Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 50: Quyết Định Của Mỹ Lan Và Chuyến Về Thành Phố
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:37
Bà nội Thiệu vừa nghe liền gật đầu coi như cam chịu, còn Thiệu Mỹ Lan đương nhiên cũng muốn chạy ra khỏi thôn. Đương nhiên không phải vì đi tìm nhà chồng gì cả, cô ấy nghĩ đến lúc đó thi đại học, sau đó có thể trở thành một sinh viên vinh quang.
Còn người nhà họ Mã cũng sợ, họ cảm thấy nếu thật sự đợi công an đến thì có thể sẽ gặp rắc rối, vì thế liền nảy sinh ý định rút lui.
“Thiệu Mỹ Lan tôi liền chờ xem em tìm được người đàn ông giàu có nào cưới em… Ha ha…” Mã Chính hừ một tiếng liền quay người đi rồi, còn bố mẹ hắn thì cũng hừ một tiếng theo sau.
Hứa Hân nói: “Chạy hòa thượng chạy không khỏi miếu, cho dù các người đi rồi công an cũng sẽ tìm được các người, yên tâm.”
Mã Chính vừa nghe hoảng sợ, nhưng vẫn còn nghĩ người nhà họ Thiệu đang hù dọa nên đều đi rồi. Người nhà họ Thiệu nhẹ nhàng thở ra đóng cửa lại vào phòng, còn Thiệu Mỹ Lan thế mà lại về phòng đi thu dọn đồ vật, ra ngoài nói với bà nội Thiệu: “Mẹ con quyết định cùng chị dâu hai và anh hai đi vào thành phố tìm việc làm, cho dù làm công việc tạm thời cũng được, chỉ cần có thể nuôi sống bản thân là được.”
“Cái này…” Bà nội Thiệu luyến tiếc con gái mình.
“Mẹ, dù sao trong nhà cũng không thiếu công điểm của con, mẹ cứ để con đi đi. Anh hai và chị dâu hai chắc chắn sẽ chăm sóc con, đúng không chị dâu hai.”
“Ừm.” Hứa Hân ở bên cạnh đáp lời, ngay cả Tống Tiểu Hoa như vậy đều có thể sắp xếp công việc, chỉ cần mình cầu xin bố mẹ họ chắc chắn sẽ giúp đỡ. Cô em chồng này người cũng không tệ, tin rằng hẳn là sẽ không quá làm người ta nhọc lòng.
Vả lại đều là người thân, luôn luôn phải giúp đỡ một tay.
Bà nội Thiệu vẫn rất yên tâm về cách làm người của Hứa Hân, đành phải nói: “Con đi cũng được, nhưng con phải trước giúp mẹ chăm sóc một chút chị dâu hai con.”
“Con biết rồi mẹ.” Thiệu Mỹ Lan ôm lấy bà nội Thiệu, sau đó liền mang theo sách giáo khoa của mình tính toán ôn tập một chút để đến lúc đó vạn nhất có thể thi đại học thì dùng.
Đợi đến một giờ sau mới có người của công xã cùng Thiệu Kiến Quốc cùng nhau đến, xem ra là vì đường không dễ đi nên không đi được Cục Công an mà lại mang theo người của công xã. Họ biết được nhà họ Mã đã đi rồi liền trực tiếp trở về thị trấn, nói là sẽ đi tìm người nhà họ Mã nói chuyện, sau đó cố gắng làm cho họ không cần lại đến tìm Thiệu Mỹ Lan gây phiền phức.
Chỉ là Hứa Hân nói với Thiệu Kiến Quốc: “Vô dụng, nhà họ Mã kia e rằng Mỹ Lan một ngày không gả chồng đều sẽ lại đến gây phiền phức, cho dù là gả cho người khác thì e rằng họ cũng sẽ không thiện bãi cam hưu.”
Thiệu Mỹ Lan nói: “Nếu em đi rồi thì họ cũng sẽ không đến.”
Thiệu Kiến Quốc nói: “Em muốn đi đâu?”
