Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 52: Kẻ Thánh Mẫu Đáng Ghét
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:32
Ngày thường huấn luyện đã vất vả rồi, cuối cùng còn phải chạy thục mạng về chắc chắn cần nghị lực lớn lắm nhỉ?
Nhưng đối phương trông như chẳng có việc gì, động tác nhanh thoăn thoắt, đi về như một cơn gió.
Hứa Hân mấy ngày nay lười biếng, lại được Thiệu Kiến Quốc chăm sóc tận răng nên cảm thấy mình chẳng khác nào một phế nhân.
Cũng chẳng trách cô được, cô hoàn toàn không biết chuyện vợ chồng mà làm quá đà thì di chứng lại nặng nề đến thế, cứ như biến thành một người khác vậy. Vốn định chăm chỉ làm việc, nhưng sáng dậy chỉ dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ vỏ chăn thôi đã thấy mệt lử, đầu óc choáng váng. Chẳng còn cách nào khác cô đành ngồi vẽ tranh, nào ngờ vẽ được một nửa lại phải gục xuống bàn nghỉ ngơi, đúng là yếu ớt hết chỗ nói.
Còn Thiệu Kiến Quốc cũng như biến thành người khác, ngày thường anh là người rất điềm đạm. Lúc về nhà anh luôn nhẹ nhàng, dường như cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình. Nhưng giờ thì hoàn toàn khác, về nhà như đi đ.á.n.h trận, làm gì cũng nhanh như chớp.
Hứa Hân cố gắng ăn hết bữa cơm, rồi Thiệu Kiến Quốc nhanh ch.óng dọn dẹp: “Nếu em thấy không khỏe thì cứ nghỉ ngơi đi, tháng này anh còn có tiền thưởng...”
“Em biết rồi, nhưng dù sao cũng phải tìm việc gì đó mà làm chứ, anh đừng lo cho em.” Vốn định đi tìm lại cuốn nhật ký nhưng lại được Tống Tiểu Linh mang tới, giờ nó đã thành tro bụi nên cô cũng định ra tay, không thể để người phụ nữ đó cứ âm thầm chơi xấu mãi được.
Cô ta chẳng phải thích đóng vai thánh mẫu sao, đã đến lúc cho cô ta biết rằng quá thánh mẫu cũng rất đáng ghét rồi.
Đợi Thiệu Kiến Quốc đi khỏi, cô nghỉ ngơi một lát rồi thu dọn đồ đạc, đạp xe vào thành phố, gọi điện hẹn Hứa Bân ra ngoài. Cô ngồi lặng lẽ trong công viên, đợi Hứa Bân đến là lập tức rơi nước mắt.
Hứa Bân vừa nghe điện thoại đã thấy em gái mình tâm trạng không tốt, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này, chẳng lẽ cãi nhau với Thiệu Kiến Quốc?
“Tiểu Hân sao thế, có phải Thiệu Kiến Quốc bắt nạt em không? Đừng lo, em cứ nói với anh, anh đi hỏi cho ra lẽ.” Làm anh cả thì phải bảo vệ em gái, dù đ.á.n.h không lại Thiệu Kiến Quốc thì cũng phải đ.á.n.h.
Hứa Hân lắc đầu, đưa tay quẹt nước mắt, nhìn anh trai với vẻ đáng thương: “Anh cả, có một chuyện em không biết có nên nói không. Em sợ nói với bố mẹ họ lại không tin, nên chỉ dám nói với anh trước thôi.”
“Chuyện gì? Em cứ nói đi.” Hứa Bân lấy khăn tay đưa cho Hứa Hân, cảm thấy lúc này cô trông thật bất lực và đáng thương.
“Cái gã Triệu Văn Thành – bạn trai cũ thời cấp ba của em ấy, hắn lại viết thư tình cho em. Hôm đó gặp hắn em đã nói rõ là em đã kết hôn, sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào với hắn nữa rồi.”
“Thư tình? Sao hắn biết địa chỉ của em ở bộ đội?” Chuyện này lẽ ra không dễ nghe ngóng được mới đúng.
