Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 45: Kẻ Thích Đâm Thọc
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:30
Sau khi chuyển đến bộ đội, thời gian đầu chưa quen biết ai nên bà ta còn im hơi lặng tiếng được vài ngày, nhưng sau đó bản tính cũ lại trỗi dậy.
Cũng may bà ta còn biết mình có thể sống thảnh thơi thế này là nhờ ai, đối với chồng mình là Phó Doanh trưởng Kiều thì bà ta rất sợ.
Lần trước vì chuyện bà ta đắc tội Hứa Hân, chồng bà ta đã bị Thiệu Kiến Quốc tẩn cho một trận ra trò, Phó Doanh trưởng Kiều về nhà đã cảnh cáo bà ta không được tái phạm, nếu không đừng trách anh không khách khí.
Mới nói được vài ngày thì chuyện cũ đã bị khui ra, thậm chí còn bị lôi ra phê bình kịch liệt, bà ta cảm thấy phen này tiêu đời rồi.
Quả nhiên, một lát sau chồng bà ta đã đến. Chính ủy phê bình Phó Doanh trưởng Kiều ngay trước mặt mọi người, còn Phó Doanh trưởng Kiều thì đúng là người biết co biết duỗi, lập tức xin lỗi Thiệu Kiến Quốc và Hứa Hân, hy vọng họ đừng chấp nhặt vợ mình, anh về nhà nhất định sẽ dạy bảo lại.
Anh ta nói sẽ dạy bảo thật, nhưng kiểu xử phạt này ngay cả Chính ủy cũng thấy chỉ là giải pháp tạm thời, không giải quyết được tận gốc vấn đề.
“Tôi thấy đồng chí Tôn Tú Phương cần phải tiếp nhận giáo d.ụ.c lại về tư tưởng. Cá nhân tôi thì không sao, chỉ sợ sau này bà ấy lại tiếp tục phạm sai lầm. Phạm sai lầm đã đành, đáng sợ nhất là không biết mình sai ở đâu.” Hứa Hân nói thẳng yêu cầu xử phạt của mình, cô không bắt đối phương phải xin lỗi, cũng không đòi đuổi đối phương ra khỏi bộ đội, mà yêu cầu phải giáo d.ụ.c bà ta.
Điều này nhận được sự ủng hộ của Đoàn trưởng và Chính ủy. Phải biết rằng bộ đội có công tác giáo d.ụ.c về mảng này, chỉ là người bình thường bề ngoài không có vấn đề gì thì hiếm khi bị gọi đi học tập, nhưng giờ đã có một trường hợp thế này, đúng là bộ đội cần phải để tâm một chút.
Mặt Phó Doanh trưởng Kiều đỏ bừng lên, anh ta xưa nay luôn tuân thủ kỷ luật quân đội, chưa từng phạm lỗi. Giờ vợ mình bị đưa đi giáo d.ụ.c thì sau này anh ta còn mặt mũi nào ở bộ đội nữa? Nhưng đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng.
Phần 22
“Tôi, tôi không đi.” Tôn Tú Phương lườm Hứa Hân một cái, nói: “Nếu tôi phải tiếp nhận giáo d.ụ.c thì cô cũng chẳng ra gì, đối xử với chồng mình như thế mà không sợ thiên lôi đ.á.n.h xuống à.”
“Tôi đối xử với chồng mình thế nào?” Nói xong, cô quay sang Thiệu Kiến Quốc: “Em đối xử với anh thế nào?”
Thiệu Kiến Quốc lập tức nghiêm túc như đang báo cáo với lãnh đạo: “Đồng chí Hứa Hân đối xử với tôi rất tốt, xin mọi người đừng hiểu lầm. Cô ấy không chỉ tốt với tôi mà còn hiếu thảo với cha mẹ tôi, là một người vợ hiền dâu thảo.”
Hứa Hân quay đầu nhìn Tôn Tú Phương, rồi nhún vai một cái. Ý là: Bà xem, chính chủ đã nói là rất tốt rồi nhé.
Tôn Tú Phương kích động nói: “Ai mà chẳng biết cô đối với Doanh trưởng Thiệu chẳng biết nóng biết lạnh, đến cơm cũng không nấu cho anh ấy, bắt anh ấy ngày nào cũng ra nhà ăn lấy cơm cho cô...”
