Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 42: Chính Danh

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:29

Tiểu Ngô ngẩn người, cậu ta gãi đầu bối rối. Vốn tưởng là có chút hy vọng, nhưng giờ thì chẳng còn gì nữa. Đương nhiên, là đàn ông cậu ta cũng thấy lạ, tại sao lúc nãy trước mặt Hứa Hân thì Tống Tiểu Hoa không nói gì, mà giờ lại lập tức phủ nhận quan hệ với mình.

Những điều này Hứa Hân đều hiểu rõ, cô nhìn cậu chàng ngốc nghếch này với vẻ thương hại. Vì một người phụ nữ mà đắc tội bao nhiêu người, giờ ai cũng tưởng cậu ta tác phong không chính đáng, vậy mà vẫn còn đứng đó ngẩn ngơ, thật đáng tiếc là người ta chẳng thèm để mắt đến cậu ta.

“Tiểu Ngô, chuyện hôm nay không được để em gái tôi nói ra ngoài, chúng ta phải cầu xin cô ấy...” Tống Tiểu Hoa thực ra là sợ Khúc Mai hiểu lầm, nhưng cô ta sợ mình giải thích sẽ phản tác dụng nên phải nhờ cậu lính này ra mặt mới được.

Tiểu Ngô đúng là tin lời cô ta thật, vả lại danh tiếng của Hứa Hân trong bộ đội vốn đã không tốt nên cậu ta nghĩ chắc chắn cô sẽ đi rêu rao chuyện này, bèn đuổi theo Hứa Hân và Khúc Mai: “Chị dâu xin dừng bước.”

Hứa Hân quay lại nhìn cậu ta: “Gì thế?”

“Hôm nay là tôi đưa đồng chí Tống Tiểu Hoa ra đây nói chuyện, không liên quan gì đến cô ấy cả. Nếu chị có muốn nói với ai thì cứ bảo là lỗi của tôi, đừng có lôi cô ấy vào.” Giọng điệu thậm chí còn có chút gay gắt và trách móc.

Hứa Hân thấy Khúc Mai cũng nhìn sang mình, chắc bà cũng sợ cô sẽ làm lớn chuyện? Đúng thế, kiếp trước ai cũng sợ cô vì cô hay quậy phá, nhưng cô chưa từng đi nói xấu ai bao giờ cả!

Thôi được rồi, thực ra cô cũng hiểu, sở dĩ những người ở cạnh Tống Tiểu Hoa và Tống Tiểu Linh đều nghi ngờ cô là vì họ đã bị hai chị em kia tiêm nhiễm vào đầu những suy nghĩ sai lệch về cô, khiến họ tưởng cô là hạng người tùy hứng, vô lý. Đó chính là bản lĩnh của hai chị em họ, đến giờ Hứa Hân mới nhận ra họ lợi hại đến mức nào.

“Tiểu Ngô, cậu nhầm đối tượng rồi đấy. Danh tiếng của tôi trong bộ đội ai cũng biết là không tốt, cậu nghĩ tôi nói ra thì có ai nghe không, mà nghe rồi thì có ai tin không? Cậu đ.á.n.h giá tôi cao quá rồi đấy. Từ khi người phụ nữ đứng sau lưng cậu đến đây, các chiến sĩ đều chẳng coi người chị dâu này ra gì nữa. Nhưng tôi có đụng chạm gì đến các cậu không, có để các cậu chịu đói chịu khát không? Hay là tôi đã đắc tội gì cậu mà cậu lại nghĩ tôi sẽ đi trả thù?” Hứa Hân nói xong lại nhìn thẳng vào mắt Tiểu Ngô: “Ban đầu tôi cũng chẳng thấy chuyện cậu hẹn một cô gái ra đây nói chuyện có gì sai, nhưng cái cách cậu gọi tôi lại thế này khiến tôi tò mò đấy, hai người rốt cuộc đã nói gì với nhau mà sợ người khác biết đến thế?”

Tiểu Ngô bảo: “Cũng chẳng có gì, chỉ là thấy lần trước chị dâu làm ầm chuyện ngồi xe lên cho cả đại viện biết...”

“Nếu Tống Tiểu Hoa không đến tìm tôi thì tôi có nói không? Chính các người là kẻ gây chuyện trước, chẳng lẽ tôi còn không được nói thật sao? Từ khi nào mà bộ đội lại biến thành nơi chuyên quyền như thế, quân nhân mà lại hành xử kiểu này à?” Hứa Hân lạnh lùng lườm Tiểu Ngô, cái cậu này đúng là đáng đời, chỉ là một binh nhì mà cứ thích ra vẻ anh hùng cứu mỹ nhân, trong khi người ta chẳng thèm coi cậu ra gì.

Bên cạnh, Khúc Mai lúc này cũng đứng về phía con gái: “Hóa ra các người bắt nạt người ta đến tận cửa nhà mà còn không cho người ta nói à? Con gái đừng sợ, để mẹ đi nói chuyện với lãnh đạo bộ đội xem thế nào.”

Tiểu Ngô cũng biết Khúc Mai là ai, vội bảo: “Thưa phu nhân thủ trưởng, nếu không phải Hứa Hân muốn đuổi đồng chí Tống ra khỏi bộ đội thì cô ấy đã không thấy ủy khuất mà đi cầu xin, chúng tôi cũng đã không xuất hiện trước cửa nhà hai người.”

