Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 6: Công Việc Ở Bếp Ăn
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:23
“Người kia là ai?” Hứa Bân sau khi chất xong đồ vật liền liếc nhìn Tôn Tú Phương, nàng ta trông có vẻ rất hy vọng được chở đồ vật và người lên xe.
“Không quen biết.” Hứa Hân nói xong sau đó Quách tỷ cũng không nói gì.
Thế là ba người họ lên xe, Hứa Hân ngồi phía trước Quách tỷ ngồi phía sau, nhưng vì đồ vật nhiều nên có chút chật chội.
“Quách tỷ chị chịu khó một chút nhé, nếu là em ngồi qua đó sợ là đồ vật đều bị ép xuống dưới mất.” Tự giễu cười, thân thịt này nên giảm bớt một chút.
Quách tỷ cười, nói: “Không sao, cái này so với tôi chờ xe tiếp viện nhanh hơn nhiều.”
Hứa Bân đưa các nàng về khu nhà ở của gia đình quân nhân, sau đó lại dọn đồ vật xuống.
Hứa Hân xách khoai tây vào kho nhỏ ngoài phòng, cái kho nhỏ này nằm ở khúc cua hành lang tầng một, bên trong là bao quanh đường ống nước, nhưng không gian rất lớn, nên bốn hộ gia đình ở một hành lang đều đặt một ít đồ vật vào trong. Nhưng để tránh làm lộn xộn, nên một khu vực nhỏ khoảng năm mét vuông đặt bốn cái tủ sắt lớn, mỗi nhà một cái không tranh giành.
Ra ngoài sau đó bày cải trắng ở hai bên cửa nhà, bên này có thể phơi khô bớt nước rồi dọn vào phòng khi không đến mức bị thối rữa. Chờ Hứa Bân giúp Quách tỷ dọn xong đồ vật thì bên này đồ ăn của nàng cũng đã sắp xếp xong xuôi, thấy anh ấy xuống lầu liền nói: “Anh cả ở lại ăn cơm đi?”
“Không cần, anh còn có việc phải về trước.” Hứa Bân nói xong lại bồi thêm một câu: “Em bây giờ rất tốt, trước kia luôn ghét dân quê, bây giờ nên thử tiếp xúc nhiều với họ.” Nói xong không đợi Hứa Hân phản ứng liền xoay người đi rồi.
Nàng quả thật đã thay đổi, chỉ là không ngờ vì chuyện nhỏ này mà được khen ngợi.
Thế nhưng hôm nay hẳn là phải cảm ơn anh ấy, nếu không nhiều đồ vật như vậy cũng không vận chuyển về được.
Hứa Hân lắc lắc đầu, không ngờ được một chút khen ngợi nhỏ mà tâm trạng cũng sẽ tốt hơn. Nàng vui vẻ dọn dẹp tất cả đồ vật vào phòng như kiến chuyển nhà, trước tiên cắm điện tủ lạnh để đông lạnh năm cân thịt và sườn đã mua.
Sau đó ở một góc bếp tìm thấy một cái lu nhỏ rửa sạch rồi đặt sang một bên dự phòng, chờ phơi khô đồ ăn liền muối dưa chua, hai người họ cũng không ăn hết quá nhiều nên cái lu nhỏ này chắc là đủ rồi.
Kỳ thật làm xong những thứ này Hứa Hân đã sớm mệt mỏi, nhưng nghĩ thân thịt này cũng đã đủ rồi. Thế là cũng không nghỉ ngơi, tiếp tục làm việc.
Trước tiên cắt củ cải thành từng miếng, sau đó trước tiên muối một ít củ cải chua cay, sau đó lại cắt ớt thành lát nhỏ, làm tương ớt, chờ tất cả làm xong trời đã tối. Vừa định tắm rửa nghỉ ngơi thì Quách tỷ đến, nàng mang theo cặp song sinh long phượng kia tặng Hứa Hân một bát mì.