“Tôn Tú Phương!” Phó Doanh trưởng Kiều quát lên một tiếng, rồi quay sang Thiệu Kiến Quốc: “Xin lỗi nhé lão Thiệu, là tôi không quản được người nhà.”
Thiệu Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng, nhưng không ngờ Hứa Hân lại lên tiếng: “Đúng vậy, tôi chính là không nấu cơm đấy, không biết nóng biết lạnh đấy, mấy chuyện đó liên quan gì đến bà. Hơn nữa, mới kết hôn thì không cho tôi thử xem anh ấy là người thế nào à. Thử tốt rồi mới có thể cùng nhau sống tốt được chứ, giờ chẳng phải tôi đang sống rất tốt sao. Nhưng mà, loại chuyện này đóng cửa bảo nhau là chuyện nhà tôi, liên quan gì đến các người. Ngứa mắt thì đừng nhìn, đừng có ra vẻ thánh nhân. Vả lại, bà cũng chẳng vừa gì, suốt ngày dạy con mắng bà nội nó là đồ thối tha, đồ tiện nhân, còn xúi trẻ con đi trộm rau khô nhà hàng xóm. Những chuyện đó chúng tôi đều nhìn thấy cả, chỉ là nể mặt không thèm nói ra thôi.”
Phó Doanh trưởng Kiều nghe xong bỗng ngẩn người, rồi xoay người tát Tôn Tú Phương một cái đau điếng, quát: “Tôn Tú Phương, hóa ra con nó không thích bà nội là do cô dạy nó làm thế à. Mẹ tôi ở góa nuôi tôi khôn lớn, chỉ vì sau khi cưới cô về bà không hợp với cô nên tôi mới phải ra ở riêng, lần nào viết thư cô cũng nói xấu mẹ tôi, bảo con không theo bà nên cô phải tự trông vất vả lắm. Không ngờ, tôi thật không ngờ tâm địa cô lại đen tối đến thế.”
Thiệu Kiến Quốc liếc nhìn Hứa Hân, vợ anh định châm ngòi cho vợ chồng nhà người ta đ.á.n.h nhau đấy à?
Nhưng thấy cô nhìn họ mà nhíu mày, còn áy náy nhìn anh nhỏ giọng nói: “Em chỉ là lanh mồm lanh miệng thôi, không cố ý đâu.” Mà cố ý thì đã sao? Nhưng thỉnh thoảng giả vờ làm đóa hoa trắng nhỏ vào lúc này cũng rất có tác dụng, ít nhất không ai trách cô tâm địa đen tối.
Thiệu Kiến Quốc đưa tay xoa đầu cô như để an ủi, nhưng chợt nhận ra không khí không đúng, vội vàng rụt tay lại đặt dưới mũi ho khẽ một tiếng, nhưng Hứa Hân lại chú ý thấy cổ anh đã đỏ bừng.
Hỏi tại sao không nhìn mặt ư?
Mặt anh đen thế kia thì làm sao thấy được là đỏ hay tím chứ!
Đột nhiên nghe thấy một tiếng cười khẽ, quay đầu lại nhìn thì thấy Chính ủy đang che miệng, nhịn cười đến mức mặt đỏ gay.
Muốn cười thì cứ cười đi, nhịn thế không sợ ngất xỉu à. Hứa Hân có chút cạn lời, rồi cũng thấy bất lực với Thiệu Kiến Quốc. Người đàn ông to xác này thực ra luôn muốn gần gũi cô nhưng không dám, nhưng hai ngày nay chung chăn chung gối đã làm anh rạo rực hẳn lên, đến mức ở ngoài đường cũng dám tùy tiện tiếp xúc thế này sao?
Cũng may còn biết thẹn thùng, nếu không thì đây đúng là công khai khoe ân ái rồi.
Ái chà, ngại quá đi mất.
Hứa Hân lúc này mới hậu tri hậu giác cảm thấy mặt hơi nóng lên, rồi cúi đầu như một cô vợ nhỏ.
