Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 126: Ra Một Sinh Viên
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:47
Hứa Hân tự nhiên không keo kiệt, người nhà họ Thiệu đều tốt nên đương nhiên phải đối xử t.ử tế, không chừng vài năm nữa còn đưa họ lên thành phố hết. Nhưng hiện tại thì chưa được, quốc gia chưa mở cửa hoàn toàn, họ lên thành phố chỉ có thể làm việc vặt, không bằng ở quê sống tự tại.
Mắt thấy Thiệu Mỹ Lan sắp lại mặt, họ chuẩn bị rất đầy đủ chỉ chờ hai người về.
Ba ngày sau, Thiệu Mỹ Lan cùng Hứa Bân tới từ sớm, còn mang theo bốn món quà lễ.
Sau đó bà cụ Thiệu và Hứa Hân bắt đầu chuẩn bị đồ ăn, mọi người chia làm hai bàn lớn mới ngồi đủ, cả nhà hòa thuận vui vẻ. Đây đều là người nhà họ Thiệu, hiếm khi tụ tập đông đủ thế này, Thiệu Kiến Quốc còn cố ý nhờ người chụp ảnh.
Lúc rửa ảnh còn bảo họ rửa to một chút, rồi l.ồ.ng khung treo trong phòng.
Thậm chí còn rửa thêm bốn năm bản chia cho các gia đình, lúc rảnh rỗi lấy ra xem cũng tốt.
Bà cụ Thiệu cố ý xin thêm mấy tấm ảnh cưới của Hứa Bân và Thiệu Mỹ Lan để mang về quê cho dân làng xem.
Mà Hứa Bân thì nói với bà cụ Thiệu, dịp Tết tháng Giêng họ sẽ về quê, lúc đó lại có thể tụ họp.
Thiệu Kiến Quốc cũng định tháng Giêng về, nên bốn người nghĩ đến việc cùng ngồi tàu hỏa về thấy khá thú vị. Nghĩ đến việc cả gia đình họ Thiệu về cũng đông người ngồi tàu, Hứa Thủ trưởng đã dùng quan hệ đặt vé giường nằm, nên họ về cũng rất cảm kích.
Nhưng trước khi đi một ngày, bà cụ Thiệu cứ dặn dò con gái mãi: “Con ở nhà chồng phải hiếu thuận với bố mẹ chồng, đừng có tùy hứng quá.”
“Con biết rồi mẹ.”
“Mỹ Lan hiếu thuận lắm ạ, ngày nào cũng dậy nấu cơm.”
Hứa Bân gãi đầu nói đỡ cho vợ, bà cụ Thiệu nói: “Vậy thì tốt, sau này con gái mẹ có chỗ nào không hiểu chuyện thì con phải bao dung một chút. Nếu nó thực sự phạm lỗi gì mà nhà con không chịu nổi thì đừng có chịu đựng...”
Hứa Bân lắc đầu, với tính cách thẳng thắn của Thiệu Mỹ Lan thì cô chẳng thể làm chuyện gì khiến nhà họ không chịu nổi được, vả lại anh cũng không phải hạng người đ.á.n.h vợ. Nhưng đúng lúc này bà cụ Thiệu lại nói tiếp: “Cứ trực tiếp đưa nó về nhà cho mẹ, đừng đ.á.n.h đừng mắng, con gái nhà mẹ mẹ tự về dạy bảo là được.”
“...” Hứa Bân đờ mặt ra, anh đây là đang bị mẹ vợ uy h.i.ế.p sao?
Phụt.
Hứa Hân thấy mẹ chồng mình thực sự rất uy v.ũ k.h.í phách, lời này nói cũng cực hay, Hứa Bân sau này chắc chẳng dám chọc Thiệu Mỹ Lan đâu, vì nhà ngoại đã tuyên bố có chuyện là đưa về ngay chứ không chịu nhục, không cho đ.á.n.h cũng không cho mắng, đúng là hiếm có người dám nói như vậy.
