Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 88: Hứa Hân Ra Tay, Gia Tộc Họ Triệu Gặp Họa Lớn
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:47
Người trẻ tuổi kia nói: “Anh lừa ai thế, các người mau giao người ra đây, nếu không thì đưa tiền của hắn cho tôi.”
“Đồng chí Triệu Minh Lượng đã kết hôn, anh ấy đang dùng tiền trợ cấp của mình để nuôi gia đình, tại sao phải đưa tiền cho các người?”
“Tôi là anh hắn, dựa vào cái gì mà không thể lấy tiền?”
“Không, tôi thấy anh không giống anh trai hắn.” Hứa Hân cười lạnh một tiếng, nói: “Mà giống một đám lũ đòi nợ thì đúng hơn.” Thật là quá đáng làm người ta tức giận, vốn tự xưng là người có tính tình tốt Hứa Hân cũng rốt cuộc không nhịn được, đám người này thật sự thiếu giáo huấn.
“Quan mày đ.á.n.h rắm, tao nói cho mày biết, không giao Triệu Minh Lượng ra đây tao sẽ cho mày biết tay.” Cha của Triệu Minh Lượng dọa Hứa Hân nói.
Hứa Hân trực tiếp đi về phía ông ta hai bước nói: “Được thôi, tôi xem ông muốn làm tôi biết tay thế nào.” Kiểu đàn bà đanh đá ở nông thôn, cô cũng biết làm mà.
“Đừng tưởng đàn bà con gái chúng tao không dám động thủ, nói cho mày biết, chọc điên tao thì Hoàng thượng lão t.ử cũng không quản được tao đòi tiền con trai mình đâu.”
“Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn Hoàng thượng lão t.ử, ông đây là nhớ xã hội cũ, nhớ hoàng quyền à? Thật hiếm có người gan lớn như ông, nếu là đặt vào mấy năm trước thì các người đã bị treo biển bêu xấu, đội mũ đấu rồi.” Hứa Hân nắm c.h.ặ.t lỗi trong lời nói của ông ta không buông, kỳ thật cô có thể không cãi với bọn họ, nhưng nghĩ nếu cứ để bọn họ làm loạn thì e rằng Triệu Minh Lượng sẽ bị liên lụy, nếu bị bộ đội liên đới trách nhiệm thì không hay chút nào.
Chi bằng trước tiên chèn ép bọn họ, khiến bọn họ làm lớn chuyện, phạm sai lầm, dù sao Triệu Minh Lượng không có ở đây, xung quanh lại có nhiều nhân chứng như vậy.
Không phải muốn gây rối vô cớ sao, vậy thì để bọn họ tự làm ầm ĩ đến mức không còn lý lẽ gì, xem những người này muốn giải quyết thế nào.
“Thiệu Kiến Quốc cái thằng khốn nạn kia mà lại cưới được con vợ khốn nạn như thế, chuyện gì cô cũng xen vào, cái này mà đặt ở ngày xưa thì đã sớm bị trầm sông rồi.”
“Dựa vào cái gì, ông là địa chủ cũ sao?”
“Chuyện đàn ông thì nào cho phép đàn bà các cô nhúng tay, cút ngay cho tôi, cẩn thận tôi đ.á.n.h cô.”
“Được thôi, ông đ.á.n.h đi, đ.á.n.h đi.” Hứa Hân lại tiến lên một bước, sau đó bị cái mùi t.h.u.ố.c lào xông vào mũi mà lùi lại.
Nhưng không ngờ, cha của Triệu Minh Lượng đang có ý dọa cô, vung chiếc tẩu t.h.u.ố.c lào đang cháy đỏ, nếu không phải Hứa Hân lùi lại thì chắc chắn đã đ.á.n.h trúng vai cô.
Cái này cũng quá táo bạo, Hứa Hân trong khoảnh khắc đã đưa ra một quyết định. Đó chính là cô tự nhiên ngã xuống đất, sau đó liền “ai nha ai nha” kêu lên.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, mấy tiểu cảnh vệ viên bên cạnh giật mình kinh hãi, bọn họ chỉ thấy người đàn ông kia đột nhiên vươn tay rồi chị dâu liền ngã xuống, nghĩ thế nào cũng là hắn đã đ.á.n.h ngã người ta.