“Em đã quyết định cùng anh và chị dâu hai đi vào thành phố.” Thiệu Mỹ Lan nói.
“Không được, phiền phức.” Thiệu Kiến Quốc cảm thấy một cô gái thì nên ở nhà chờ gả chồng, trong thành phố cũng không thấy tất cả đều là người tốt.
“Vì sao không được?” Hứa Hân kỳ lạ hỏi.
“Vì sao không được?” Thiệu Mỹ Lan gần như cùng Hứa Hân đồng thanh hỏi.
Thiệu Kiến Quốc không ngờ vợ mình cũng phải hỏi, phải trả lời cô ấy nói: “Cô ấy là một cô gái ở bên ngoài không tiện, vả lại còn không phải công việc tạm thời thì sớm muộn gì cũng phải trở về.”
Anh ấy biết người thành phố thật ra coi thường những cô gái nông thôn làm công trong thành phố, vì họ trên tay không có sổ hộ khẩu căn bản không có ai nguyện ý cưới. Chỉ là lại có người nhớ thương, vạn nhất gặp phải chuyện gì đó thì không tốt.
“Anh yên tâm đi, em sẽ bảo bố mẹ em giúp đỡ Mỹ Lan tìm việc làm, đến lúc đó cung cấp ăn ở đợi thi đại học.” Hứa Hân vừa nói vậy ánh mắt Thiệu Kiến Quốc sáng lên nói: “Thi đại học gì?”
Hứa Hân cười nói: “Tình hình quốc gia hiện tại rất tốt, tin rằng rất nhanh liền có thể khôi phục thi đại học, đến lúc đó Mỹ Lan có thể thử một lần.”
“Cái này thì cũng được.” Thiệu Kiến Quốc thì lại cảm thấy đề nghị này rất tốt, đặc biệt là cảm thấy vợ mình biết vẽ tranh và những người trong giới học thuật không chừng có liên hệ, tin tức cô ấy có được chắc chắn sẽ không giả.
Dù sao Hứa Hân không quá hiểu rõ sự tự tin khó hiểu của Thiệu Kiến Quốc đối với cô ấy, cũng không biết là dựa vào điều này mà thuyết phục chồng cho cô em chồng mình đi vào thành phố làm công. Nhưng nếu Thiệu Mỹ Lan muốn đi làm công thì Thiệu Kiến Minh liền không đi được rồi, dù sao đều đi hết thì nhà này liền không có người trông nom thì không được.
Thương lượng xong xuôi như vậy, kỳ nghỉ của Thiệu Kiến Quốc cũng sắp kết thúc, anh ấy chạy đi đ.á.n.h một bức điện báo bảo Thủ trưởng Hứa giúp đỡ liên hệ ba vé giường nằm, sau đó liền phải chuẩn bị trở về.
Vừa nghe họ phải đi ông nội Thiệu và bà nội Thiệu thì luyến tiếc vô cùng, nhưng vẫn chuẩn bị rất nhiều đồ vật cho họ mang theo. Điều muốn mang nhất chính là họ còn tìm được rất nhiều quần áo nhỏ và quần yếm nhỏ của các gia đình sinh con trai trong thôn, nói là đợi đứa bé sinh ra dùng những thứ này thì cát lợi.
Đặc biệt là không biết làm thế nào mà lại tìm được cả những thứ Thiệu Kiến Quốc khi còn nhỏ đã dùng.
Hứa Hân rất thích nghe một số chuyện Thiệu Kiến Quốc khi còn nhỏ, còn Thiệu Kiến Quốc thật sự nghe không nổi liền đi giày ra ngoài đi dạo một lát. Đợi anh ấy trở về trong tay thì xách theo mấy xâu kẹo hồ lô, trông đỏ đỏ rất có vẻ thèm ăn.
Nhìn thấy cái này Hứa Hân liền tự động tiết ra nước bọt, sau đó bàn tay nhỏ đưa ra. Dáng vẻ cô ấy thật giống như một đứa trẻ thèm ăn đến phát điên vậy, khiến Thiệu Kiến Quốc vội vàng đưa cho cô ấy xâu lớn nhất.