“Mẹ...” Thiệu Mỹ Lan thấy Hứa Bân không biết trả lời thế nào liền đau lòng, nắm lấy tay mẹ xin tha.
Bà cụ Thiệu chẳng thèm để ý đến cô, hiện tại đôi trẻ đang mặn nồng cô chắc chắn sẽ bênh chồng, nhưng khi có chuyện thì vẫn là nhà ngoại đáng tin nhất.
Tuy nhiên bà hy vọng con gái mình vĩnh viễn không cần hiểu điều này, vì như vậy nghĩa là nó sẽ hạnh phúc cả đời.
Hứa Bân và Thiệu Kiến Quốc buổi tối mỗi người lái một chiếc xe đưa họ ra ga, Khúc Mai và Hứa Thủ trưởng cũng tới tiễn, rất náo nhiệt đưa người nhà họ Thiệu lên tàu.
Ông cụ Thiệu cũng không giỏi nói chuyện, chỉ bảo họ năm nay nuôi lợn, đến lúc đó họ phải về ăn thịt lợn.
Đây đại khái là câu nói thực tế nhất của người dân quê, cũng là hy vọng của cả một năm.
Hứa Thủ trưởng đồng ý, và nói nếu có thời gian nhất định sẽ tới nhà thông gia chơi.
Sau khi mọi người lên tàu, họ mới ai về nhà nấy, Hứa Hân để chị Quách trông con nên không yên tâm, vội vã về ngay.
Thiệu Kiến Quốc lúc đi có dặn Thiệu Mỹ Lan: “Em ở nhà họ Hứa sống cho tốt, qua hai ngày nữa thì đi làm đi, đừng nghĩ ngợi nhiều. Thi không đỗ thì sang năm thi lại.”
“Em biết rồi anh hai.” Thiệu Mỹ Lan hiện tại đang chìm đắm trong hạnh phúc, nên cũng chẳng ngại chuyện đỗ hay trượt, vả lại cô đã nghỉ lâu rồi cũng nên làm việc chính sự, không thể cả ngày ở nhà hưởng phúc được, như vậy cô thấy mình hơi quá đáng.
“Cũng không vội, cứ nghỉ thêm vài ngày cũng chẳng sao.” Hứa Bân lập tức nói.
Thiệu Kiến Quốc định nói thêm, nhưng bị anh ta kéo ra một góc: “Tôi nói này, cậu có con rồi nên không vội, còn tôi thì chẳng có gì cả đây này?”
“Em gái tôi cho cậu rồi còn muốn gì nữa.”
“Đương nhiên là muốn cô ấy ở nhà thêm vài ngày rồi.”
“... Tùy cậu.” Thiệu Kiến Quốc chẳng buồn quản anh ta nữa, anh còn phải về xem con trai đây.
Hứa Bân mới cưới nên đang đắc ý lắm, đi làm về được vợ quan tâm chăm sóc quả thực không gì bằng.
Mắt thấy Tết sắp đến, mới đi làm được một tháng thì Thiệu Mỹ Lan vừa lĩnh lương đã mua đồ ăn về nhà, cô hiện tại ngày nào cũng phải nấu cơm tối, tuy có dì giúp việc nhưng cô vẫn muốn vào bếp một chút. Tuy nhiên cô muốn bận rộn cũng chẳng cần phải về nấu.
Vừa về tới nhà đã thấy bưu tá đứng trước cửa đang tìm thư, cô đi tới nói: “Thư cho nhà họ Hứa phải không, tôi là người nhà này, đưa cho tôi được không?”
“Không phải, đây là thư cho đồng chí Thiệu Mỹ Lan.”
“Chính là tôi.” Tim Thiệu Mỹ Lan đập thình thịch, lúc này có thư chẳng lẽ là giấy báo nhập học?
“Vậy thư này giao cho cô.” Bưu tá đưa thư cho Thiệu Mỹ Lan, trên phong bì có ghi ba chữ lớn "Giấy báo nhập học" nên anh ta cũng rất mừng cho cô: “Chúc mừng cô nhé đồng chí Thiệu, dạo này tôi đưa giấy báo nhập học cũng chỉ mới đưa được bốn năm phong thôi, cô là nữ đồng chí duy nhất đấy.” Lại còn xinh đẹp thế này, nhìn là biết người có khí chất, sau này chắc chắn thành đạt.