“Ông cũng dám ở trước cổng bộ đội tấn công người nhà quân nhân sao?” Tiểu cảnh vệ viên kia phẫn nộ hét lên.
Mà bên phòng bảo vệ cũng có người xông ra, thật là vô pháp vô thiên, làm loạn còn chưa tính lại còn dám đ.á.n.h người nhà? Quân nhân nhóm ghét nhất là người nhà bị bắt nạt, đặc biệt lại là vợ của Doanh trưởng Thiệu, bọn họ đều xông tới muốn khống chế cha của Triệu Minh Lượng.
“Không, tôi đâu có động vào cô ta.” Sau đó bọn họ liền lùi lại, nhưng đúng lúc này bên ngoài một chiếc xe chạy vào, nhìn thấy bên này xảy ra chuyện liền lập tức dừng lại.
Thiệu Kiến Quốc là người đầu tiên bước xuống xe, hôm nay bọn họ mặc quân phục rất chỉnh tề, dây lưng quân trang thắt rất gọn gàng, trên đó còn cài v.ũ k.h.í.
Anh gần như chạy đến trước mặt Hứa Hân, vươn tay kéo cô dậy nói: “Em thế nào rồi?”
Lúc này Triệu Minh Lượng cũng bước xuống, anh nghiến răng không ngờ cha mình cùng anh cả và em trai đều tìm đến. Từ khi anh dựa vào bản lĩnh của mình mà leo lên được vị trí này liền luôn phản đối người nhà tìm đến, chủ yếu vẫn là sợ bọn họ sẽ gây chuyện làm hại đến việc chuyển ngành của mình, nhưng không ngờ bọn họ vẫn đến, đây là tính toán xé toang mặt rồi, quan trọng nhất là còn đ.á.n.h vợ của bạn thân mình, thật là quá đáng phẫn nộ.
Anh cũng đi theo đến đó quát bọn họ: “Các người rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Mà lúc này nghe thấy phía sau nói: “Đừng đừng động vào tôi, tôi đau chân…” Hứa Hân thật không phải giả vờ, ai biết ngã xuống đất lại có một cục đá, còn có cạnh sắc, trực tiếp cắt vào chân cô.
Cái này thật là xui xẻo thấu, nhưng cũng vừa lúc đổ hết tội lên đầu bọn họ.
Một bên cảnh vệ viên lập tức hướng về phía Doanh trưởng Thiệu mặt đen sầm báo cáo: “Doanh trưởng Thiệu, bọn họ muốn tìm Tiểu đội trưởng Triệu, chúng tôi nói anh ấy không có ở đây bọn họ không nghe, sau đó gọi chị dâu ra giải thích bọn họ vẫn không nghe, lại còn động thủ làm bị thương chị dâu.”
“Mấy người các anh mắt lớn để làm gì, người nhà quân nhân ở ngay cửa nhà mình bị người ta bắt nạt mà các anh lại trừng mắt nhìn sao?” Thiệu Kiến Quốc chỉ vào mũi mắng một trận mấy cảnh vệ viên ở cửa, sau đó quay đầu nhìn người nhà họ Triệu, một tay liền nhấc Triệu Minh Lượng ra phía sau, đúng vậy, anh dùng cách “nhấc”.
Triệu Minh Lượng bị anh làm cho lảo đảo, nhưng sợ anh tính nóng lên sẽ phạm sai lầm liền nói: “Đây là chuyện nhà tôi, để tôi tự xử lý.”
“Xử lý cái…” Thiệu Kiến Quốc cuối cùng vẫn nhịn xuống không mắng lời thô tục, sau đó trừng mắt nói: “Người đâu, bắt bọn họ lại, sau đó gọi đồng chí Cục Công an đến đây, tôi muốn kiện bọn họ ẩu đả người nhà quân nhân, làm tổn hại danh dự quân nhân.”
Cái này cũng thật tàn nhẫn, Hứa Hân vui vẻ nhìn anh làm như vậy, bất quá vẫn liếc nhìn Triệu Minh Lượng, bởi vì dù sao đó cũng là người thân của anh.