Tiếp theo chia những cái khác ra, Hổ Nữu cũng có thể ăn, nhưng chỉ có thể ngậm mà không được c.ắ.n quá nhiều.
Còn về Hứa Hân c.ắ.n một miếng liền cảm thấy chua chua ngọt ngọt ngon thật, cái này có thể so với những cái kẹo hồ lô sau này làm ngon hơn nhiều, rõ ràng nguyên liệu dùng không khác là bao nhưng cái này lại ngon hơn.
Thiệu Kiến Quốc thấy cô ấy ăn khóe miệng toàn là đường bột phấn liền cầm tay gạt xuống, sau đó trước mặt mọi người nhét vào miệng mình. Mặt Hứa Hân “đằng” một cái liền đỏ bừng, chú ý một chút sắc mặt mọi người phát hiện họ cũng không coi đây là chuyện gì mới yên tâm.
Đúng lúc này ngoài cửa có một giọng phụ nữ nói: “Tiểu Lan ở nhà không, hai ngày nay sao không đến nhà chị chơi.”
Thiệu Mỹ Lan liếc nhìn Hứa Hân sau đó đứng dậy đi ra ngoài đứng ở cửa nói: “Là chị dâu Khoan à, vào nhà đi, mấy ngày nay anh hai em về nên em không đi nhà chị.”
Chị dâu Khoan nghe xong liền đi vào, vào nhà nhìn thấy Thiệu Kiến Quốc thế mà lại hai mắt ẩn tình nói: “Anh Kiến Quốc, anh về khi nào vậy?”
“Hai ngày trước.” Thiệu Kiến Quốc nói xong liền trực tiếp về phòng anh ấy, thật ra không có gì không đúng. Chỉ là Hứa Hân một bên ngậm kẹo hồ lô một bên nhìn người chị dâu Khoan này, người phụ nữ này đôi mắt có chút tà tính à, từ khi vào đến giờ ai cũng chưa nhìn chỉ nhìn Thiệu Kiến Quốc, hơn nữa biểu cảm của cô ấy có phải đại diện cho ở đây có chuyện gì không?
Cô ấy l.i.ế.m một chút kẹo hồ lô trong tay mắt liếc một cái, lặng lẽ nhìn thoáng qua bà nội chồng mình. Sau đó bà nội Thiệu trong lòng “đột” một cái, bà ấy vẫn luôn cảm thấy người con dâu hai này nội tâm quả thật không tệ nhưng đôi mắt cũng sáng, ở đây có chuyện gì cô ấy dường như trực tiếp liền nhìn rõ ràng.
Sau đó lập tức nói: “Đây là vợ của Trần Khoan ở đầu thôn, con nên gọi là chị dâu Khoan, đây là vợ của anh hai con Hứa Hân…” Giới thiệu xong còn chưa nói hết liền nghe chị dâu Khoan kia nói: “Hóa ra là vợ của anh Kiến Quốc à, làm công việc gì vậy?”
Trực tiếp như vậy sao?
Hứa Hân cười nói: “Ở nhà thôi.” Tôi không có công việc gì thì cô có thể làm gì tôi chứ, khoe khoang gì.
“Hóa ra là như vậy à, nghe nói bằng cấp của cô khá tốt, sao lại ở nhà không làm gì vậy? Giống tôi thì không được, mới học cấp hai bây giờ còn phải đi làm giáo viên dạy thay, đang nghĩ đến việc sắp xếp Tiểu Lan qua đó nữa, tuy rằng không có lương gì nhưng cũng có công điểm, chỉ là dạy trẻ con có chút mệt.” Nói xong liền ngồi ở mép giường đất, tư thế kiêu căng.
“À à, vậy thì vất vả thật.” Cái này đã không phải là có chuyện gì nữa, cái này rõ ràng là đang hạ thấp mình để nâng người khác lên, nhưng Hứa Hân không tiếp lời, xem cô ấy có thể làm gì.