“Cảm... cảm ơn anh.” Thiệu Mỹ Lan có chút cảm động, cô không ngờ mình thực sự đỗ.
Đúng lúc này Hứa Bân cũng tan làm, anh từ xa đã thấy vợ mình vừa nói vừa cười với anh bưu tá, tuy biết chẳng có chuyện gì nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu, bước nhanh tới hỏi: “Chuyện gì thế?”
Thiệu Mỹ Lan vẫy vẫy bức thư trong tay cười nói: “Em đỗ rồi, anh xem giấy báo nhập học này.” Nói xong cô tiến lại gần Hứa Bân, nhưng vẫn giữ ý không nhào vào lòng anh.
Nhưng Hứa Bân thì chẳng giữ ý gì hết, lập tức bế bổng Thiệu Mỹ Lan lên: “Chúc mừng em, mau vào nhà thôi, chúng ta báo tin vui này cho bố mẹ.”
Anh bưu tá bên cạnh sờ mũi, vốn tưởng là cô gái chưa chồng, hóa ra người ta có chồng rồi.
“Anh thả em xuống đi, thả xuống...” Để người ta nhìn thấy lại tưởng có chuyện gì.
Hứa Bân thấy bưu tá đi rồi mới đặt cô xuống, trong lòng thầm nghĩ: Một cái giấy báo nhập học mà làm anh bưu tá nhìn đắm đuối thế kia, sau này đi học đại học thì biết làm sao.
Nhưng vợ có tiền đồ thì anh phải mừng, vào nhà thấy bố mẹ đã về, anh nắm tay Thiệu Mỹ Lan giơ giấy báo lên: “Mau xem này, Mỹ Lan đỗ rồi, đỗ đại học rồi.”
“Thật sao, tốt quá, nhà chúng ta cuối cùng cũng có một sinh viên.”
Khúc Mai lập tức cười rạng rỡ: “Mau gọi điện báo cho hai đứa em gái đi, tối nay nhà mình thêm món.”
“...” Không hiểu sao trong nhà cứ có chuyện gì là lại gọi hai đứa em qua tụ tập, đây có tính là tìm lý do để họp mặt không nhỉ?
Nhưng Hứa Bân không nói gì, trực tiếp đi gọi điện.
Vì đây là chuyện đại sự nên Thiệu Kiến Quốc và vợ chồng Triệu Minh Lượng nhanh ch.óng tới, mọi người ngồi bàn bạc xem Thiệu Mỹ Lan nên chọn trường nào, thành tích của cô rất tốt nên có thể chọn những trường danh tiếng ở tỉnh ngoài, ra trường chắc chắn được các đơn vị săn đón.
Nhưng Hứa Bân lập tức phản đối: “Không được.” Như vậy là phải xa nhau, anh làm sao ôm vợ được nữa.
Thiệu Kiến Quốc nói: “Đây là vì tương lai mà, chẳng phải có kỳ nghỉ sao.”
“Cũng không được.” Hứa Bân lần này rất kiên quyết bảo vệ quyền lợi của mình.
Hứa Thủ trưởng nói: “Con quát tháo cái gì, mọi chuyện phải nghe ý kiến của vợ con chứ, con bé thích trường nào thì học trường đó.”
Hứa Bân lập tức im bặt, nhưng anh dùng ánh mắt đáng thương nhìn Thiệu Mỹ Lan, thực sự không muốn xa cô chút nào.
Thiệu Mỹ Lan lặng lẽ nhìn đi chỗ khác, nhưng trong lòng đã có quyết định. Khi Khúc Mai hỏi lại, cô liền nói: “Vậy con chọn Đại học Chính pháp trong thành phố đi ạ.”
