em chồng tới, nếu không với tính cách này của con trai bà chắc là đ.á.n.h bóng chuyền (ở vậy) mất.
Vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, Hứa Bân ngơ ngác: “Mẹ, rốt cuộc là sao ạ?”
“Hai đứa còn chưa kết hôn mà con đã đưa một cô gái vào xem giường cưới, lại còn xung quanh không có ai, người ta không bị con dọa chạy mất là may rồi.”
“Cái này...” Hóa ra là vậy, Hứa Bân cuối cùng cũng hiểu ra, anh gãi đầu nhớ lại khuôn mặt đỏ bừng của Thiệu Mỹ Lan vừa rồi, cô ấy chỉ nhìn một cái là chạy xuống lầu ngay, chẳng lẽ cô ấy tưởng anh định làm gì cô ấy trong phòng đó sao?
Nhưng chưa kết hôn mà, anh muốn làm cũng không được chứ.
Gãi đầu, hèn gì người ta chạy thục mạng, hay là đuổi theo giải thích một chút nhỉ?
“Đứng ngây ra đó làm gì, đuổi theo đi chứ.” Khúc Mai lườm anh một cái.
Hứa Bân đúng là đuổi theo thật, thế là hôn sự được định đoạt.
Thiệu Mỹ Lan xin nghỉ phép dài hạn ở xưởng, dù sao cũng sắp kết hôn rồi.
Thiệu Kiến Quốc đ.á.n.h điện về quê, lần này cả nhà họ Thiệu đều lên. Ngay cả chú út cũng lên, dù sao Thiệu Mỹ Lan kết hôn là chuyện đại sự sao có thể không lên chứ? Gả con gái không giống như cưới con dâu, dù sao cũng là gả vào nhà người ta nên phải lên xem thế nào.
Lên tới nơi họ ở tại nhà Thiệu Kiến Quốc, nhưng không ở hết được. Nên Thiệu Kiến Quốc sắp xếp cho đàn ông ở nhà khách, cũng may nhà họ có chút vốn liếng, nếu không đúng là không lo nổi.
Đương nhiên Thiệu Mỹ Lan và Hứa Bân cũng đưa tiền cho Thiệu Kiến Quốc nhưng anh không nhận. Dù sao đôi trẻ sắp kết hôn cần mua nhiều thứ, có tiền thì cứ để lại cho họ lo cho cuộc sống sau này.
Thiệu Mỹ Lan ở nhà anh hai chuẩn bị xuất giá, quần áo và đồ dùng kết hôn đã mua xong để ở phòng phụ.
Hứa Hân còn giúp cô chuẩn bị tiền áp eo, đương nhiên Trương Tú Lan và chú út cũng đưa thêm. Nhà họ Thiệu ít họ hàng, nhưng được cái ai cũng đưa nhiều. Nên Thiệu Mỹ Lan cũng chẳng có gì phải tiếc nuối, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ Hứa Bân tới đón.
Hứa Bân trong lúc Thiệu Mỹ Lan chuẩn bị thi đại học thực sự đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo, nên ngày cưới anh trực tiếp lái năm chiếc xe tới đón Thiệu Mỹ Lan và người nhà mẹ đẻ qua nhà họ Hứa, thật là khí phái hiếm thấy.
Lần này địa vị của người nhà họ Thiệu ở nhà họ Hứa đã khác, dù sao cũng là người nhà mẹ đẻ của cô dâu mới, đến Hứa Hân vào cửa còn đùa là hôm nay mình là khách, nhất định không làm việc gì hết, sau đó bị Khúc Mai đ.á.n.h cho vài cái.
Mọi người trước đó trừ chú út ra đều đã gặp nhau rồi, cũng coi như quen thuộc nên không quá câu nệ, lại có Hứa Hân ở giữa khuấy động nên hôn sự diễn ra rất thuận lợi.
Trên bàn tiệc, Thiệu Kiến Quốc giúp Hứa Bân chắn không ít rượu.
Anh rể thứ này làm việc rất tận tâm, còn anh cả Thiệu Kiến Minh thì chưa hiểu rõ Hứa Bân lắm nên cứ dùng rượu để thử anh ta. Cũng may Hứa Bân tuy không thích uống rượu nhưng t.ửu lượng khá tốt, Thiệu Kiến Minh cũng không chuốc say được anh ta, còn Thiệu Kiến Minh thì say khướt luôn.