“Không, là chị em Tống Tiểu Linh và Tống Tiểu Hoa đích thân mang tới. Thậm chí còn đưa trực tiếp cho Thiệu Kiến Quốc, anh ấy... anh ấy cũng thấy rồi.” Hứa Hân òa lên một tiếng, nhào vào lòng Hứa Bân khóc nức nở.
Hứa Bân chỉ biết ngồi xuống nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Đừng sợ, hắn không dám làm gì em đâu.”
“Thiệu Kiến Quốc thì không nói gì, nhưng em vất vả lắm mới muốn làm lại cuộc đời, lúc này chị em Tống Tiểu Linh lại làm chuyện đó rốt cuộc là có ý gì?” Hứa Hân nghiến răng nói: “Có phải muốn phá nát gia đình hiện tại của em mới vừa lòng không? Em khó khăn lắm mới có được một mái ấm, em không muốn mất đi nó đâu.”
Những lời này như xát muối vào lòng Hứa Bân, anh biết em gái mình trước đây khao khát mái ấm gia đình đến nhường nào, nhưng sau đó lại bị cha con anh ép gả cho Thiệu Kiến Quốc. Giờ cô muốn sống tốt với Thiệu Kiến Quốc, vậy mà Tống Tiểu Linh lại mang thư tình của người đàn ông khác đưa cho Thiệu Kiến Quốc, hành động này thực sự quá đê tiện.
“Đừng lo, anh cả luôn đứng về phía em.” Hứa Bân vỗ đầu an ủi cô, cảm giác ôm cô em gái nhỏ nhắn thế này thật dễ chịu, giống hệt như lúc cô còn bé vậy.
“Thế thì tốt quá, anh cả, anh hãy bí mật thương lượng với Tống Tiểu Linh, bảo cô ta đừng phá hoại cuộc sống của em nữa. Nếu Thiệu Kiến Quốc mà nghĩ ngợi lung tung thì sau này em biết phải làm sao?” Thực ra cô rất hiểu Hứa Bân, tính tình nóng nảy lại thẳng thắn. Biết chuyện này chắc chắn anh sẽ về nhà làm ầm lên một trận, giống hệt kiếp trước chỉ cần Tống Tiểu Linh và Tống Tiểu Hoa xúi giục là anh lập tức tìm cô gây phiền phức.
Kiếp trước cô chỉ lo giải thích tới giải thích lui, nhưng giờ cô thấy đôi khi làm ngược lại cũng có tác dụng tốt.
Còn về việc lợi dụng gì đó, cô thấy dù mình không lợi dụng thì hai người kia cũng sẽ lợi dụng thôi. Sống lại một đời, tuy cô không hại anh trai mình nhưng cũng chẳng thèm giả thanh cao, chỉ cần bảo vệ được bản thân và gia đình thì đôi khi cũng cần phải làm những việc khác với kiếp trước.
Ví dụ như nếu cô đem chuyện này nói trực tiếp với Khúc Mai, bà cũng chỉ nghĩ Tống Tiểu Linh có lòng tốt giúp đỡ người khác thôi, vì Tống Tiểu Linh chắc chắn sẽ nói như vậy. Kiếp trước cô ta không trả lại nhật ký cho cô, chỉ để Triệu Văn Thành gặp cô một lần rồi họ tự liên lạc. Nhưng kiếp này Hứa Hân gặp Triệu Văn Thành mà chẳng có phản ứng gì, nên cô ta mới bày ra độc kế này.
Tuy nhiên, cô có thể chắc chắn mình sẽ đứng ngoài cuộc. Cách để đứng ngoài cuộc đơn giản là Triệu Văn Thành quá si tình nên đã cầu xin cô ta, vì quá "tốt bụng" nên cô ta không thể ngồi nhìn Triệu Văn Thành đau khổ, đành "bất đắc dĩ" phải chuyển thư.
Thế là cô ta trở thành người có lòng tốt làm chuyện xấu, chẳng ai nỡ trách mắng một cô gái như vậy.