Không khí giữa hai người hoàn toàn không ảnh hưởng đến cặp vợ chồng đang cãi nhau bên cạnh, nhưng lại tạo nên sự tương phản rõ rệt. Chính ủy nói: “Được rồi, đồng chí Tôn Tú Phương sau này phải đến phòng giáo d.ụ.c để học tập, bao giờ quan niệm thay đổi thì tính tiếp. Đứa trẻ thì gửi vào nhà trẻ của bộ đội, tin rằng các cô giáo chăm sóc trẻ chắc chắn sẽ tận tâm hơn cô.” Ý của câu này là, giáo viên nhà trẻ bộ đội rõ ràng có tố chất hơn Tôn Tú Phương nhiều.
Đoàn trưởng lại nói với Phó Doanh trưởng Kiều: “Cậu thì đi chịu phạt giam một tuần đi, sau này phải cùng vợ mình giám sát lẫn nhau, đừng để xảy ra chuyện sai trái nữa.”
“Rõ!” Phó Doanh trưởng Kiều là quân nhân, nên anh ta lập tức chấp hành mệnh lệnh của cấp trên, nhưng trong lòng thầm nghĩ sớm muộn gì cũng phải tính sổ món nợ này với Tôn Tú Phương. Chuyện khác có thể nhịn, nhưng việc không hiếu thuận với người mẹ góa bụa của anh ta, lại còn cố ý hãm hại bà là điều không thể chấp nhận được.
Phải biết rằng, bấy lâu nay vì nghe Tôn Tú Phương rỉ tai nói xấu mà anh ta đã ghẻ lạnh mẹ mình, giờ anh ta thấy hối hận vô cùng.
Đương nhiên, những chuyện thâm cung bí sử này Hứa Hân và Thiệu Kiến Quốc không hề hay biết, chỉ biết chuyện hôm nay coi như kết thúc. Ở bộ đội, xử lý như vậy đã là rất nghiêm trọng rồi. Nghiêm trọng hơn nữa là đuổi Tôn Tú Phương đi, nhưng nếu không đến vạn bất đắc dĩ thì họ sẽ không đưa ra quyết định đó.
Hứa Hân tuy đã bôn ba bên ngoài lâu ngày, nhưng vì xuất thân từ gia đình quân nhân nên cô rất am hiểu những chuyện này, vì thế cô cũng không yêu cầu gì thêm. Dù sao, cho dù bây giờ Đoàn trưởng có bắt Tôn Tú Phương xin lỗi thì cô cũng chưa chắc đã tha thứ cho người đàn bà này.
Nhưng Thiệu Kiến Quốc lại cảm thấy chuyện này cần phải được thông báo rõ ràng cho tất cả các bà vợ quân nhân khác, đừng để vợ mình mang tiếng là kẻ ba hoa, còn ai phải gánh cái tiếng đó thì không liên quan đến anh.
Đoàn trưởng suýt nữa thì tức c.h.ế.t vì Thiệu Kiến Quốc, nhưng cuối cùng cũng đành phải làm theo ý anh.
Hứa Hân cảm thấy trước kia mình nghĩ Thiệu Kiến Quốc nhu nhược đúng là mắt mù, làm gì có kẻ nhu nhược nào mà dám bật lại cả cấp trên, lại còn làm cho Đoàn trưởng nhà mình không nói lại được câu nào.
Cuối cùng, Đoàn trưởng trực tiếp phất tay đuổi họ ra ngoài, mãi đến khi ra ngoài Hứa Hân mới thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi cô thật sự lo lắng cho Thiệu Kiến Quốc. Ra ngoài rồi, Thiệu Kiến Quốc nói: “Làm em chịu ủy khuất rồi.”
Hứa Hân nhìn anh ngẩn ra một chút, rồi nói: “Chẳng có gì ủy khuất cả, chỉ cần...” Anh luôn ở bên cạnh em là được rồi.
Thiệu Kiến Quốc có chút căng thẳng nhìn cô, Hứa Hân cạn lời: “Anh nhìn em làm gì, về nấu cơm cho cha mẹ ăn thôi, kẻo hai cụ lo lắng.”
“Ừ, đúng rồi, chúng ta về thôi.” Nói xong anh rảo bước đi trước, Hứa Hân đi theo một lát thì suýt đứt hơi, nói: “Anh đi chậm lại chút được không, chân em sắp gãy rồi đây này.”
“...” Thiệu Kiến Quốc đứng lại, đợi Hứa Hân vất vả lắm mới đuổi kịp thì anh lại tiếp tục bước đi.