Ăn tiệc xong, người nhà mẹ đẻ được đưa về nhà Hứa Hân.
Hứa Hân cũng muốn về bồi họ, vả lại đứa bé còn nhỏ, thay đổi chỗ ở là nó không chịu ngủ.
Về tới nơi người nhà họ Thiệu ngồi quây quần ở nhà Thiệu Kiến Quốc một vòng, vừa uống trà vừa trò chuyện.
Ông cụ Thiệu lần đầu tiên nhìn thấy cháu đích tôn, bế mãi không buông tay. Bế nó đi quanh phòng rồi ra sân đi dạo, đúng là quý không để đâu cho hết, mà Thiệu Trọng Sinh này đừng nhìn ngày thường hay dỗi, tính tình bướng bỉnh, nhưng gặp ông bà nội là chẳng có tí tính khí nào, vui vẻ để họ bế. Ngay cả chú út nó cũng không bài xích, đúng là thân thiết vô cùng, nhìn là biết ngay cốt nhục nhà họ Thiệu. Bà cụ Thiệu cười nói: “Nó đúng là rất nhận người nhà.”
“Thằng bé này giống bố nó hồi nhỏ, người nhà bế là được, người lạ là nó đòi ngay.” Ông cụ Thiệu cười ha hả, còn dùng sức nựng cháu. Chú út bên cạnh nói: “Anh cẩn thận làm nó đau, đừng có xoay vòng trong phòng thế, chúng ta ra ngoài đi.”
Hứa Hân thấy họ ra ngoài liền cười nói với bà cụ Thiệu: “Chị Quách giúp con trông nó suốt, nhưng mỗi lần chị ấy bế là thằng bé này cứ như bị uất ức lắm vậy, ngược lại bố nó ngày nào cũng bận rộn hôi rình về, người đầy mùi mồ hôi mà bế nó nó cũng chẳng chê, còn thích chơi với bố nhất nữa chứ.” Đúng là cha nào con nấy.
Bà cụ Thiệu gật đầu, thấy xung quanh không có đàn ông liền nói với Hứa Hân: “Vẫn phải nhờ người khác trông con à? Mẹ vốn định lần này ở lại giúp con trông cháu, nhưng chị dâu con lại có t.h.a.i rồi, việc trong nhà mẹ phải lo liệu, không thể để nó làm được. Mỹ Lan thì gả đi rồi, chẳng lẽ lại bắt nó về trông cháu.”
“Cái gì, chị dâu có t.h.a.i rồi ạ, thật chúc mừng anh chị, nhưng chị dâu sao còn lặn lội xa thế này mà lên đây ạ?” Hứa Hân thực sự mừng cho chị.
“Mỹ Lan lấy chồng thì mẹ nó phải lên chứ, nhưng cũng không sao không mệt đâu, lúc này tàu cũng không đông lắm.” Trương Tú Lan mỉm cười, cô thực sự cũng mong đứa con này, muốn sinh một đứa con trai vì dù sao cháu trai và cháu gái cũng khác nhau, cô nhìn thấy cũng thầm ngưỡng mộ.
Hổ Nữu hiện tại đã chạy nhảy được rồi, thậm chí có thể tự đi chơi. Nên có đứa bé lúc này là vừa đẹp.
Hứa Hân xoa đầu Hổ Nữu, con bé này thật đáng yêu. Nó rất thân với Hứa Hân, tuy lâu ngày không gặp nhưng vẫn đứng trước mặt cô nhìn chằm chằm, như thể nhận ra cô vậy.
Hứa Hân nhìn mà lòng tan chảy, vội vàng bày đủ loại trái cây trước mặt cho con bé ăn. Con bé nói chuyện chưa sõi, cứ từng chữ một, nhưng cũng biết nói: “Cảm ơn nhị thẩm.”
“Con bé này sau này cái miệng chắc ngọt lắm đây.”
“Đúng thế, chẳng giống bố nó tí nào.” Bà cụ Thiệu trêu chọc đứa con cả rồi cười rộ lên.
“Con thấy đúng là không giống người nhà họ Thiệu thật.” Hứa Hân cũng cười theo, người nhà họ Thiệu chẳng ai khéo mồm cả.
