Trọng Sinh Mạt Thế: Ta Tích Trữ Hàng Hóa Trăm Tỷ Chờ Mạt Thế Đến. - Chương 188: Cố Triệt Suy Sụp
Cập nhật lúc: 05/04/2026 09:04
"Cô đến đây là muốn biết điều gì?"
Cận Khương đi thẳng vào vấn đề: "Thằng bé đó không phải con của Thái Quảng Văn đúng không?"
Cô chỉ đang suy đoán. Với tư cách là hậu duệ của quân nhân, là thân nhân liệt sĩ, cô không tin nhân cách của Uông Tuyết Ý lại có vấn đề đến vậy.
Uông Tuyết Ý gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu nhìn Cận Khương: "Có thể cho tôi gặp họ một lần không? Tôi có chuyện muốn nhờ."
"Nói với tôi cũng vậy thôi. Hiện tại họ ở trong căn cứ không tiện lộ diện, có rất nhiều tai mắt đang chằm chằm theo dõi."
"Được... Vậy xin cô hãy giúp tôi đưa Hạo Hạo đến chỗ Cố Triệt. Bảo cậu ấy giúp tôi và Cẩm Châu nuôi dưỡng thằng bé trưởng thành. Đây là cốt nhục duy nhất của Cẩm Châu."
Quả nhiên Cận Khương không đoán sai. Cô đã nói mà, làm sao một người phụ nữ dịu dàng, chừng mực như Uông Tuyết Ý lại có thể tự nguyện làm "tình nhân" cho lão già kia được.
"Tôi đưa đứa bé đi rồi, cô ăn nói thế nào với Thái Quảng Văn?"
Uông Tuyết Ý lộ rõ vẻ căm hận: "Chỉ cần Hạo Hạo bình an, những thứ khác đều không quan trọng."
"Chuyện này tôi đã hiểu. Nhưng tôi cần thứ gì đó chứng minh thân phận của Hạo Hạo. Còn việc có giúp hay không, giúp thế nào, đợi tôi xác minh xong rồi tính." Dù trực giác mách bảo Uông Tuyết Ý là người tốt, nhưng Cận Khương vẫn cần bằng chứng thép, không thể chỉ dựa vào cảm giác.
"Có, có! Cô đợi chút, tôi đi lấy cho cô." Uông Tuyết Ý lảo đảo chạy lên tầng hai.
Ngay sau đó, Cận Khương nghe thấy tiếng gương vỡ loảng xoảng, cô vội vàng chạy lên lầu. Vừa bước tới cầu thang đã thấy Uông Tuyết Ý bàn tay rướm m.á.u, đôi mắt đẫm lệ bưng một khung ảnh bước ra.
"Đây... đây là báo cáo khám thai, có thể chứng minh thân phận của Hạo Hạo. Là do đàn anh của tôi làm giúp, ở bệnh viện chắc chắn còn lưu hồ sơ."
Như sực nhớ ra điều gì, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Cận Khương: "Giám định quan hệ huyết thống! Nếu các người lấy được mẫu m.á.u của Cẩm Châu lưu trữ trong quân đội, sẽ chứng minh được ngay!"
Uông Tuyết Ý khao khát tống khứ đứa trẻ đi ngay lập tức. Bao nhiêu năm qua phải giả vờ ngọt nhạt với Thái Quảng Văn khiến cô kiệt quệ, cô đã quá chán ghét cuộc sống này rồi.
"Được, nửa tiếng sau tôi sẽ cho cô kết quả."
"Đợi đã, tôi đi lấy tóc của Hạo Hạo, à không, lấy m.á.u đi, m.á.u sẽ chính xác hơn." Nói rồi cô định đi lấy d.a.o.
Cận Khương vội ngăn lại, đưa cho cô một ống tiêm: "Cô đợi tôi, Hạo Hạo đang ngủ, tôi là bác sĩ, để tôi lấy m.á.u cho."
Một lát sau, Cận Khương bước ra với ống nghiệm chứa m.á.u và hai tấm ảnh.
"Hạo Hạo rất giống tôi, nhưng đôi mắt thì giống hệt Cẩm Châu. Tôi thật may mắn vì nó giống mẹ nên mới thoát được một kiếp. Cô mang ảnh cho họ xem, họ sẽ nhận ra ngay."
Sau khi Cận Khương rời đi, Uông Tuyết Ý nhìn Hạo Hạo đang ngủ say, dứt khoát gọi con dậy: "Hạo Hạo, dậy đi con."
Cậu bé dụi mắt, ngơ ngác: "Mẹ ơi, con muốn ngủ tiếp cơ."
