Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 8: Không Hề Đơn Thuần
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:24
Xem ra, hẳn là phải cho người đàn ông này được mở mang tầm mắt, đừng tưởng rằng tất cả phụ nữ đều giống mình vừa đơn thuần lại không biết che giấu bản thân. Để anh ấy hiểu rõ, cái gì gọi là tiểu bạch hoa thật sự.
“Được, vậy đ.á.n.h cược đi.” Hứa Hân nhìn Hứa Bân, cười nói: “Mục đích thật sự của Tống Tiểu Hoa kia căn bản không phải ở công việc, nên nàng ta sẽ nghĩ cách ở lại chỗ em, hơn nữa em cảm thấy nàng ta có ý với anh, nên chắc chắn sẽ không dễ dàng dọn đi bếp ăn.”
“Chuyện như vậy sao có thể nói bậy?”
Hứa Bân trừng mắt nhìn nàng một cái, rõ ràng không tin.
Hứa Hân cũng không ép anh ấy tin tưởng, chỉ nói: “Dù sao, tối nay anh ngủ thư phòng, căn phòng kia của em cũng không chào đón nàng ta. Nhưng mà kho hàng phía dưới có một chiếc giường sắt, anh mang lên trải sẵn cho nàng ta đi, người là anh mời đến, anh chịu trách nhiệm sắp xếp.”
Hứa Bân xem ra cũng không còn cách nào, đi xuống mang giường lên chuẩn bị sẵn, còn nàng thì tìm một bộ chăn đệm Thiệu Kiến Quốc trước kia dùng đặt lên, nói: “Đúng rồi anh cả, lát nữa anh về nhà một chuyến mang tất cả truyện tranh của em đến.”
“Em muốn thứ đó làm gì?” Hứa Bân khó hiểu.
“À, hai đứa trẻ nhà Quách tỷ ở tầng trên thích xem, nhưng nhà họ đều không có.”
“Được thôi.” Hứa Bân chắc chắn rất hy vọng cô em gái này tiếp xúc nhiều với người khác, nên nghe thấy nàng muốn cho hai đứa trẻ ở tầng trên thì trong lòng mười phần vui mừng.
“À đúng rồi, lại mua cho em chút trái cây về, coi như tiền ăn ở hai ngày này.”
“Con bé này, một chút cũng không thiệt thòi.” Hứa Bân bất đắc dĩ lắc đầu, thu dọn xong liền mặc áo khoác đi rồi. Nhưng mà, cô em gái này tuy thái độ không tốt nhưng tóm lại dường như cũng không khác trước kia là mấy, ít nhất sẽ không dùng ánh mắt thù hận nhìn anh ấy.
Hứa Hân vá xong vớ liền bắt đầu làm cơm trưa, tuy rằng có thịt nhưng nghĩ đến giảm béo cũng không làm ra ăn, chỉ là xào chút khoai tây sợi rồi làm mấy cái bánh đơn ăn. Nhưng mà, bánh đơn cuốn với chút tương ớt thật là vừa tươi vừa thơm, nàng ăn vô cùng thỏa mãn.
Vừa mới ăn no thì bên ngoài có người gõ cửa, mở ra nhìn thấy Tống Tiểu Hoa bưng cặp l.ồ.ng cơm đứng bên ngoài, nàng ta ăn mặc rất quê mùa, nhưng dung mạo quả thật cũng không tệ lắm. Nhưng mà so với sau này còn kém xa lắm, lúc đó nàng ta đến giúp đỡ trông trẻ, dùng tiền của nàng để trang điểm, thật sự vô cùng lẳng lơ.
Chỉ là không ngờ, nàng ta bề ngoài giúp đỡ ngầm lại thông đồng với tên tra nam kia.
Rõ ràng lúc đó nàng ta đều đã lấy chồng, thật là không ngờ bề ngoài thành thật nàng ta lại lẳng lơ như vậy, thật là phụ nữ không xấu đàn ông không yêu sao?
Kiếp trước nàng nghĩ chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, ngày thường cãi nhau cũng ở trong nhà mình, kết quả Tống Tiểu Hoa này vừa ra ngoài tuyên truyền tất cả lỗi lầm liền thành của Hứa Hân. Lần này, muốn cãi nhau cũng phải để tất cả mọi người nghe được, dù sao nàng đứng ở ngoài cửa kêu luôn có người sẽ nghe, đến lúc đó tổng cũng sẽ hiểu rõ.