Nhưng Triệu Minh Lượng lại siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sau đó quay đầu sang một bên không thèm để ý nữa.
“Chúng tôi chỉ là đến đòi tiền, chứ không có động thủ đ.á.n.h cô ta, các người không thể oan uổng tôi.”
Nhưng lời bọn họ nói vô dụng, hiện tại đã bị người bắt lại. Không lâu sau người của Cục Công an liền đến, bọn họ đưa năm người đó đi, bọn họ muốn phản kháng cũng không được.
Tuy rằng vẫn luôn kêu oan, nhưng ở đây nhân chứng quá nhiều, mà cú ngã của Hứa Hân lại rất đúng lúc, căn bản không có ai nhìn thấy là bọn họ đẩy hay là Hứa Hân tự mình ngã.
Mà Hứa Hân vẫn khai thật với Triệu Minh Lượng và Thiệu Kiến Quốc, nói: “Kỳ thật cha của Triệu Minh Lượng quả thật muốn đ.á.n.h tôi nhưng tôi đã tránh thoát, cú ngã này là tôi cố ý.”
“……” Hai người quân nhân nghiêm nghị nghe, sau đó lại không hề phát biểu ý kiến.
Hứa Hân nói: “Cho nên, hai người các anh có ý tưởng gì?”
Thiệu Kiến Quốc tháo dây lưng quân trang của mình xuống, “bang” một tiếng ném lên bàn, nói: “Vừa rồi có ai nói chuyện sao, tôi không nghe thấy. Anh có nghe thấy không, Triệu Minh Lượng?”
Triệu Minh Lượng biết mình nếu nói nghe thấy nhất định sẽ bị Thiệu Kiến Quốc khinh bỉ, hơn nữa cha mình cùng những người thân vô lương tâm kia quả thật nên chịu chút giáo huấn. Vì thế anh cũng nói: “Tôi cũng không nghe thấy gì cả.”
“Ồ, vậy thì các anh phải nghe kỹ đây, bọn họ muốn đi tìm Tiểu Nhã gây phiền phức, nếu thật sự từ trong đó đi ra thì các anh phải cẩn thận một chút đấy.” Hứa Hân vừa nói ra điều này Triệu Minh Lượng liền đứng dậy, anh quay người nói: “Tôi đi bộ đội xin chuyển ngành, sau đó cùng Tiểu Nhã dọn đi nơi khác ở…”
“Anh nghĩ đây là một biện pháp sao?” Thiệu Kiến Quốc trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó nói: “Tôi đi tìm cấp trên, hỏi bọn họ quân nhân có cần được bảo vệ hay không, hay là cái gì cũng phải nhẫn nhịn.”
“Thiệu Kiến Quốc, tôi không muốn liên lụy anh.”
“Đừng nói những lời đó, tôi không chỉ là bạn của anh mà còn là cấp trên của anh, nghe lệnh của tôi cứ như vậy đi.”
“Anh lập tức trở về làm việc của mình đi, chuyện này rồi sẽ được giải quyết thôi.” Hứa Hân nói với Triệu Minh Lượng.
Cô kỳ thật cảm thấy chuyện làm tổn thương người nhà quân nhân này dù sao cũng phải làm cho những người đó thành thật một chút, cho nên cũng không để bọn họ trong lòng, rất tùy ý tiễn Triệu Minh Lượng ra ngoài. Nhưng điều cô không ngờ là người nhà họ Triệu lại lợi hại như vậy, hơn nữa là lũ lưu manh làm người khó lòng đề phòng.
Đương nhiên ngay cả Triệu Minh Lượng cũng không ngờ, những người đó lại có cách tìm được nhà mình, cũng xông vào trong nhà, Từ Nhã đang trong thời kỳ vợ chồng son ngọt ngào làm sao có thể nghĩ đến đột nhiên có bốn gã đàn ông trẻ tuổi xông vào nhà mình, ngay cả cửa lớn cũng bị đá hỏng rồi.
Cô căn bản là chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị người ta đẩy ngã, Từ Nhã còn tưởng rằng đụng phải cướp bóc, liền đối với bên ngoài hô: “Người đâu, cứu mạng, có người cướp bóc!”