Kể cả gã "thánh phụ" Hứa Bân, anh càng bảo vệ cô gái như vậy hơn.
Nhưng nếu cô thay đổi cách làm, vừa gặp đã khóc, kể lể mình chịu ủy khuất thế nào và không cho anh làm ầm lên ở nhà mà hãy tìm Tống Tiểu Linh nói chuyện riêng, với cái tính hay bênh vực kẻ yếu của Hứa Bân, anh chắc chắn sẽ cảm thấy người chịu thiệt là Hứa Hân chứ không phải Tống Tiểu Linh.
Quả nhiên Hứa Bân bề ngoài tuy đồng ý với em gái, nhưng thực tế lòng đã giận đến mức gân xanh nổi đầy trán.
Vốn dĩ cuộc hôn nhân của Thiệu Kiến Quốc và Hứa Hân là do anh và cha làm chủ, vốn định nếu hai đứa không ổn thì sẽ sắp xếp cho ly hôn, nhưng hai ngày nay thấy im hơi lặng tiếng, cứ tưởng chúng đang sống tốt bên nhau. Đó là điều rất tốt, ít nhất Hứa Hân cũng không còn tùy hứng như trước.
Nào ngờ cuộc sống bình yên lại bị Tống Tiểu Linh phá vỡ, cô ta dám mang thư tình của người đàn ông khác đưa cho Thiệu Kiến Quốc, đây chẳng phải là châm ngòi cho mối quan hệ vợ chồng người ta sao?
Tuy em gái bảo Thiệu Kiến Quốc không nghĩ ngợi nhiều, nhưng ai biết được anh có đang nén giận trong lòng không, phải biết cái gã hũ nút đó nếu có chuyện gì thì người ngoài chẳng thể nhìn ra được. Vạn nhất sau này anh ghẻ lạnh em gái mình...
Vốn dĩ hai đứa vẫn đang ở riêng, chẳng phải em gái sẽ phải chịu cảnh phòng không gối chiếc cả đời sao?
Càng nghĩ càng thấy khó chịu, anh an ủi Hứa Hân một lát rồi đưa cô đi mua mấy cuốn sách mới rồi mới đưa cô về. Tiễn cô xong, anh vội vàng về nhà, thấy mọi người đang ngồi ăn cơm.
Tống Tiểu Linh đang ngoan ngoãn múc canh cho cha, còn mẹ – Khúc Mai thì khen cô ta một câu hiểu chuyện, cô ta thẹn thùng mỉm cười, trông thật vô tội và đơn thuần.
Nhưng anh cảm thấy những việc cô ta làm chẳng đơn thuần chút nào, quả thực là muốn hủy hoại cuộc sống của Hứa Hân.
“Tiểu Linh, tại sao em lại làm chuyện đó? Em có biết làm vậy sẽ hủy hoại cuộc sống hiện tại của Tiểu Hân, khiến nó có thể phải sống trong đau khổ cả đời không?” Anh còn chưa kịp cởi giày đã đi thẳng đến bàn ăn, trừng mắt nhìn Tống Tiểu Linh quát hỏi.
“Đã xảy ra chuyện gì thế?” Khúc Mai thấy ánh mắt con trai không ổn liền vội vàng hỏi han.
“Con gái ngoan của mẹ giúp một gã đàn ông đưa thư tình cho Tiểu Hân, rồi còn đưa trực tiếp cho Thiệu Kiến Quốc nữa. Em biết rõ quan hệ vợ chồng chúng nó vẫn luôn căng thẳng, vậy mà còn làm chuyện đó rốt cuộc là có ý đồ gì?” Hứa Bân hỏi rất trực tiếp, anh đối với người nhà xưa nay vẫn luôn thẳng thắn, vì anh nghĩ người nhà có chuyện gì thì phải nói ra, cứ giữ trong lòng thì còn gọi gì là người thân?
Tiếc là đẳng cấp của anh hơi thấp, vừa quát xong đã thấy Tống Tiểu Linh òa lên khóc.
