Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 80: Gặp Lại Tống Tiểu Hoa
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:38
Thiệu Mỹ Lan không thể không thừa nhận mình có chút ngốc!
Thôi được, bây giờ cũng coi như đã hiểu rõ người chị dâu hai này. Quan trọng nhất là cô ấy cũng không giận mình, sau này cứ tận tâm chăm sóc là được, người trong nhà cũng không cần làm những chuyện đầu óc hư hỏng đó, thực tế một chút mới tốt.
Hứa Hân hoàn toàn không biết mình chỉ vẽ một bức tranh mà cô em chồng đã suy nghĩ nhiều như vậy, đợi vẽ một ít liền có chút mệt mỏi, xoa xoa eo liền chuẩn bị nghỉ ngơi. Cô ấy vừa đứng dậy Thiệu Kiến Quốc liền “bang” một tiếng đóng TV nói với Thiệu Mỹ Lan: “Ngủ sớm dậy sớm.” Sau đó đỡ vợ mình vào nhà.
Thiệu Mỹ Lan có chút vô ngữ, đây cũng chính là anh hai mình, nhưng mà rất muốn một gậy gõ ngất anh ấy.
Hứa Hân buổi tối khi ngủ liền cùng Thiệu Kiến Quốc thương lượng nói: “Em muốn đi gặp Tống Tiểu Hoa một lần.”
“Gặp cô ta làm gì, em bây giờ cơ thể lại không khỏe cũng yếu ớt, chịu không nổi tức giận.” Thiệu Kiến Quốc không đồng ý, một bên giúp vợ mình đắp chăn cẩn thận một bên nói lời thật lòng.
“Em muốn đi xác định một chuyện, đó chính là người đứng sau có phải Tống Tiểu Linh không? Nếu thật là cô ta thì sau này em sẽ chú ý hơn, tốt nhất là tránh xa cô ta.” Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại là nếu thật là Tống Tiểu Linh, mình chắc chắn sẽ không tha cho cô ta.
Tuy nói hiểu rõ chuyện này chắc chắn có liên quan đến Tống Tiểu Linh, nhưng nếu không từ miệng người khác xác định thì Hứa Hân sẽ không dễ dàng ra tay.
Dù sao tam quan của cô ấy vẫn rất chính trực, sẽ không vì mình tưởng tượng và phân tích mà đi đối phó một người, trước tiên cô ấy phải có chứng cứ.
Nhưng nếu chuyện này thật sự là Tống Tiểu Linh giở trò quỷ sau lưng thì chứng tỏ cô ta sẽ tiếp tục hại mình, cho dù lần trước khi ăn Tết biểu hiện rất tốt, nhưng cũng không giấu được sự thật cô ta coi mình là kẻ thù. Đương nhiên, chuyện này cô ấy cũng không nói với Thiệu Kiến Quốc, sợ anh ấy lo lắng.
“Cái Tống Tiểu Linh kia vô cùng nguy hiểm, anh đã tìm người âm thầm theo dõi cô ta. Nhưng người đàn ông bên cạnh cô ta vô cùng xảo quyệt, sau này em tránh xa họ một chút.”
“Anh thế mà lại chú ý tới?” Hứa Hân mở to mắt, không ngờ Thiệu Kiến Quốc cũng chú ý tới người thầy giáo họ Quan kia.
“Ừm, nếu em thật sự muốn đi thì anh sẽ đi cùng em.”
“Anh đi cùng em làm gì?”
“Vạn nhất có chuyện gì thì cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.” Thiệu Kiến Quốc nghiêm trang, một đôi mắt hổ trừng mắt nhìn người trông còn rất đáng sợ. Chỉ là Hứa Hân hoàn toàn không sợ, còn cảm thấy dáng vẻ này của anh ấy có chút ngốc manh. Không khỏi đưa tay nhẹ nhàng vuốt khóe mắt anh ấy, ở đó một chút nhíu mày cũng không có, chỉ có khi cười mới có một chút nơ nhỏ trông rất đáng yêu. Nhưng mà, vì cũng không thường cười nên khóe mắt vô cùng trơn nhẵn.
“Anh nói thật.” Người nào đó bị quấy rầy kéo bàn tay nhỏ kia xuống, ở lòng bàn tay xoa xoa liền nắm c.h.ặ.t không buông.
Hứa Hân liếc mắt trắng dã lên trời nói: “Kia chính là nhà tù cơ quan nhà nước còn có thể xảy ra chuyện gì? Nếu ở đó xảy ra chuyện gì thì ở đâu cũng không an toàn. Dù sao anh chắc chắn không thể xin nghỉ, em nhưng không muốn vì chuyện của em mà chậm trễ công việc của anh.”
Hứa Hân nói vô cùng kiên quyết, Thiệu Kiến Quốc trong lòng thì lại vừa đau vừa ngứa vừa thoải mái vừa vui vẻ, không ngờ vợ mình lại vì mình mà suy nghĩ như vậy, anh ấy nếu ở công việc mà lại không tích cực, thì chẳng phải rất có lỗi với vợ mình sao?
“Vợ ơi cảm ơn em.” Thiệu Kiến Quốc đưa tay kéo một chút lòng bàn tay Hứa Hân tỏ vẻ một chút tâm tình cảm kích của mình, Hứa Hân thì nhẹ nhàng chọc anh ấy một chút lòng bàn tay, ý định ban đầu là muốn tỏ vẻ thân mật, chỉ là lại nghe Thiệu Kiến Quốc “tê” một tiếng cô ấy vội vàng buông lỏng tay chớp chớp đôi mắt to không rõ nguyên do hỏi: “Sao vậy? Lòng bàn tay anh có phải đặc biệt đau không, chẳng lẽ bị thương sao?”
“Không phải đau, là đặc biệt ngứa.” Thiệu Kiến Quốc lấy bàn tay nhỏ của Hứa Hân nhẹ nhàng hôn vài cái, sau đó hơi thở liền dồn dập lên nghe đều làm người ta miên man bất định.
Chỉ là tay anh ấy vẫn bị mở ra, sau đó Hứa Hân nhỏ giọng nói: “Đừng làm vậy, Mỹ Lan còn ở đối diện đấy, con bé vẫn là một cô gái.” Nhưng không thể so với bố mẹ Thiệu Kiến Quốc, lúc đó họ là người từng trải nghe gì cũng hiểu cũng sẽ không xấu hổ.
Nhưng mà làm một cô gái nghe được thì không tốt lắm, Thiệu Kiến Quốc cũng không dám làm bậy. Cho dù nghĩ nhiều cũng phải nhịn, cơ thể vợ mình bây giờ yếu ớt như giấy anh ấy sợ mình vận động quá mức lại làm cô ấy nôn ra, đến lúc đó liền phải hối hận c.h.ế.t, cho nên nhẹ nhàng sờ sờ đầu Hứa Hân nói: “Nghỉ ngơi thật tốt đi.” Trong giọng nói nồng đậm sự thất vọng làm Hứa Hân có chút không nỡ, chỉ là Hứa Hân lại nhỏ giọng nói: “Chỗ nào ngứa nhất em gãi cho anh.”
Thiệu Kiến Quốc nhìn thoáng qua vợ mình lặng lẽ đỏ mặt, tự nhiên cũng biết cô ấy đang trêu chọc anh ấy cũng không muốn chịu thua, vì thế nắm lấy tay Hứa Hân đưa đến quần lót của mình.