Anh cả của Triệu Minh Lượng sợ cô gọi người đến, liền bịt miệng cô lại kéo ra phía sau nói: “Đừng nói bậy, chúng tôi mới không phải đến cướp bóc đâu, chúng tôi chính là đến đòi tiền. Tiền của Triệu Minh Lượng có phải ở trong tay cô không? Mau đưa ra đây, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí. Về sau mỗi tháng nhất định phải chuyển tiền về nhà có nghe không? Một xu cũng không được thiếu, thiếu một xu thì tôi sẽ đến đây làm loạn.”
Từ Nhã đại khái đoán được là chuyện gì, run rẩy vẫy vẫy tay ý bảo mình sẽ không nói bậy, sau đó anh cả của Triệu Minh Lượng mới buông tay ra. Nhưng trong lòng lại khinh bỉ và ghen ghét Triệu Minh Lượng, rõ ràng nhỏ hơn mình mà lại tìm được một người vợ tốt như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn non đến mức có thể véo ra nước, nếu có thể ngủ một giấc thì tốt biết bao. Số tiền này mà cho mình thì chắc chắn cũng có thể cưới được một người vợ như vậy, không đúng, theo thứ tự thì đây phải là vợ của hắn mới đúng, rõ ràng cha hắn đã nói, nếu có người giới thiệu vợ cho Triệu Minh Lượng thì nhất định phải giới thiệu cho hắn trước, để hắn xem trước mới được.
Nghĩ như vậy, liền cảm thấy Triệu Minh Lượng đã chiếm tiện nghi của mình, ngủ với vợ của mình liền cảm thấy vô cùng tức giận.
Mà Từ Nhã lúc này cũng đoán được người này là ai liền nói: “Anh cả, các anh đòi tiền thì tôi có thể cho các anh tiền, trước tiên buông tôi ra đã, cứ lôi lôi kéo kéo thế này thật không hay chút nào. Hơn nữa Triệu Minh Lượng sắp về rồi, đến lúc đó anh nói chuyện với anh ấy.”
“Bây giờ tôi đổi ý rồi, tôi không cần tiền mà muốn vợ. Cô về nhà với tôi thì số tiền này coi như xong.” Anh cả của Triệu Minh Lượng nháy mắt với em trai mình nói: “Mày trông chừng cho tao, tao vào trong làm cô ta, sau đó cô ta sẽ nhận mày là anh rể.”
“Thằng nhóc mày cũng biết cách đấy chứ, đi đi, chúng tao trông chừng cho mày.” Anh họ của Triệu gia nói. Mấy người bọn họ từ nhỏ đã chơi với nhau, cho nên coi như là lớn lên cùng nhau, người lớn tự nhiên liền mong có vợ, nhưng bọn họ không có ai có thể cưới được vợ. Mỗi người đều cảm thấy là vì không có tiền, lại không nghĩ mình là loại người gì.
Từ Nhã cảm thấy không ổn, liền liều mạng giãy giụa dùng sức hô một tiếng: “Cứu mạng… A…” Tiếp theo tóc tê rần đã bị anh cả của Triệu Minh Lượng kéo vào phòng quăng ngã trên giường.
“Anh muốn làm gì? Anh làm như vậy là phạm pháp.” Từ Nhã sợ đến mức mặt tái mét, vừa lùi về phía sau vừa nói.
“Cô vốn dĩ là vợ của lão t.ử, nào có chuyện lão đại chưa kết hôn mà lão nhị đã kết hôn. Triệu Minh Lượng hắn đúng là mơ tưởng hão huyền, không những muốn kết hôn mà còn ngủ với vợ của tao. Cho dù là theo thứ tự, cô cũng phải là vợ của tao.”
“Anh nói hươu nói vượn cái gì? Tôi và Triệu Minh Lượng đã đăng ký kết hôn rồi.” Từ Nhã hô mấy tiếng đều không có tác dụng, người xung quanh đại khái đều đi làm, ngay sau đó bị anh cả của Triệu Minh Lượng thành thạo cởi quần áo của mình, một bộ dáng vội vàng không thể chờ đợi.