Cô ta khóc rất thương tâm, còn nói: “Em... em cũng không cố ý mà, lúc đưa thư anh rể bảo chị không khỏe không cho chúng em vào, rồi cứ thế giật lấy đồ thôi.”
“Anh hỏi em tại sao lại mang lá thư đó đưa cho Thiệu Kiến Quốc, tại sao em lại quen biết bạn học cũ của Tiểu Hân?” Hứa Bân chất vấn, anh phát hiện cô em gái mà họ luôn thương hại này rất giỏi dắt mũi anh, bản lĩnh đúng là không nhỏ.
Phần 29
Tiếc là anh dù sao cũng là công an, sao có thể để cô ta toại nguyện, thế là anh tiến lên một bước tiếp tục truy vấn. Vợ chồng Hứa Thủ trưởng đứng bên cạnh cũng chẳng hiểu chuyện gì, nên cứ im lặng nhìn hai anh em cãi nhau.
Tống Tiểu Linh c.ắ.n môi nói: “Triệu Văn Thành là bạn học của chị, cũng là bạn trai cũ của chị ấy, anh ta rất si tình, trước đây có đến tìm chị nhưng lúc đó mọi người không có nhà. Anh ta nghe nói chị kết hôn rồi thì đau khổ lắm, nên em có an ủi anh ta vài câu. Sau đó... sau đó anh ta biết chị sống không hạnh phúc nên cứ nài nỉ em mang thư giúp, em nhất thời hồ đồ nên mới đồng ý. Anh cả, em thực sự không cố ý mà.”
“Sau này đừng có gặp gã đó nữa, cũng đừng tìm Tiểu Hân nữa, thu cái lòng tốt rẻ tiền của em lại đi.” Hứa Bân thấy Tống Tiểu Linh khóc đến mức thở không ra hơi cũng chẳng buồn nói thêm, nhưng anh không muốn nhìn thấy cô ta nữa. Ngay cả cơm cũng chẳng buồn ăn, anh quay người nói: “Đưa địa chỉ của Triệu Văn Thành cho anh, anh đi bảo hắn đừng phá hoại hôn nhân của người khác nữa.”
“Hắn... hắn...” Tống Tiểu Linh do dự.
“Nói cho anh cả con đi.” Hứa Thủ trưởng đứng bên cạnh bỗng buông đũa, sa sầm mặt nói.
Tống Tiểu Linh chẳng còn cách nào khác đành đưa địa chỉ của Triệu Văn Thành cho Hứa Bân, anh chẳng nói nửa lời, sầm cửa bỏ đi.
Hứa Thủ trưởng liếc nhìn Tống Tiểu Linh nói: “Tiểu Linh, đây không phải là nhà cũ của con, phá hoại hôn nhân quân đội là phạm pháp đấy, sau này đừng có đi quấy rầy cuộc sống của chị con nữa.” Nói xong ông cũng chẳng ăn thêm, đứng dậy đi vào thư phòng.
Khúc Mai trong lòng cũng không thoải mái, vì bà biết con gái mình dạo này mới làm hòa với con rể được đôi chút. Có người đàn ông nào chịu nổi cảnh vợ mình thư từ qua lại với người khác, lại còn là thư tình nữa chứ?
Thiệu Kiến Quốc tính tình vốn đã không tốt, nên Khúc Mai vô cùng lo lắng, bà nói với Tống Tiểu Linh: “Được rồi con đừng khóc nữa, sau này đừng làm chuyện như vậy nữa.” Bà cũng chẳng ăn được mấy, dọn dẹp xong liền đi thẳng đến bộ đội thăm Hứa Hân.
Bà còn mang theo quần áo sang, nghĩ bụng nếu quan hệ của chúng thực sự tệ thì bà sẽ ở lại một đêm. Tốt nhất là nói chuyện với con rể một chút, đừng để vợ chồng trẻ cứ giận dỗi nhau mãi.