“...” Cô đã chọn rồi thì mọi người cũng chẳng nói gì được, dù sao trước đó cũng đã nghiên cứu qua, trường này cũng rất tốt, ra trường là được làm việc ở các bộ phận pháp luật.
Thiệu Kiến Quốc không hề ngăn cản quyết định của em gái, vì anh biết cô là người có chủ kiến.
Hứa Hân lại càng không nói gì, cô thấy cô em chồng này sau này chắc chắn sẽ đi theo con đường này, vì bản thân cô ấy đã mang nét chính trực và nghiêm túc, có lẽ rất hợp với công tác pháp luật, biết đâu sau này còn trở thành cấp trên của anh cả cô nữa, thế thì thú vị lắm.
Hứa Thủ trưởng vẫn có quan hệ, nghe con dâu quyết định xong liền gọi điện hỏi thăm tình hình, rồi nói: “Trường đó tốt đấy, hiệu trưởng là người quen của chiến hữu bố, con cứ yên tâm mà học.”
“...” Hứa Hân lườm một cái: “Bố ơi, bố tìm quan hệ thế này có tốt không ạ?”
“Có làm gì đâu, bảo người ta quan tâm một chút thì có sao.” Hứa Thủ trưởng lườm lại Hứa Hân, rồi bảo: “Ăn cơm thôi.”
Đúng là thiên vị mà, dù sao cũng là con dâu sinh viên, ông trông có vẻ rất vui.
Vui là tốt rồi, gia đình cô sau bao nhiêu chuyện xảy ra mới có được một buổi tụ tập vui vẻ thế này. Lúc này Thiệu Trọng Sinh trong lòng cô ngọ nguậy, rồi một mùi hôi thối bốc lên.
Cô thấy tuyệt vọng vô cùng, trên bàn toàn món ngon mà nó lại đi ngoài đúng lúc này, thật là phá hỏng không khí.
“Hôi quá.” Hứa Hân lập tức bế con ra ghế sofa thay tã, Khúc Mai liền qua giúp một tay.
“Mẹ vào ăn cơm đi, cái này hôi lắm.” Để cô tự làm được rồi.
“Trẻ con đứa nào chẳng thế, cứ để mấy ông đàn ông ăn trước đi.” Nói xong bà giúp Hứa Hân dọn dẹp cho Thiệu Trọng Sinh, sạch sẽ rồi mọi người mới cùng ăn cơm. Hôm nay vui vẻ nên đàn ông đều uống rượu, nói đủ chuyện vui.
Đến tối Hứa Thủ trưởng mới nhờ người tìm xe đưa hai gia đình về chỗ ở, vốn tưởng cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua, không ngờ có người lại tới quấy rối ở cổng bộ đội, ầm ĩ đòi gặp Triệu Minh Lượng cho bằng được.
Mà Thiệu Kiến Quốc và Triệu Minh Lượng hôm nay lại đi làm nhiệm vụ, nghe nói là đi pháp trường, nhưng chuyện này chỉ là nghe đồn thôi vì nhiệm vụ của họ là bảo mật. Vệ binh ở cổng cũng không còn cách nào, nên thông báo cho Hứa Hân nhờ cô ra khuyên giải.
Hứa Hân nghe nói là người nhà Triệu Minh Lượng tới thì nhíu mày, giao đứa bé cho chị Quách rồi ra xem sao. Cô không ngờ người nhà họ Triệu gan to thế, dám tới cổng bộ đội gây rối, lại còn đi tận năm người. Chẳng phải nói nhà Triệu Minh Lượng chỉ có bố, một anh trai và một em trai sao, sao lại tới đông thế này.
Cô đi ra ngoài, hít một hơi sâu, vì năm người đàn ông này trông chẳng ai dễ chọc cả.
“Chào mọi người, tôi là Hứa Hân, vợ của Thiệu Kiến Quốc, xin hỏi mọi người là người nhà của Triệu Minh Lượng phải không ạ?”
“Đúng thế, cô là vợ của thằng nhóc Thiệu Kiến Quốc à?”
