Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Chương 2: Thay Đổi Vận Mệnh, Trở Về Nhà

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:16

~ Sân bay thành phố D ~

Hạ Mạt kéo hành lý đứng ngoài sân bay, nhìn thành phố D rực rỡ ánh đèn, khóe miệng khẽ nhếch lên. Bước ra khỏi sân bay, cô vẫn là cô con gái bảo bối ngốc nghếch trong mắt ba mẹ, là nàng công chúa nhỏ vụng về nhưng lại thông minh xuất chúng trong mắt anh trai.

Còn người phụ nữ điên cuồng trong phòng thí nghiệm ở mạt thế kia, đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.

“Hạ Mạt cố lên, tuyệt đối không được phụ lòng khổ tâm của con trai.” Sau khi tự cổ vũ bản thân, trên mặt Hạ Mạt nở nụ cười nhạt, kéo vali sải bước lớn ra khỏi sân bay, vẫy một chiếc taxi rồi đọc địa chỉ nhà.

2 tiếng sau, chiếc taxi dừng lại bên ngoài khu biệt thự Lam Hoa Uyển. Hạ Mạt bước xuống xe, nhìn căn biệt thự sừng sững trong màn đêm trước mắt.

Đã lâu không gặp, nhà của tôi.

Bên trong biệt thự không có lấy một tia sáng, lúc này Hạ Mạt mới liếc nhìn thời gian --- 1 giờ sáng.

Ha! Cũng khó trách anh cả luôn nói cô ngốc, cô nên tìm một khách sạn ở tạm rồi ngày mai hẵng về mới phải.

Bây giờ phải làm sao, bấm chuông cửa đi vào ư? Có vẻ quá muộn rồi, sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của mọi người.

Rời đi sao? Nhưng từ đây ra đến đường lớn bên ngoài, lái xe cũng mất nửa tiếng. Gọi xe thì đừng hòng, đừng nói là nửa đêm, ngay cả ban ngày cũng chẳng có chiếc taxi nào lảng vảng quanh đây.

Ngay lúc cô đang do dự không quyết, một chiếc xe từ phía sau chạy tới, ánh đèn ch.ói mắt chiếu vào khiến cô phải nhắm nghiền mắt lại, vô cùng khó chịu.

“Mạt Nhi.” Người đàn ông vốn dĩ mặt không cảm xúc trong xe, đột nhiên như được tiêm m.á.u gà, vội vàng đạp phanh, sau đó nhảy xuống xe, chạy tới ôm c.h.ặ.t Hạ Mạt vào lòng: “Mạt Nhi.”

Hạ Mạt ngẩn người vài giây mới nhìn đối phương, khẽ gọi một tiếng: “Anh trai.”

“Mạt Nhi, em đi đâu vậy? Em có biết em biến mất mấy tháng nay, ba mẹ lo lắng muốn c.h.ế.t không?” Dù là lời trách móc thốt ra từ miệng Hạ Thần Vũ, nghe cũng thật thân thiết, thật êm tai.

A! Thật tốt, cuối cùng cũng về nhà rồi. Chỉ là ba mẹ, anh trai có chấp nhận con trai cô không?

Hạ Mạt theo bản năng xoa xoa bụng, cô không biết phải giải thích thế nào về đứa con trai đột nhiên xuất hiện này.

Không nhận được câu trả lời, Hạ Thần Vũ buông cô ra, cạo cạo mũi cô: “Con nhóc ngốc này, cũng không biết kể cho anh nghe chuyện mấy tháng nay sao.”

Hạ Mạt sờ sờ mũi, thè lưỡi nói: “Anh, bây giờ là 1 giờ sáng rồi, anh không buồn ngủ nhưng em buồn ngủ lắm rồi.”

Thực sự rất buồn ngủ. Vừa ngồi xe vừa ngồi máy bay xóc nảy suốt chặng đường đến tận bây giờ, đối với một t.h.a.i p.h.ụ mà nói quả thực là quá mệt mỏi.