Mà bà nội Thiệu ở một bên vỗ một cái vào tay Hứa Hân nói: “Con dâu hai của mẹ chính là họa sĩ, ở nhà tự mình vẽ tranh là có thể kiếm tiền rồi còn cần phải đi ra ngoài làm việc sao?”
Này, kỹ thuật thổi phồng của bà nội chồng cũng không tệ đấy chứ.
Hứa Hân cười tủm tỉm nhìn bà nội Thiệu, xem ra bà ấy trong lòng cũng hiểu rõ, cho nên người phụ nữ này chẳng lẽ là bạn gái cũ của Thiệu Kiến Quốc? Kiếp trước đâu có nghe nói, cho dù có thì e rằng cũng không có cơ hội gì, đều đã kết hôn rồi.
Đúng vậy, đều đã kết hôn rồi còn chạy đến đây làm gì?
Hứa Hân có chút coi thường loại người này, vì thế cũng không có ý muốn dò hỏi nữa, ngay cả ý muốn chiến đấu cơ bản cũng không có.
Ngay cả Thiệu Kiến Quốc người như vậy sao có thể làm ra chuyện phá hoại gia đình người khác, trừ phi anh ấy không muốn tham gia quân ngũ.
Chỉ là đối phương lại dường như không muốn buông tha cô ấy, nhất định phải hỏi cho ra lẽ nói: “Loại tranh gì mà đáng giá như vậy, tôi chưa từng nghe qua loại tranh này.”
“Trong thôn và trong thành phố khác nhau, ở nông thôn vẽ loại đồ chơi này mọi người có lẽ đều cảm thấy không có ích gì. Nhưng trong thành phố khác, mọi người đều tương đối theo đuổi những thứ cao cấp hơn một chút, cũng chính là những thứ không có ích gì, cho nên nói ra cô cũng không quá hiểu rõ.” Hứa Hân châm chọc cô ấy một chút, sau đó còn không để lại dấu vết.
“Đúng vậy, chúng tôi người nhà quê chính là vô tri, nhưng không đuổi theo những thứ cao cấp gì của người thành phố các cô.” Người chị dâu Khoan kia sức chiến đấu còn rất không yếu, thật không hổ là một giáo viên.
“Lời này nói thế nào đây, nhà chồng tôi chính là nông thôn sao có thể nói người nhà quê vô tri? Chẳng qua là sợ cô không hiểu rõ nên mới không giải thích, bà nội chồng tôi chính là đã xem qua tranh của tôi, bà ấy vô cùng ủng hộ công việc của tôi.” Hứa Hân nhíu mày, bày ra bộ dáng tiểu bạch hoa bị tủi thân cho bà nội chồng xem.
Bà nội Thiệu cũng cảm thấy người chị dâu Khoan này toàn nói những lời vô dụng, như thể lời nói ra lời nói vào vẫn luôn nhằm vào con dâu mình.
“Đương nhiên ủng hộ, con chính là con dâu của mẹ mà.”
Bà nội Thiệu nói xong sau đó người chị dâu Khoan kia liền một bộ dáng khóc không ra nước mắt, nhưng cuối cùng bị Thiệu Mỹ Lan gọi vào phòng cô ấy.
Hứa Hân lúc này nhìn bà nội Thiệu một cái, bà ấy rất bình tĩnh nhỏ giọng giải thích: “Vốn dĩ nhà chúng ta cùng người con dâu Khoan này là đính hôn từ bé, nào ngờ lão nhị đi tham gia quân ngũ mấy năm đó họ chê nhà ta nghèo, chê lão nhị vẫn luôn không trở về liền hủy bỏ hôn ước này sau đó đính hôn với người khác.”
“Thì ra là thế.”
“Sau này nhà họ hối hận, nhưng lão nhị lại thế nào cũng không đồng ý hôn sự này. Nhưng mà, đây đều là chuyện của nhiều năm trước rồi.”
“À, xem ra có người trong lòng vẫn không mấy thuận lợi.”
“Đúng vậy, nhà họ cô ấy cùng nhà Triệu có chút thân thích, người con dâu Khoan này luôn chạy đến nhà lão Triệu.”
