Trọng Sinh Mạt Thế: Ta Tích Trữ Hàng Hóa Trăm Tỷ Chờ Mạt Thế Đến. - Chương 127: Đàm Phán
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:01
"Các người là ai? Muốn những người đó để làm gì?" Tào Lỗi nhìn hai người trước mặt, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
Cố Triệt liếc nhìn Cận Khương, ra hiệu để cô lên tiếng. Cận Khương gật đầu, điềm tĩnh đáp: "Vô tình có được một số thứ có tác dụng ức chế virus tang thi rất tốt, nên tôi cần những người chuyên nghiệp để làm rõ rốt cuộc đó là cái gì."
Tào Lỗi nhìn vào mắt Cận Khương, tâm trí không ngừng d.a.o động và gào thét. Tào Lỗi nghĩ: Tào Lỗi à Tào Lỗi, ông lại có vận may thế này sao,haha. "Tôi cần biết cái thứ gọi là t.h.u.ố.c thử của các người là cái gì."
Cận Khương lấy một ống nghiệm nhỏ chứa 10ml Linh tuyền đã pha loãng đưa cho Tào Lỗi. "Ông có thể uống thử, yên tâm, chúng tôi đều đã uống rồi." Sau đó, cô đưa thêm bản báo cáo thực nghiệm của Từ lão trước đó: "Cái này ông cũng có thể xem qua."
Dù Cận Khương nói vậy, Tào Lỗi vẫn bán tín bán nghi. Tuy nhiên, dù trong lòng nghĩ ngợi đủ điều, ngoài mặt ông ta vẫn không lộ chút sơ hở nào. Tào Lỗi nghĩ: Cái này không khiến mình biến thành quái vật chứ? Nếu nó là virus tang thi thì mình đi đời nhà ma luôn. Uống hay không đây? Hai người này liệu có tin được không, uống rồi có phải làm việc cho họ không? Thế thì bị động quá!
Cận Khương thầm nghĩ: Ông chú này diễn nội tâm hơi nhiều rồi đấy.
Tào Lỗi lại nghĩ: Thôi, tin họ một lần. Hai người này trải qua 4 tháng mạt thế mà trạng thái vẫn như người bình thường, chắc chắn không đơn giản. Cùng lắm là c.h.ế.t, biết đâu c.h.ế.t rồi là tỉnh mộng, thoát khỏi cái mạt thế tuyệt vọng này.
Cận Khương cạn lời: Đúng là một ông già trung nhị (ảo tưởng), bái phục!
Sau đó, họ thấy Tào Lỗi như đang uống t.h.u.ố.c độc, vẻ mặt đầy bi tráng nốc cạn ống Linh tuyền. Cận Khương đã khống chế tỷ lệ 1:20 nên khi uống vào, cơ thể chỉ thấy nhẹ nhõm chứ không có phản ứng mạnh như lần đầu cô dùng.
Tào Lỗi uống xong liền nhắm nghiền mắt lại. Cận Khương thấy buồn cười cực kỳ, cái bộ dạng này cứ như đang chờ đợi cái c.h.ế.t giáng xuống vậy. "Mở mắt ra đi, Tào thủ lĩnh. Không có vấn đề gì đâu, không biết ông gan lớn hay gan thỏ đế nữa, uống thì cũng uống rồi."
Nghe Cận Khương nói, Tào Lỗi vội mở mắt, ngượng ngùng gãi mũi, rồi đột nhiên cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực, cái này có thể giúp tăng cường thể chất." Ông ta trợn tròn mắt đứng bật dậy, đi qua đi lại, sau đó một tay nhấc bổng cái bàn làm việc lên. "Ha ha ha... đồ tốt! Đúng là đồ tốt! Ôi, lẽ ra tôi nên nhấm nháp từ từ mới phải."
Ông ta nhìn Cận Khương bằng ánh mắt rực lửa. Cô lùi lại một bước, xua tay: "Hết rồi, đừng nghĩ nữa, chỗ còn lại phải dùng để nghiên cứu."
Tào Lỗi lắc đầu: "Không không, hợp tác, nhất định hợp tác! Ha ha! Nhưng vấn đề lớn nhất là Thủ lĩnh hiện tại thực lực quá thâm sâu, v.ũ k.h.í và vật tư đều nằm trong tay lão, chúng ta e là không đấu lại được."