Từ Nhã trong lòng một trận tuyệt vọng. Trong lòng nghĩ nếu hôm nay thật sự bị người đàn ông này vũ nhục, thì nàng thà c.h.ế.t còn hơn. Vốn tưởng rằng có thể cùng Triệu Minh Lượng sống cả đời, không ngờ lại gặp phải những tên cầm thú này.
May mắn thay đúng lúc này Triệu Minh Lượng thật sự đã trở về, anh cố ý xin nghỉ đến đây.
Bởi vì nghe được Hứa Hân dặn dò cũng cảm thấy sợ Từ Nhã ở đây xảy ra chuyện gì, muốn nói với cô trốn đi mấy ngày, tốt nhất là về nhà mẹ đẻ Thủ trưởng Hứa ở hai ngày. Nào ngờ vừa đến liền nhìn thấy cửa lớn trong sân bị hỏng, sau đó bên trong đứng ba người đàn ông, trong đó có em trai ruột của mình và hai người anh họ.
Anh lập tức liền biết mấy người này đã tìm đến, nhưng lại không thấy anh cả của mình.
Đúng lúc này nghe thấy tiếng thét của Từ Nhã trong phòng, liền hiểu ra là chuyện gì.
Trong khoảnh khắc hai mắt đỏ bừng, nhấc chân liền xông vào trong sân.
Ba người đàn ông kia thấy anh đến liền ngăn lại lập tức nói: “Mày đợi chút đã, anh cả đang làm việc bên trong mày không thể đi vào.”
Triệu Minh Lượng trước kia đối với người nhà họ Triệu còn xem như rất khách khí, anh cảm thấy mình rốt cuộc cũng họ Triệu, cho dù mình phục viên hay chuyển ngành đều nên về quê nhà mình, đến lúc đó luôn là một chỗ dựa. Nhưng mà, mình vì từ nhỏ rời nhà nên đã xa lạ với người nhà đó, hơn nữa bọn họ hàng năm chỉ đòi tiền nên tình thân cũng ngày càng xa cách.
Anh cảm thấy, mình cũng có lỗi.
Cho nên liền năm này qua năm khác chịu đựng, nhưng không ngờ bọn họ ngày càng quá đáng, coi anh như ngân hàng. Mình mới hai tháng không gửi tiền cho bọn họ, sau đó không ngờ những tên cầm thú này lại làm ra chuyện như vậy. Vợ mới cưới của anh, người anh yêu nhất, người anh tính toán sống cả đời với cô ấy, bọn họ mà dám chạm vào thì anh nhất định sẽ phát điên.
Anh không chút nghĩ ngợi tiến lên đ.á.n.h gục ba người đàn ông bất hảo kia, toàn bộ quá trình chưa đến 50 giây, sau đó xông vào trong phòng liền đè c.h.ặ.t anh cả của Từ Nhã lại, trực tiếp ấn xuống đất mà đ.á.n.h.
Anh cả nhà họ Triệu từ nhỏ đã ức h.i.ế.p Triệu Minh Lượng, nào ngờ có ngày bị anh đè xuống đ.á.n.h như vậy, hơn nữa cũng không ngờ cái thằng nhóc ngày thường trước mặt bọn họ buồn thiu, không dám hó hé nửa lời lại lợi hại đến thế, mỗi cú đ.ấ.m đều như xé thịt, đ.á.n.h hắn mũi chảy m.á.u, mắt hoa lên.
Vốn dĩ hắn cho rằng, mình chỉ cần ngủ với người phụ nữ này thì anh ta nhiều nhất cũng chỉ tức giận, sau đó không dám hó hé nửa lời mà nhường cô ấy cho hắn. Không ngờ anh ta lại dám đ.á.n.h hắn, không khỏi kêu lên: “Mày dám đ.á.n.h tao, mẹ kiếp… A, đau quá… Mày buông tao ra.”
Nhưng căn bản không thoát được, sau đó ba người đàn ông ngoài cửa xông tới muốn kéo Triệu Minh Lượng ra, thậm chí có người cầm lấy d.a.o phay trong bếp xông lại đây.