Bà vừa đi khỏi, Tống Tiểu Linh liền từ trên lầu đi xuống, mặt lộ vẻ không cam lòng. Mọi chuyện không diễn ra đúng như cô ta sắp xếp, cái cô Hứa Hân kia rốt cuộc uống nhầm t.h.u.ố.c gì mà lại đem chuyện này kể cho anh cả, thật là không biết xấu hổ.
Sau này chắc mình không thể đi tìm Triệu Văn Thành được nữa, nhưng Tống Tiểu Hoa thì có thể.
Đang mải suy nghĩ thì thấy bóng người bên cạnh, quay đầu lại thấy Hứa Thủ trưởng đứng đó từ lúc nào không biết. Vừa rồi, mình không để lộ vẻ mặt xấu xí nào chứ?
“Bố, bố định ra ngoài ạ?”
“Ừ.” Hứa Thủ trưởng không nói gì, quay người đi ra ngoài. Vốn dĩ ông cũng chẳng định đi đâu, chỉ là xuống lầu rót chén nước, không ngờ lại thấy cô con gái vốn luôn đơn thuần đáng yêu lại lộ ra vẻ mặt vặn vẹo đầy hận thù như thế, ông đi lính bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên có cảm giác rùng mình.
Đồng thời ông không khỏi suy nghĩ, cô ta rốt cuộc đang nghĩ gì mà lại lộ ra vẻ mặt đáng sợ như thế, chẳng lẽ là vì đứa con gái khác của ông?
Thế thì ông phải suy nghĩ lại, chuyện lần này thực sự là cô ta có lòng tốt làm chuyện xấu hay là cố ý. Nếu là vế sau thì ông đúng là đã rước về một người phụ nữ tâm cơ thâm trầm rồi, nhưng rõ ràng cô ta là con gái ông mà!
Hứa Hân về đến nhà thì trời đã gần tối, cô vào bếp nấu cơm, hầm một nồi khoai tây cải thảo rồi cho thêm ít mỡ lợn, ăn tạm một bữa. Thực ra với người bình thường thì đây đã là món ngon rồi, đương nhiên cũng là món đơn giản nhất.
Nấu xong cô mệt mỏi ngã xuống ghế nghỉ ngơi, rõ ràng trong phòng rất ấm nhưng cô lại thấy hơi lạnh.
Chẳng biết thế nào mà cô lại cuộn tròn trên ghế ngủ thiếp đi, Thiệu Kiến Quốc về nhà thấy vợ như vậy, lòng bỗng thấy xót xa vô cùng. Rõ ràng đêm qua anh đâu có chạm vào cô đâu!
Anh không dám đ.á.n.h thức cô, cởi áo khoác ra rồi bắt đầu nấu nước để lát nữa vợ tỉnh dậy có nước nóng mà tắm.
Nước vừa sôi thì Khúc Mai đến, bà lo lắng nhìn con gái, thấy cô nằm trên ghế chẳng ai ngó ngàng, chỉ đắp mỗi chiếc áo khoác của Thiệu Kiến Quốc, bà liền nói: “Sao không bế nó vào phòng mà nghỉ, Kiến Quốc à, có phải con có điều gì không hài lòng với Tiểu Hân không, nếu có thì cứ nói với mẹ để mẹ bảo nó sửa.”
“Không có đâu ạ.” Đau lòng còn chẳng hết nữa là. Anh chỉ định nấu cơm xong mới bế cô vào, nếu không ngủ dở giấc tỉnh dậy lại càng dễ bị cảm.
Khúc Mai há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, vì Hứa Hân nghe thấy tiếng động lạ đã mở mắt. Thấy Khúc Mai đến, cô ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại sang đây? Kiến Quốc, mau rót nước cho mẹ đi.”
“Không cần đâu, mẹ chỉ sang xem con thế nào thôi, nghe nói con không khỏe à?”
Khúc Mai lo lắng nhìn con gái, đúng là trông cô có vẻ rất mệt mỏi.
“Không, con có thấy không khỏe đâu ạ?” Cô lườm Thiệu Kiến Quốc một cái, nếu không phải anh bảo cô không khỏe thì Khúc Mai cũng chẳng sang đây.