“Trách không được.” Sau đó không có việc gì liền đến ve vãn cô em chồng mình nói xấu mình.
Bây giờ cũng không biết cô em chồng còn có nghe cô ấy nói nhảm không, đang suy nghĩ thì người con dâu Khoan kia liền đi ra, thế mà lại đi gõ cửa phòng Thiệu Kiến Quốc.
Cái này cũng quá táo bạo, hay là nói đang làm cho cô ấy xem?
Hứa Hân không vui, xuống giường đất đứng ở cửa nhìn người con dâu Khoan kia nói: “Cô tìm người đàn ông của tôi có chuyện gì?”
Chị dâu Khoan nói: “Tôi chỉ là muốn đi nói với anh Kiến Quốc một tiếng…”
“Không cần, tôi lát nữa sẽ nói với anh ấy, cô làm vậy nhiều không tốt. Nếu là giáo viên thì phải chú ý một chút hình tượng, đừng giữa buổi tối gõ cửa phòng đàn ông nhà người ta. Vả lại, vợ anh ấy tôi còn ở đây đâu, chưa c.h.ế.t.”
“Cô nói chuyện sao lại khó nghe như vậy?”
“Cô làm chuyện này cũng không phải chuyện tốt gì, nếu đã kết hôn thì đừng nhớ thương đàn ông người khác, nhìn thật làm người ta ghê tởm.” Hứa Hân chính là khí phách như vậy, trực tiếp vạch trần tâm tư của người chị dâu Khoan này. Dù sao người cô ấy chính là như vậy, ghét nhất là loại phụ nữ trong lòng có chuyện mà không nói, mỗi ngày giả vờ mình rất tủi thân, thật sự làm người ta cảm thấy ghê tởm vô cùng.
Thiệu Mỹ Lan lúc này cũng từ trong phòng ra, nghe được chị dâu hai nói lắp bắp kinh hãi. Cô ấy vẫn luôn đi gần với người chị dâu Khoan này, nhưng hoàn toàn không ngờ cô ấy hóa ra lại có cái tâm tư đó với anh hai mình. Trách không được cô ấy luôn thích hỏi chuyện anh hai, còn thích nói xấu chị dâu hai.
Vậy mình chẳng phải vẫn luôn bị cô ấy lợi dụng sao, trách không được anh hai lại tức giận lớn như vậy, hóa ra là vì cái này à.
“Cô… Cô nói bậy bạ gì đó, tôi mới không có… Cô oan uổng tôi, là hủy hoại danh tiếng của tôi, tin hay không tôi đi chi bộ thôn tố cáo cô.”
“Đi đi, tôi cầu còn không được.”
“Cô cô, đây là muốn ép c.h.ế.t tôi sao?”
“Đi đi, tôi cầu còn không được.” Hứa Hân một chút cũng không sợ chuyện này lớn, dù sao người phụ nữ này cũng không có gan làm lớn chuyện.
Mình bây giờ là vợ Thiệu Kiến Quốc, cô ấy chạy đến nhà họ làm trước mặt mọi người gõ cửa phòng đàn ông nhà mình mà không được người ta nói vài câu sao? Hơn nữa làm lớn chuyện thì mất mặt chính là cô ấy, đến lúc đó không chừng sẽ bị chồng cô ấy bắt lấy đ.á.n.h một trận cũng có thể.
Bên này Hứa Hân thì không sợ, mình bây giờ nói thế nào cũng là t.h.a.i phụ, vả lại Thiệu Kiến Quốc cũng không lý lẽ.
Bà nội Thiệu cũng xuống giường đất, nhìn chị dâu Khoan nói: “Chị dâu Khoan à, hay là cô cứ về trước đi. Chuyện này tôi sẽ nói với anh hai cô!”
Chị dâu Khoan thấy Hứa Hân kiên cường như vậy liền càng thêm tủi thân nói: “Dì cả, rõ ràng là tôi và anh Kiến Quốc trước đính hôn…”