Tình người này thật đúng là nhanh, Hứa Hân lập tức cười nhận lấy nói: “Đa tạ chị Quách, em đang lo buổi tối ăn gì đây!”
“Tôi thấy em cũng bận rộn cả ngày, chắc chắn mệt mỏi, tôi cũng không quá biết nấu cơm em tạm chấp nhận dùng chút.” Quách tỷ cười nói, sau đó nhìn thấy hai bình dưa muối vừa mới dọn xong trong bếp nàng liền kinh ngạc nói: “Em gái, em còn biết muối dưa muối sao?”
“Đúng vậy, biết một chút, từ từ học làm.”
“Chẳng phải sao, cái gì cũng phải học, nhưng tôi thì lại không biết làm cái này, muối cái gì cũng hỏng cái đó.”
“Vậy không sao, chờ em muối xong sẽ tặng cho các chị một ít nếm thử.”
“Cái này sao mà không biết xấu hổ.”
“Không sao, chị xem em đều ăn mì sợi nhà các chị rồi.”
Hứa Hân nhanh nhẹn đổ mì sợi ra, trên đó là cà tím kho thịt. Nhưng nhìn màu sắc liền biết Quách tỷ tiếc dầu, nên chắc chắn sẽ không quá thơm. Nhưng mà với nhân phẩm của mình có người mang đồ ăn đến cho ăn đã là không tồi, trả bát cho Quách tỷ xong nàng liền dắt con đi rồi, còn Hứa Hân thì vừa ăn mì sợi vừa lại muối thêm một vò dưa cải.
Trong nhà có rất nhiều bình nhỏ, những thứ này đều là Thiệu Kiến Quốc lúc trước mua về, có thể thấy anh ấy vốn dĩ rất muốn sống một cuộc sống tốt đẹp, đáng tiếc…
Bận rộn xong một ngày cuối cùng cũng có thể ngủ, nghĩ ngày mai tương ớt chắc là có thể ăn được, mang cho nhà Quách tỷ một bát nếm thử, sau đó… sau đó nàng đã ngủ thiếp đi mà không nghĩ gì nữa.
Ngủ dậy sớm cũng sớm, hơn nữa tiếng còi quân đội vang lên thì muốn ngủ tiếp cũng khó.
Dậy xong trước tiên dọn dẹp một chút phòng, khi chải đầu tổng cảm thấy mình béo như vậy mà để tóc dài tết hai b.í.m tóc lớn thì khó coi, ngày nào đó đi cắt đi!
Kỳ thật Hứa Hân biết cơ thể này chính là thể chất béo giả tạo, vì tổng không vận động mới có thể béo. Kiếp trước sau này vẫn luôn vận động chăm sóc gia đình, kết quả không bao lâu liền gầy xuống. Muốn giảm béo cũng rất dễ, chỉ cần làm việc, không nhàn rỗi là được.
Còn về việc chạy bộ thì đừng nghĩ, đây là quân đội, một người phụ nữ như cô chạy điên cuồng thành ra bộ dạng gì?
Dọn dẹp xong nàng liền mang tương ớt đến cho Quách tỷ, nàng nhìn lên vô cùng thích, vừa kéo Hứa Hân vào nhà ngồi vừa nói: “Trong phòng có chút bừa bộn em đừng ghét bỏ nhé, tôi sẽ rửa bát cho em trước.”
Hứa Hân gật đầu, phát hiện bố cục nhà Quách tỷ cũng không khác nhà mình là mấy, nhưng tầng hai rõ ràng nhỏ hơn tầng một một vòng. Bốn người nhà họ ở có chút chật chội, nên trông có vẻ hơi lộn xộn. Nhưng Quách tỷ là một người phụ nữ biết sống, cũng dọn dẹp rất sạch sẽ.
Đang suy nghĩ thì nhìn thấy hai đứa trẻ cầm một quyển sách tranh nhỏ ra, nhưng nhìn thấy có khách thì ngẩn người một chút rồi chạy vào bếp nói: “Mẹ ơi, chữ này đọc là gì ạ?”