“Cậu đang nói cái gì thế? Con gái tôi từ khi nào muốn đuổi cô ta ra khỏi bộ đội? Rõ ràng là cô ta dùng đồ của bộ đội để rán bánh quẩy mang đi tặng con trai tôi khiến nó nổi giận. Phải biết đồ của bộ đội là quốc gia cấp cho quân nhân, sao có thể tùy tiện sử dụng được? Vì cô ta không biết quy củ như thế nên mới có thể liên lụy đến người đã sắp xếp cho cô ta vào đây, vì vậy mới phải chuyển cô ta sang địa phương. Những chuyện này là ai nói ra thế, đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.” Khúc Mai đột nhiên hiểu ra, con gái bà thực sự chẳng làm gì cả, hoàn toàn là do Tống Tiểu Hoa gây chuyện.

Tiểu Ngô cũng lần đầu nghe thấy chuyện này, không khỏi ngẩn người. Nhưng Khúc Mai đã lườm Tống Tiểu Hoa một cái, cô gái này tâm địa thật quá thâm sâu. Bà không biết rằng cái lườm đó khiến Tống Tiểu Hoa run rẩy, cô ta nghĩ chắc chắn Tiểu Ngô đã nói sai điều gì nên mẹ của Hứa Bân mới nhìn mình bằng ánh mắt đó.

Nhất thời cuống quýt, cô ta biết rõ những người đàn ông trong bộ đội này đa phần là người thật thà, không có nhiều tâm cơ, nhưng những người ở thành phố có nhà cửa gia đình như thế này thì hiếm lắm, đa phần là trai quê không được mang theo người nhà.

Tống Tiểu Hoa ưng ý nhất là Hứa Bân, vả lại trước đó em gái cô ta đã hứa sẽ giúp đỡ, nên lúc này cô ta tuyệt đối không được đắc tội Khúc Mai. Thế là cô ta vội vàng chạy tới kéo tay áo Khúc Mai, tỏ vẻ ủy khuất: “Bác gái ơi, bác đừng hiểu lầm, Tiểu Ngô anh ấy tính tình thẳng thắn nên không biết nói chuyện, bác đừng trách anh ấy, chúng cháu thực sự không có quan hệ gì đâu ạ. Vốn dĩ cháu chỉ thấy chuyện lần trước có lỗi với anh ấy nên mới ra đây xin lỗi, không ngờ lại gặp bác và em gái.”

“Thế à, chỉ có chút chuyện đó thôi mà sao Tiểu Ngô lại lo lắng sợ con gái tôi nói ra ngoài thế, còn giữ nó lại để uy h.i.ế.p đe dọa nữa, tôi cứ tưởng hai người làm chuyện gì khuất tất sợ người ta biết cơ đấy.”

“Hứa Hân...”

Tiểu Ngô nghe Hứa Hân nói khó nghe quá định lên tiếng ngăn cản, nhưng không ngờ từ trong bóng tối có một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Được rồi, Tiểu Ngô, cậu dám uy h.i.ế.p cả vợ quân nhân thì đúng là không còn phép tắc gì nữa rồi. Cậu chuẩn bị đi cùng tôi đến gặp Đoàn trưởng đi, đúng là dạy mãi không sửa, còn định làm loạn nữa à.” Thiệu Kiến Quốc lườm Triệu Minh Lượng một cái. Cái gã này vừa rồi cứ bịt miệng kéo anh vào bóng tối không cho anh ra bênh vợ, nhất định không thể tha thứ được. Anh nói tiếp: “Chuyện hôm nay Triệu Minh Lượng cũng thấy hết rồi, đi cùng tôi làm chứng. Đồng chí Tiểu Ngô đêm hôm khuya khoắt cùng một nữ đồng chí ở nơi vắng vẻ nói chuyện, vì sợ vợ tôi nói ra ngoài nên đã chặn đường không cho họ đi. Tôi phải xem xem hai người rốt cuộc đã nói cái gì ở đây.”

Tiểu Ngô nhìn thấy Thiệu Kiến Quốc là biết hỏng rồi. Cậu ta vốn rất ngưỡng mộ vị anh hùng này, chính vì thế mới không có ấn tượng tốt với Hứa Hân. Nhưng tại sao hết lần này đến lần khác lại đắc tội với anh chứ?

“Tôi... Thiệu Doanh trưởng, thực ra chúng tôi chẳng nói gì cả, chỉ là sợ chị dâu đi rêu rao chuyện không hay nên mới lo lắng quá thôi.” Tiểu Ngô ủy khuất thốt ra một câu, khiến Thiệu Kiến Quốc tiến lên một bước, trừng mắt nhìn cậu ta: “Cậu nghĩ vợ tôi là hạng người thiếu giáo d.ụ.c thế sao?”

“Thì mọi người đều nói thế mà...”

Tiểu Ngô lầm bầm một câu, khiến giọng Thiệu Kiến Quốc lạnh hẳn đi: “Mọi người là ai? Cậu chỉ đích danh ra cho tôi. Hôm nay tôi phải hỏi cho ra lẽ xem vợ của Thiệu Kiến Quốc tôi rốt cuộc đã làm gì sau lưng họ mà khiến ai nấy đều phải chạy ra đây nói hươu nói vượn như thế.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.