“Được, về nhà.” Hạ Thần Vũ xoa đầu cô, lấy ra một tấm thẻ quẹt lên bảng điều khiển cổng sắt, cổng liền mở ra.

“Vào trước...” Lời còn chưa dứt, Hạ Thần Vũ đã kéo cô, nhét cô vào trong xe: “Anh vẫn nên tóm c.h.ặ.t lấy em thì hơn! Nếu em mà chạy mất ngay trước mặt anh, ba mẹ không c.h.é.m c.h.ế.t anh mới lạ.”

Xe chạy vào gara, Hạ Thần Vũ quả thực từ lúc xuống xe đã kéo cô đi một mạch, đưa cô về tận phòng: “Được rồi, Ngũ thẩm ngày nào cũng dọn dẹp, mau vào tắm rửa nghỉ ngơi đi, muộn lắm rồi.”

“Vâng! Anh ngủ ngon.” Hạ Mạt thè lưỡi với Hạ Thần Vũ, nhìn anh rời đi mới quen cửa quen nẻo lấy đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra rồi đi vào phòng tắm. Cởi bỏ lớp quần áo trên người, nhìn phần bụng dưới hơi nhô lên, cô đột nhiên không biết phải đối mặt với người nhà như thế nào. Việc cô chưa chồng mà chửa sẽ bị người ta chỉ trỏ, đến lúc đó người nhà đều sẽ vì cô mà không ngẩng đầu lên được.

Mặc dù con trai còn chưa chào đời thì mạt thế đã đến, nhưng ba mẹ, anh trai không hề biết những chuyện này, vậy họ có chấp nhận con trai cô không?

Hạ Dạ Hàn vốn đang ngủ say sưa cảm nhận được cảm xúc d.a.o động của mẹ liền mở mắt ra, nói với mẹ mình: “Mẹ, có phải mẹ nghĩ nhiều quá rồi không? Bất kể bây giờ mẹ nghĩ bao nhiêu, cuối cùng mẹ vẫn phải nói cho họ biết. Hơn nữa, dù có chấp nhận hay không, mẹ cũng đã m.a.n.g t.h.a.i 5 tháng rồi, họ cũng sẽ không tàn nhẫn sát hại sinh mệnh, ép mẹ phá bỏ con đâu. Còn nữa, mẹ đã biến mất 4 tháng, họ chắc chắn đều lo lắng muốn c.h.ế.t. Bây giờ mẹ trở về, họ không dỗ dành mẹ, đi gây khó dễ với mẹ mới là lạ đấy!”

Hạ Mạt xoa xoa bụng: “Con trai tỉnh rồi à.”

“Với cái cảm xúc lên xuống thất thường đó của mẹ, con bị mẹ đ.á.n.h thức cũng là chuyện phút mốt thôi.” Hạ Dạ Hàn có chút bất mãn lầm bầm một câu.

Giọng điệu đó nghe rõ ràng là rất bất mãn. Thôi được rồi! Con trai có tật gắt ngủ rất nặng, bây giờ có thể nói chuyện với cô thực ra đã rất tốt rồi.

Nghĩ vậy, khóe miệng Hạ Mạt cong lên. Có thể cùng con trai trọng sinh thật tốt, nếu chỉ có một mình cô, cô có lẽ sẽ không có cách nào đối mặt với rất nhiều chuyện.

Mặc dù giọng điệu của con trai không tốt, nhưng nghĩ kỹ lại, lời con trai nói cũng rất có lý. Dù sao chuyện cũng đã đến nước này, tin rằng ba mẹ, anh trai cũng không thể làm gì cô.

Sau khi nghĩ thông suốt, cảm xúc của Hạ Mạt cũng ổn định lại. Cô mở vòi hoa sen tắm nước nóng.

Từ phòng tắm bước ra, sấy khô tóc, cô nằm lên giường định nghỉ ngơi, hôm nay thực sự có chút mệt rồi.