"Ngoan, không ngủ nữa, mẹ có chuyện muốn nói với con." Cô mặc quần áo cho con rồi dẫn vào phòng kho, lấy ra một chiếc vali màu đen.
Uông Tuyết Ý lấy từ trong vali ra một cuốn sách Thành Nam Chuyện Cũ, dùng nhíp cẩn thận tách các trang giấy đã được dán kín lại. Hạo Hạo tò mò hỏi: "Mẹ làm gì thế? Để con giúp mẹ."
"Cảm ơn con, mẹ tự làm được. Hạo Hạo, con còn nhớ câu chuyện về chú quân nhân mẹ kể trước đây không?"
Hạo Hạo nghiêng đầu suy nghĩ rồi gật đầu: "Con nhớ ạ, con nhớ từng chữ luôn."
"Tốt lắm, hôm nay đổi lại Hạo Hạo kể cho mẹ nghe được không?"
Cậu bé vỗ tay vui sướng: "Vâng ạ! Mẹ đúng là trẻ con mà, lớn rồi còn thích nghe kể chuyện. Không sao, Hạo Hạo chiều mẹ hết!"
Cậu bé ôm lấy cánh tay mẹ, nũng nịu kể: "Ngày xửa ngày xưa có một chú quân nhân rất cao lớn và chính trực. Trong một lần làm nhiệm vụ, chú bị một kẻ đại ác ôn hãm hại nên đã hy sinh, mà không biết rằng lúc đó vợ của chú vừa mới mang thai..."
Kể xong, Hạo Hạo nhìn mẹ: "Mẹ ơi, tên ác ôn đó xấu xa quá!"
"Đúng vậy, xấu xa lắm..." Uông Tuyết Ý nghẹn ngào, đặt cuốn sách đã xử lý xong sang một bên, bế Hạo Hạo ngồi lên đùi mình. "Hạo Hạo nghe mẹ nói, đây không phải là chuyện cổ tích, mà là sự thật. Mẹ biết con đã là người lớn rồi, nên hãy nghe mẹ nói thật kỹ nhé?"
Hạo Hạo gật đầu, ôm c.h.ặ.t t.a.y mẹ: "Vâng, con là người lớn rồi, con có thể bảo vệ mẹ."
"Hạo Hạo ngoan lắm. Con trai à, cậu bé đó chính là con. Chú quân nhân đó là bố ruột của con, còn người phụ nữ bị bắt cóc, bị giam cầm chính là mẹ."
"Oa... Mẹ ơi... Mẹ lừa con đúng không? Hu hu..." Hạo Hạo ôm lấy mẹ khóc nức nở.
Uông Tuyết Ý quỳ xuống trước mặt con, nhìn thẳng vào mắt cậu bé: "Bảo bối, bình tĩnh nghe mẹ nói. Thù của bố mẹ vẫn chưa báo được, mẹ..." Nói đến đây cô bật khóc nấc lên.
Hạo Hạo dùng bàn tay nhỏ nhắn lau nước mắt cho mẹ, rồi sụt sịt ngừng khóc: "Mẹ đừng khóc, Hạo Hạo kiên cường mà."
"Hạo Hạo, bảo bối của mẹ, mẹ yêu con, bố cũng rất yêu con. Còn Thái Quảng Văn, lão ta chính là tên ác ôn đó. Nhưng Hạo Hạo à, trước khi chúng ta chiến thắng, con vẫn phải tiếp tục làm con trai lão, như vậy chúng ta mới thắng được trò chơi này."
Hạo Hạo kiên định gật đầu: "Mẹ ơi, Hạo Hạo giỏi nhất mà, con làm được!"
Ánh mắt kiên định của đứa trẻ bốn tuổi rưỡi khiến Uông Tuyết Ý không kìm lòng được mà ôm con khóc nức nở.
Ở bên này, Cận Khương quay lại tìm Lâm Dương và Cố Triệt, đưa ảnh và báo cáo khám t.h.a.i cho họ.
Cố Triệt đá văng chiếc ghế: "Tôi thề sẽ đích thân g.i.ế.c c.h.ế.t con súc sinh đó!"
Lâm Dương cũng nghiến răng nghiến lợi: "Đội trưởng Cận, Lâm Dương tôi biết mình nợ cô quá nhiều. Mạng này của tôi từ nay là của cô, cầu xin cô, hãy đưa hai mẹ con họ ra khỏi đây!"
Cận Khương thầm nghĩ: Không phải tôi không muốn đưa, mà thực sự là lực bất tòng tâm lúc này!
"Chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng, nắm thóp tình hình ở đây rồi mới hành động được." Cô trấn an.
Hai người đàn ông thất thần ngồi bệt xuống đất, đăm đăm nhìn vào tấm ảnh của Hạo Hạo trong tay.