“Anh dắt em một chút đi, em đi không nổi nữa.” Hứa Hân cũng chẳng muốn làm nũng đâu, nhưng cái người kia đi nhanh quá, cô thật sự theo không kịp.
Thiệu Kiến Quốc dường như đắn đo một chút, rồi đưa một bàn tay ra.
Hứa Hân tức giận nắm lấy cánh tay anh, treo cả người lên đó, chẳng màng đến chuyện mất mặt nữa, ai bảo cô mệt đến thở không ra hơi chứ? Nhưng đối phương dường như đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không chịu dừng lại, cô chỉ còn cách bám vào như thế thôi.
Nếu nói về sức khỏe thì Thiệu Kiến Quốc đúng là không phải dạng vừa, anh cứ thế xách cô về tận nhà, sau đó còn có thể đi nhóm lò than.
Thiệu lão thái thái đương nhiên phải hỏi han xem cấp trên gọi họ đi có việc gì, Hứa Hân liền nói: “Chẳng có việc gì đâu ạ, chỉ là có mấy bà đàn bà thích nói xấu sau lưng người khác, con ghét nhất loại người đó.”
“Đúng thế, đàn bà trong thôn cũng vậy, rảnh rỗi là ngồi tụm năm tụm ba nói hết chuyện này đến chuyện kia, mẹ nghe cũng phát phiền. Thật ra ai sống đời nấy, quan tâm chuyện người khác làm gì cơ chứ.” Thiệu lão thái thái giờ đã thân thiết hơn với con dâu thứ, nên nói chuyện cũng không còn giữ kẽ như trước.
“Vâng, đúng là rảnh rỗi quá mà.” Cô vừa dứt lời thì loa phát thanh ở hậu viện vang lên, thông báo phê bình công khai Tôn Tú Phương, đồng thời giải thích rõ việc Hứa Hân bị oan, lời lẽ rất công thức nhưng lại rất hiệu quả.
Lúc này, danh tiếng của Hứa Hân trong khu đại viện coi như đã được đảo ngược, ít nhất là tốt hơn bà Tôn Tú Phương kia nhiều.
Nghe thấy loa phát thanh, Thiệu lão thái thái nắm tay Hứa Hân nói: “Con dâu à, thật làm khó cho con quá.” Bị người ta nói xấu như thế, đúng là bị bắt nạt t.h.ả.m quá mà.
Nhưng có người còn trực tiếp hơn, Thiệu lão gia t.ử tát một cái vào gáy Thiệu Kiến Quốc, làm cái thân hình cao lớn của anh lảo đảo một cái, lực tay này đúng là không nhỏ. Hứa Hân nhìn mà thấy đau thay anh, rồi lại thấy thương anh. Bởi vì Thiệu lão gia t.ử lớn tiếng giáo huấn: “Thằng Hai, từ nhỏ cha dạy anh thế nào. Đàn bà cưới về là của mình, phải đối xử tốt với người ta cả đời, nếu không làm được thì đừng có kết hôn. Người ta đã gả vào nhà mình, anh không bảo vệ được vợ thì còn gọi gì là đàn ông nữa?”
“Vâng.” Thiệu Kiến Quốc lầm lũi đáp.
“Sau này anh mà còn để vợ mình chịu ủy khuất thế này nữa thì đừng có làm Doanh trưởng gì hết, về quê làm ruộng còn sướng hơn.”
“Con biết rồi.” Thiệu Kiến Quốc cúi đầu, vẻ mặt thụ giáo.
Chao ôi, Hứa Hân thấy xót xa vô cùng, liền lập tức giải vây cho Thiệu Kiến Quốc: “Cha, thật sự không trách anh ấy được đâu ạ, lúc đó anh ấy đi làm nhiệm vụ không có nhà, con lại mới đến đây chưa quen biết ai nên mới bị người ta hiểu lầm. Thật sự không liên quan đến anh ấy, cha tha cho anh ấy đi ạ.”
Con dâu vừa lên tiếng, Thiệu lão gia t.ử hừ một tiếng rồi thôi, Hứa Hân nói tiếp: “Chuyện đã qua rồi, chúng ta đừng nhắc lại nữa ạ.”