Một người đàn ông trông hơi lớn tuổi, chắc là bố của Triệu Minh Lượng, dáng vẻ quê mùa hỏi.
Thực ra chuyện này chẳng có gì, Hứa Hân cùng lắm chỉ thầm chê bai một chút, nhưng câu nói tiếp theo thì cô không chịu nổi.
“Tôi nói này vợ Thiệu Kiến Quốc, cô mau gọi thằng nhóc Triệu Minh Lượng ra đây cho tôi. Tôi phải hỏi xem nó định làm phản à, hai tháng nay không gửi tiền về nhà thì thôi, nghe nói còn tìm được vợ nữa? Anh cả nó còn đang độc thân đây này, nó lấy tư cách gì mà tìm vợ, còn định dùng tiền của chúng tôi để cưới vợ nữa, nó có muốn sống yên ổn không?” Bố Triệu Minh Lượng hầm hầm nói, rút cái tẩu t.h.u.ố.c sau lưng ra châm lửa hút.
Cảnh vệ viên bên cạnh vẫn đứng đó, anh ta sợ Hứa Hân đối mặt với năm người đàn ông này sẽ chịu thiệt, nên đứng bên cạnh bảo vệ. Thấy ông ta cầm tẩu t.h.u.ố.c còn tiến lại gần Hứa Hân, anh ta liền bước tới che chắn, làm bố Triệu Minh Lượng khinh khỉnh nói: “Gì thế, anh có quan hệ gì mà lại che chở cho con đàn bà này?”
“Vị đồng chí này, xin ông đừng nói bậy ở cổng bộ đội. Triệu Minh Lượng hiện đang đi làm nhiệm vụ không có ở đây, mọi người hãy đi chỗ khác mà đợi, khi nào cậu ấy về thì hãy tới tìm.” Hứa Hân nói rất khách sáo, nhưng bố Triệu Minh Lượng không chịu, đứng bật dậy: “Cái gì? Trời lạnh thế này bắt tôi đi đâu mà đợi? Dù sao hôm nay tôi cứ ăn vạ ở đây, nó mà không ra tôi sẽ thay phiên nhau c.h.ử.i, c.h.ử.i đến khi nó ra thì thôi.”
Đúng là không giảng lý lẽ, Hứa Hân tiếp tục: “Triệu Minh Lượng thực sự đi làm nhiệm vụ rồi...”
“Vậy thì gọi thằng nhóc Thiệu Kiến Quốc ra đây...” Bố Triệu Minh Lượng vừa nói tới đây thì người thanh niên phía sau kéo nhẹ áo ông ta, kết quả bị ông ta hất ra: “Sợ nó làm gì, đây là cổng bộ đội nó dám đ.á.n.h ông à? Làm lính mà dám đ.á.n.h dân, đến lúc đó tôi kiện cho nó mất chức luôn.”
Hứa Hân lườm một cái, cứ theo lời ông ta nói thì làm lính đúng là bị uy h.i.ế.p đủ đường, vậy bộ đội còn uy nghiêm gì nữa?
Tiểu cảnh vệ viên bên cạnh cũng rất tức giận, anh ta nhìn Hứa Hân, có chút hối hận vì đã gọi chị dâu ra, những người này đúng là quá vô lại.
“Nhanh lên, để chúng tôi bị lạnh là chúng tôi kiện lên trên đấy.” Bố Triệu Minh Lượng đứng ở cổng bộ đội gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c, trông rất hống hách.
Hứa Hân nói: “Đây là bộ đội chứ không phải sân sau nhà ông mà muốn vào là vào, vả lại tôi cũng chẳng cần phải nói dối ông, hai người họ thực sự đi làm nhiệm vụ rồi.”
“Đừng có lừa người, nếu nó đi làm nhiệm vụ thì nói cho tôi biết con vợ nó ở đâu, chúng tôi đi tìm nó đòi tiền cũng được chứ gì?” Người thanh niên đứng sau bố Triệu Minh Lượng lên tiếng, nhưng nhìn thần sắc đó là biết chẳng có ý tốt gì.