“Chuyện gì?”
“Nghe tiểu chiến sĩ nói em không quá thích nấu cơm, nên chị mang cơm cho em.”
“Tôi thật không ngờ tiểu chiến sĩ của đơn vị này lại quan tâm cuộc sống của tôi như vậy, nhưng không cần, tôi đã ăn rồi, cô mang về tự mình ăn đi!”
“Nhưng mà tôi đã ăn rồi, hơn nữa, tiền giấy cũng đã tiêu rồi.”
“Đáng đời, tôi lại không bảo cô giả vờ tốt bụng.” Nói xong liền đóng cửa lại, chỉ là đồng ý cho nàng ta tối đến ở nhờ nhưng không cho nàng ta giữa trưa cũng có thể ngồi vào nhà mình. Nghe thấy tiếng “anh anh anh” ngoài cửa biết lại khóc, thật là làm bằng nước.
Hứa Hân trợn trắng mắt lên trời, sau đó nghĩ đến việc gói chút sủi cảo đông lạnh, dù sao có tủ lạnh. Gói chút đến lúc đó Thiệu Kiến Quốc trở về buổi sáng mình muốn dậy muộn anh ấy liền có thể nấu ăn, dù sao bây giờ nàng không thể rảnh rỗi, coi như giảm béo.
Củ cải lớn là thứ đề khí, lại cho thêm chút thịt thì thật là muốn thơm bao nhiêu có bấy nhiêu. Vừa thái vừa băm vừa gói, chớp mắt hôm nay liền tối. Thu khăn trải giường trải cho anh cả, anh ấy tan tầm sau thông thường đều sẽ không về quá sớm, dù sao công việc công an cũng bận.
Trải giường xong ra ngoài thì phát hiện Hứa Bân đã về, phía sau còn đi theo Tống Tiểu Hoa như tiểu tức phụ.
Nha, mắt đỏ hoe, đây là bị nàng ức h.i.ế.p sao?
Lần này Hứa Bân chẳng nói gì, ném chìa khóa xe lên bàn trà, cởi áo khoác xuống.
Tống Tiểu Hoa lập tức đi tiếp áo khoác của anh ấy, dịu dàng nói: “Em treo lên cho anh.”
Kỳ thật Hứa Hân đã sớm nhìn ra Tống Tiểu Hoa có tâm lý gì, nàng ta xuất thân nông thôn nhưng lại cực kỳ coi thường dân quê. Từ khi ra khỏi nông thôn liền nghĩ tìm một người đàn ông trong thành mà gả đi không bao giờ quay về nữa, nên lúc đó ở trong quân đội nàng ta thật sự không ít lần câu tam đáp tứ.
Nhưng mà những người đàn ông thô lỗ đó, tuy rằng mình bị trêu chọc, nhưng nhìn thấy nàng ta vừa khóc liền cảm thấy thật ra là mình hiểu lầm người ta. Kỳ thật, Tống Tiểu Hoa sau khi ra khỏi thôn còn chưa quá hiểu biết biên chế quân đội, muốn tìm một người có thể theo chồng hoặc trong nhà là người thành phố thật sự có chút khó.
Đầu tiên, những quân nhân trong thành căn bản không để mắt đến nàng ta. Dung mạo vừa đen vừa gầy, ăn mặc lại quê mùa, quan trọng là không có bằng cấp gì. Người thành phố rất coi trọng bằng cấp, nên muốn đáp ứng cũng có chút khó. Nhưng muốn tìm một người có thể theo chồng thì càng khó, đầu tiên chỉ có phó doanh trở lên hoặc là cấp bậc vượt qua 12 năm trở lên mới có tư cách. Nói cách khác, cô muốn tìm một người đã làm liên trưởng 12 năm trở lên, nhưng người như vậy ít nhất không có 30 cũng có 40, có người đã có vợ, có rất nhiều người đã ly dị có con.
Còn về việc tìm phó doanh và cấp doanh trưởng thì càng khó, cả đơn vị tính doanh trưởng chỉ có năm người, phó doanh trưởng năm người, trong mười người này tuyệt đại đa số đã kết hôn, còn những người trẻ tuổi hơn thì sợ là chỉ có vài người hiếm hoi như lông phượng sừng lân, Thiệu Kiến Quốc chính là một trong số đó.