Lúc này, chiếc điện thoại bị bỏ quên trong túi áo vang lên tiếng "tít" báo tin nhắn đến.

Hạ Mạt cầm điện thoại lên mở ra, là tin nhắn của Chu Vận Đồng gửi. Chu Vận Đồng hỏi cô đi đâu rồi, buổi chiều gọi điện thoại không được.

Hạ Mạt khinh miệt nhếch môi. Kiếp trước hình như cô chính là bị những lời quan tâm đủ kiểu của người phụ nữ tên Chu Vận Đồng này làm cho mê muội. Cô coi ả ta là chị em đáng tin cậy nhất, nhưng ả ta đã đối xử với cô thế nào?

Trong mạt thế, không chỉ bán đứng cô, ả ta còn chính miệng thừa nhận tiếp cận cô chỉ vì thấy cô ăn mặc đắt tiền, biết cô chắc chắn xuất thân danh môn nên mới lại gần làm bạn, như vậy cuộc sống của ả ta sẽ dễ thở hơn.

Tin nhắn, đúng rồi! Cô có thể gửi tin nhắn cho anh cả, như vậy có thể nói hết những lời muốn nói trong một lần, sẽ không bị ngắt lời, cũng sẽ không bị mắng.

Nghĩ vậy, Hạ Mạt cầm điện thoại, soạn một tin nhắn nói cho Hạ Thần Vũ biết 5 tháng trước mình bị người ta hạ t.h.u.ố.c, bị ném vào khách sạn và bị những người đàn ông không quen biết ức h.i.ế.p. 1 tháng sau cô phát hiện mình mang thai, vì quá sợ hãi nên mới bỏ nhà ra đi.

Tin nhắn soạn xong, cô xem đi xem lại vài lần mới gửi đi.

Bị người ta hạ t.h.u.ố.c, là ai chứ?

Kiếp trước sau khi mất đi sự trong trắng, cô luôn không dám nhớ lại chuyện đó. Đối với một cô gái ngoan ngoãn lúc bấy giờ, chuyện đó là một điều vô cùng khủng khiếp. Sau này biết mình mang thai, cô luôn giống như một con đà điểu trốn trong phòng trọ, càng không đi nhớ lại kỹ càng mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó. Sau đó nữa mạt thế đến, rồi lại bị bắt nhốt vào phòng thí nghiệm, chuyện này lại càng không có thời gian để nghĩ tới. Bây giờ bình tâm lại cẩn thận nhớ lại, trong nháy mắt có những thứ đã được xâu chuỗi.

Là ả ta, bạn gái của anh trai - Chu Vận Đồng. Hôm đó chính ả ta đã cứng rắn kéo cô đến nơi như quán bar, sau đó ả ta đưa cho cô một ly nước ép. Chính vì uống ly nước ép đó, thần trí của cô mới bắt đầu trở nên mơ hồ. Cuối cùng hình như còn nghe thấy một người phụ nữ nói:"Đêm nay các anh hầu hạ em chồng tôi cho tốt vào. Chậc chậc! Con bé thanh thuần biết bao, thanh thuần đến mức tôi nhìn thấy nó là muốn hủy hoại nó." Sau đó còn có tiếng hùa theo của vài gã đàn ông, rồi sau đó nữa cô không còn nhớ gì cả.

Hạ Mạt rùng mình một cái, cô đã bị một đám đàn ông...

Không không không, cô không thể chấp nhận sự thật này.

“A!” Hạ Mạt ôm đầu liều mạng lắc lư. Chỉ cần nghĩ đến việc mình bị một đám đàn ông đè trên giường, cô liền cảm thấy thật khủng khiếp, thật kinh tởm.

“Mạt Nhi.” Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Hạ Thần Vũ vội vã xông vào phòng. Nhìn thấy Hạ Mạt đang đau khổ, anh vội vàng chạy tới ôm cô vào lòng: “Mạt Nhi đừng sợ, có anh trai ở đây.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.