Phần 4
Quách tỷ xấu hổ cười nói: “Mẹ làm sao mà biết chữ, đi hỏi dì đi.” Sau đó có chút ngượng ngùng nhìn Hứa Hân, chắc là sợ nàng từ chối.
Vì kiếp trước mất đi một đứa con sau này vô cùng hối hận đau lòng, nên nhìn thấy cặp song sinh đáng yêu này cũng muốn thân cận, liền vẫy tay nói: “Để dì xem là chữ gì.”
Hai đứa trẻ cẩn thận đến gần, đứa bé trai đưa sách tranh nhỏ cho nàng.
Hóa ra đây là một quyển sách tranh nhỏ về Na Tra náo hải, bọn họ mới bắt đầu xem từ trang đầu tiên, nhưng lại không phải là quyển đầu tiên. Hai tiểu gia hỏa này chắc là không hiểu, thế là nàng liền nói: “Na Tra lấy ra vòng càn khôn, tay vẫy Hỗn Thiên Lăng…” Đọc xong chưa đến hai trang lại ngẩng đầu, phát hiện mình đã thành công thu hoạch hai vị thính giả nhỏ, đôi mắt họ lấp lánh sáng lên, một đứa bên trái một đứa bên phải ngồi bên cạnh nàng, trong ánh mắt không có sự ghét bỏ hay chán ghét, chỉ có sự sùng bái và vui sướng. Từ khi trọng sinh đến nay rất ít khi nhìn thấy ánh mắt thuần khiết như vậy trên người người khác, trong lòng thế mà vô cùng cảm động, tuy rằng là hai đứa trẻ.
Hứa Hân hơi mỉm cười, thế là liền tiếp tục đọc xuống. Đọc đọc thì phát hiện quyển sách tranh nhỏ này chỉ có nửa quyển, phần dưới đã không thấy.
Hai tiểu thính giả không nghe đủ, nhưng sách đã không còn.
Nhìn thấy dáng vẻ thất vọng của họ, nàng nghĩ đến kiếp trước mình cũng vô cùng thích xem sách tranh nhỏ hơn nữa còn sưu tầm không ít, liền nói: “Dì trong nhà sưu tầm rất nhiều sách tranh nhỏ, có rảnh dì sẽ tìm cho các con xem, nhưng phải đợi mấy ngày được không?”
“Thật vậy sao, vậy cảm ơn dì.” Hai đứa trẻ vui vẻ lên, không còn mất mát như vừa nãy.
“Em gái à, không ngờ em tính tình tốt như vậy, trước kia gặp em cãi nhau với người nhà, còn tưởng rằng… Nhưng cũng khó trách, bọn họ tham gia quân ngũ đều là cái dáng vẻ hùng hổ đó, đầu óc cứng nhắc, em đừng chấp nhặt với họ.” Quách tỷ đặt bát lên bàn, sau đó dọn một chiếc ghế nhỏ đến ngồi nói chuyện với nàng.
“Ừm, em nghĩ nhiều anh ấy cũng không biết, liền không tự tìm phiền phức.” Theo lời nàng nói, tổng cảm thấy mình có thể kết giao người bạn này.
“Cái này mới đúng.” Quách tỷ nói xong lại liếc nhìn đôi mắt Hứa Hân, sau đó mới dường như có chút do dự nói: “Sáng nay tôi đi bếp ăn trả cặp l.ồ.ng cơm, nghe họ nói ở đó có một tiểu mỹ nữ mới đến, vào nhìn thì thấy, người đó em cũng quen, là cô gái hôm đó quỳ trước mặt em.”
Hứa Hân vừa nghe cả người đều không ổn, vốn dĩ nghĩ đã đuổi nàng ta đi không ngờ cuối cùng nàng ta thế mà vẫn đến bếp ăn của đơn vị, Hứa Bân anh thật ra là có thù oán với em gái mình phải không?