"Ông có thể điều động bao nhiêu dị năng giả? Có chắc chắn hạ được mấy khu kia không?" Cố Triệt hỏi dồn dập khiến Tào Lỗi ngẩn người vài giây.
"Khu B chắc chắn sẽ hợp tác với tôi. Quản lý bên đó luôn bị Thủ lĩnh chèn ép, thậm chí lão còn định tìm người thay thế anh ta." Cận Khương tiếp lời: "Còn dị năng giả thì sao? Người cấp cao nhất ở đây là cấp mấy?"
"Cấp 5. Cháu trai của Thủ lĩnh – Trương Chấn Vũ, hiện là người phụ trách khu A. Tuần trước hắn vừa lên cấp 5, là dị năng giả song hệ Thủy và Lôi."
Cả hai nghe xong đều lộ vẻ lo lắng. Hệ Lôi phối hợp với hệ Thủy là sự kết hợp hoàn mỹ nhất. Dùng nước tấn công trước, sau đó phóng điện, một mình hắn có thể quét sạch hàng chục, hàng trăm người.
"Hắn ta thế nào? Giống ông nội hắn không?" Tào Lỗi nhìn ra cửa sổ, gật đầu: "Ông nội hắn là cáo già, hắn là cáo con, thậm chí còn tàn nhẫn hơn. Nhìn bức tường kia xem, bất cứ ai định vượt tường lẻn vào khu A đều bị hắn xử t.ử không thương tiếc. Tôi khuyên cô đừng nên xuất hiện trước mặt hắn, hắn làm mưa làm gió trong căn cứ, số người bị hắn hại c.h.ế.t đếm không xuể."
Cận Khương nghe mà cảm thấy ghê tởm. Dù kiếp trước chưa từng đến tỉnh Y, nhưng qua lời Tào Lỗi, cô đã không có chút thiện cảm nào với tên đó. Được biết Tào Lỗi hiện cấp 4 hệ Mộc, Cận Khương quyết định: "Chiều nay chúng tôi sẽ quay lại bàn chi tiết. Ông hãy tập hợp những người có thể dùng được, chậm nhất là ba ngày nữa chúng ta hành động."
Rời khỏi văn phòng, họ đi bộ qua khu D. Con đường chật hẹp đầy rẫy những người ăn mặc rách rưới nằm ngủ gật bên t.h.ả.m cỏ, ghế đá hay những dụng cụ tập thể d.ụ.c cũ. Thời tiết quá lạnh, họ quấn hai lớp chăn bông lên người, cả ngày không buồn cử động. Trên gương mặt mỗi người chỉ còn lại sự tuyệt vọng c.h.ế.t ch.óc.
"Em đã thấy cảnh này nhiều lần rồi đúng không?" Cố Triệt nhìn Cận Khương với ánh mắt xót xa lạ thường. "Cũng thường thôi. Sau mạt thế một năm, đâu đâu cũng là cảnh này, thậm chí còn t.h.ả.m hơn. Ít nhất hiện tại vẫn chưa có người c.h.ế.t cóng khắp nơi."
Cố Triệt nhìn những bờ môi tím tái vì lạnh, những bộ quần áo bẩn thỉu của những người xung quanh. "Thế giới này sao lại đột ngột biến thành thế này chứ?"
"Thế này là còn tốt chán, so với những người đã c.h.ế.t, họ còn sống là may mắn rồi."
Những gì diễn ra trước mắt như một bộ phim lặp đi lặp lại trong đầu Cố Triệt. Anh thừa nhận mình có chút khó chấp nhận. Anh cảm thấy mình như một kẻ vô dụng, để Cận Khương phải gánh vác mọi nguy hiểm, còn anh thì luôn đứng dưới đôi cánh bảo hộ của cô.
Một ý nghĩ bắt đầu nảy mầm trong lòng Cố Triệt, và anh đã hạ quyết tâm thực hiện nó. Nhưng tất cả những điều này, Cận Khương hoàn toàn không hay biết. Cô chỉ thấy mệt mỏi sau một đêm không ngủ ngon trong không gian, nên chào Cố Triệt để về phòng nghỉ ngơi, còn anh thì tiếp tục đi thám thính xung quanh.