Thiệu Kiến Quốc càng thấy vợ mình thật dịu dàng, lại còn khoan dung độ lượng, anh gãi đầu thấy hơi ngượng ngùng. Nhưng không khí thật sự rất tốt, cha mẹ Thiệu thấy vậy cũng yên tâm, cảm thấy hai vợ chồng họ có thể sống tốt bên nhau.
Sáng Chủ nhật, Hứa Bân đã lái xe đến từ sớm, dù sao cũng là em gái nhờ vả, lại còn đưa cha mẹ chồng cô vào thành phố nên anh phải tích cực chứ. Trước đây chính anh đã gây cho em gái một rắc rối lớn, suýt nữa hại cô không ở lại bộ đội được.
Đến nơi, anh thấy cô em gái vốn rất kiêu kỳ của mình lại chung sống cực kỳ hòa hợp với hai cụ già dưới quê lên, nói chuyện rất tự nhiên, còn nắm tay Thiệu lão thái thái nói: “Mẹ, đây là anh cả con, lát nữa mua đồ gì cứ để anh ấy xách là được, mẹ đừng khách sáo với anh ấy.”
“Chào bác trai, bác gái ạ.” Hứa Bân gãi đầu, cười hì hì nhận vai phu xe kiêm người xách đồ. May mà Thiệu Kiến Quốc cũng đi cùng, hai người coi như là anh em cùng cảnh ngộ.
Họ lái xe vào thành phố, Hứa Hân đưa cha mẹ chồng đi trung tâm thương mại mua quần áo. Đàn ông thì đứng ngoài chờ, vừa đợi vừa hút t.h.u.ố.c tán gẫu.
“Tiểu Hân thay đổi nhiều thật đấy, ăn Tết xong nếu có kỳ nghỉ, hai đứa nên về quê một chuyến xem sao.”
“Vâng, ăn Tết xong vào tháng Giêng em sẽ có mấy ngày nghỉ, lúc đó sẽ cùng cô ấy về thôn. Chỉ là cuộc sống ở thôn hơi vất vả, em sợ cô ấy...” Không chịu nổi, bên đó khổ lắm.
“Cậu cứ nhân cơ hội này nói trước với nó mấy chuyện đó không phải tốt hơn sao.”
“Anh nói đúng.”
Thiệu Kiến Quốc cũng thấy nên nói cho vợ biết nhiều hơn về những cái tốt và cái xấu ở quê, để cô có sự chuẩn bị tâm lý.
Ở trung tâm thương mại, Hứa Hân mua cho hai cụ hai bộ đồ, sau đó mua thêm giày tất, coi như thay đổi từ đầu đến chân, toàn đồ mới tinh.
Hai cụ cứ khuyên mãi không cho mua, nhưng Hứa Hân vẫn mua thêm hai xấp vải để mang về cho người nhà và mấy đứa nhỏ may quần áo.
Lúc ra ngoài, họ xách theo rất nhiều đồ, thậm chí còn có cả bông vải.
Hứa Bân không nói một lời, cứ thế xếp đồ vào xe, rồi hỏi: “Tiểu Hân, em còn định mua gì nữa không?”
“Cha mẹ, hai người vào xe nghỉ một lát đi ạ, con đi mua thêm ít đồ khác nữa.”
“Con dâu à, đừng mua nhiều quá, chỗ này đã nhiều lắm rồi.”
“Con biết mà, chỉ là mua ít đồ gửi về cho anh cả và mọi người thôi ạ.”
Hứa Hân dắt Thiệu Kiến Quốc ra ngoài, hỏi anh kích cỡ của em chồng, rồi mua cho cô ấy một chiếc váy liền. Sau đó, cô nói: “Em nhớ chị dâu cả từng nói em chồng có vẻ hơi có ý kiến với em, không biết tặng chiếc váy này cô ấy có vui không?”
“Con bé còn nhỏ, em đừng để tâm quá.” Thiệu Kiến Quốc cảm thấy về nhà nhất định phải dạy bảo lại cô em gái này, đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi. Người ta nói gì cũng tin, thật làm người ta lo lắng.
Hứa Hân nói: “Em để tâm làm gì, dù sao một năm cũng chỉ gặp nhau vài lần, cũng nên để lại ấn tượng tốt chứ.”
