Trọng Sinh Mạt Thế: Ta Tích Trữ Hàng Hóa Trăm Tỷ Chờ Mạt Thế Đến. - Chương 107: Đến Thành Phố W
Cập nhật lúc: 29/03/2026 10:00
"Các người là ai, đến thành phố W của chúng tôi làm gì?"
Cận Khương quan sát ánh mắt của gã đàn ông trước mặt, nhận thấy không có ác ý, cô bình thản đáp: "Tìm người, mong anh tạo thuận lợi cho!"
"Dễ nói thôi. Nhưng tìm ai? Làm gì?"
Cận Khương cau mày. Tên này quản hơi rộng rồi đấy. Thấy vẻ mặt của cô, hắn bồi thêm: "Yên tâm, tôi đây không thèm dòm ngó đống vật tư của mấy người đâu, tôi thiếu gì. Có điều, chúng tôi sẽ không để bất kỳ kẻ nào có nguy cơ đe dọa an ninh của thành phố W đặt chân vào đây."
Dứt lời, vẻ mặt cợt nhả của hắn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm nghị nhìn chằm chằm Cận Khương và Cố Triệt. Lúc này, những người trên xe cũng đã leo lên ban công. Nhị Ngáo nhìn xuống khinh khỉnh: "Này con người kia, yên tâm đi, một mình bổn Chó Vương ta là đủ chấp hết. Đám này cao nhất mới cấp 5, còn lại toàn cấp 2, chẳng việc gì phải xoắn!"
"Không cần, họ có vẻ không có ác ý." Cận Khương dùng ý nghĩ trấn an Nhị Ngáo, rồi quay sang nói với Cố Triệt: "Xuống nói chuyện với họ đi, có lẽ họ sẽ giúp được chúng ta."
"Được, cùng đi. Những người khác canh chừng, nếu thấy bất ổn thì lập tức tấn công!" Cố Triệt dặn dò.
Cận Khương và Cố Triệt xuống xe, tiến về phía gã đàn ông mặc đồ thường ngày, tóc húi cua. Hắn chậm rãi hỏi: "Nói đi, mục đích thực sự của các người là gì?"
"Tìm người. Chúng tôi vô tình có được một loại d.ư.ợ.c phẩm mà cấp dưới kiểm định thấy có thành phần ức chế virus tang thi." Cô đưa tập tài liệu trong ba lô cho hắn. Đó là bản báo cáo dựa trên kỹ thuật thô sơ mà cô đã chuẩn bị sẵn về Linh tuyền.
Hắn cầm xem nhưng chả hiểu mô tê gì. "Được rồi, hai người đi theo tôi. Chỉ hai người thôi."
Hắn đồng ý cho họ vào nhưng vẫn chưa tin tưởng hoàn toàn, quyết định giữ 6 người còn lại làm "con tin". Cận Khương cảm nhận được hắn không phải kẻ hung ác, liền dặn Nhị Ngáo bảo vệ mọi người, đừng gây xung đột.
Họ đến một khu nhà tạm bợ trông như lán trại. Hắn chỉ vào mấy gốc cây cụt: "Ngồi đi."
Cận Khương và Cố Triệt ngồi xuống. Cô bắt đầu dùng dị năng nghe lén tiếng lòng của hắn: Bảo đi tìm người là tìm người thật à? Ai mà biết có lừa mình không, nhưng mà... người đâu mà đẹp thế, chắc không nói dối đâu nhỉ? Khoan đã, phải cẩn thận, hừ, đừng hòng lừa được ta!
Cận Khương nghe mà đen cả mặt. Nhìn gã đàn ông tuổi đời chắc cũng sàn sàn mình, cô hắng giọng: "Này, trả lại bản báo cáo cho tôi được chưa?"
Hắn ngượng nghịu gãi đầu: "Trả này. Thế các người từ đâu đến thành phố W?"
"Thành phố B." Cố Triệt vắt chân chữ ngũ, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào đối phương. Chưa đầy hai giây, hắn đã phải lảng tránh ánh nhìn của Cố Triệt. Khí thế của "Sát thần" đâu phải ai cũng chịu nổi.
"Tên, tuổi, dị năng cấp mấy? Hệ gì?"
Giọng điệu thẩm vấn khiến Cố Triệt không vui, nhưng Cận Khương biết đây là quy trình của thành phố W kiếp trước. Chỉ là cô không ngờ họ lại áp dụng hệ thống này sớm như vậy.
"Cận Khương, 23 tuổi, cấp 5 hệ Hỏa. Anh ấy là Cố Triệt, 28 tuổi, song hệ Kim và Lôi, cũng cấp 5." Thực tế họ đã là cấp 6, nhưng cô phải giữ lại đường lui cho mình. Bài học phản bội của Lâm Cẩm Nguyên kiếp trước vẫn còn rành rành đó.
Nghe xong, mắt hắn sáng rực: "Cân nhắc gia nhập căn cứ của chúng tôi không? Vật tư phát đều đặn, đãi ngộ cực tốt! Ở ngoài kia không an toàn đâu."
Cận Khương lắc đầu: "Cảm ơn, tìm được các nhà khoa học xong chúng tôi sẽ đi ngay."
Hắn không dám tự quyết định: "Vậy hai người phải đi theo tôi một chuyến. Vì an ninh, chúng tôi hạn chế nghiêm ngặt người ngoài vào thành phố."
Trên đường đi, hắn thao thao bất tuyệt: "Tình hình ở thành phố B thế nào? Ở đây chúng tôi có hai căn cứ, đại ca của chúng tôi siêu lợi hại luôn, lát nữa gặp các bạn sẽ biết."
Cận Khương bỗng sững sờ. Kiếp trước thành phố W đâu có nhân vật nào xuất chúng như vậy? Tình hình thành phố W lúc đó còn tệ hơn B nhiều. Sự xuất hiện của một "đại ca siêu lợi hại" khiến cô nổi da gà.
Có khi nào... người đó cũng là kẻ trùng sinh không?
"Đến rồi, đây là căn cứ của chúng tôi. Tất cả người từ tỉnh khác đến đều phải đăng ký. Tôi dẫn hai người đi."
Hắn dẫn họ đến cửa bên trái. Phía cổng chính là một đoàn xe dài dằng dặc của những người sống sót tại địa phương đang chờ gia nhập.
"Anh Lưu, hôm nay anh trực à? Tôi dẫn hai người từ thành phố B đến gặp đại ca."
Người đàn ông râu quai nón tên Lưu cười nhận thẻ căn cứ từ hắn rồi dặn: "Đăng ký xong thì vào. Nghe nói hôm nay tâm trạng đại ca không tốt, bảo họ giữ mồm giữ miệng chút."
"Rõ rồi. Hai vị, qua đây đăng ký là được."