Cho nên sau này, nàng ta đặt ánh mắt lên người Thiệu Kiến Quốc, tận lực làm cho mình và anh ấy ly hôn.
Nhưng bây giờ Thiệu Kiến Quốc không xuất hiện, ngược lại người anh cả Hứa Bân này lại tự chui đầu vào rọ. Nàng dám lấy một trăm quyển sách tranh nhỏ ra đ.á.n.h cược, Tống Tiểu Hoa đã coi Hứa Bân là mục tiêu.
Hứa Bân đây cũng là tự mình chuốc lấy khổ, nên Hứa Hân cũng vui vẻ để nàng ta nịnh nọt.
Hứa Bân rụt tay lại nói: “Anh tự mình làm.” Treo quần áo xong anh ấy liền xách một túi đồ vật từ bên ngoài vào nói: “Em gái, có gì ăn không, tối nay vì tìm mấy thứ này mà anh còn chưa ăn cơm.”
Vội vàng đi qua mở túi ra nhìn một cái, lập tức thấy sách tranh nhỏ, bảo quản còn khá tốt.
“Được thôi, em nấu sủi cảo cho anh ăn. Nhưng mà, anh trước tiên mang sách vào phòng đi, lát nữa em tự mình dọn dẹp xong.”
“Được, không ngờ em còn có thể gói sủi cảo.”
“Đương nhiên, hơn nữa là nhân thịt.”
Toàn bộ quá trình đều lờ đi Tống Tiểu Hoa, nhưng nàng ta thế mà lại dẫn đầu vào bếp. Hứa Hân lập tức đuổi người nói: “Cô đừng vào, giường của cô bày ở phòng khách đó, đi nghỉ ngơi đi!”
“Em gái, chị giúp em làm chút việc nhà không sao, những việc này chị đều thường làm, nhưng mà em sạch sẽ động vào lò than làm bẩn tay thì sao?” Tống Tiểu Hoa lại đây tranh làm việc, Hứa Hân lập tức ngăn cản nàng ta nói: “Đi ra ngoài, tôi đã nói không cho cô chạm vào đồ của nhà tôi, đừng không có việc gì tìm việc.”
Tống Tiểu Hoa lại khóc, sau đó xoay người đi ra ngoài muốn đi phòng Thiệu Kiến Quốc.
Thật đúng là coi mình là người, Hứa Hân lập tức nói: “Cô đứng lại, căn phòng kia chính là thư phòng của Thiệu Kiến Quốc, đồ vật bên trong ngay cả tôi cũng không thể tùy tiện động. Cô là người ngoài vẫn là không cần đi vào, ở đó không phải đã bày cho cô một chiếc giường sao.”
Tống Tiểu Hoa hoàn toàn ngây người, không ngờ nàng lại sắp xếp như vậy.
Phần 5
Hứa Hân cũng không để ý đến nàng ta, nấu xong sủi cảo liền bưng ra bàn nhỏ, sau đó chuẩn bị sẵn tương tỏi, còn múc một bát tương ớt cho Hứa Bân đặt lên bàn.
Hứa Bân rửa tay ra xem em gái chỉ nấu phần của riêng anh ấy cũng không nói nhiều, chỉ là trong lòng cười thầm nàng thật là một đứa trẻ con, thế là ho nhẹ một tiếng nói: “Đồng chí Tống Tiểu Hoa đã ăn ở bếp ăn chưa, nếu chưa ăn thì cùng ăn đi!” Anh ấy chắc cũng nhìn ra Tống Tiểu Hoa đang khóc, thế là liếc nhìn em gái một cái, thấy nàng nhún vai nói: “Bếp ăn có cung cấp cơm, nàng ta giữa trưa còn cố ý hỏi tiểu chiến sĩ tôi không thích nấu cơm rồi mang về cho tôi đó, đáng tiếc tôi tự mình làm bánh cuốn đã no rồi.”
Vừa mới đến đã hỏi tiểu chiến sĩ nghe được chuyện nàng không thích nấu cơm, có ý đồ gì thì cứ để Hứa Bân tự mình đoán.
