Trọng Sinh Mạt Thế: Ta Tích Trữ Hàng Hóa Trăm Tỷ Chờ Mạt Thế Đến. - Chương 222: Thẩm Vấn Thái Quảng Văn
Cập nhật lúc: 07/04/2026 07:17
Cố Triệt và Lâm Dương đưa Thái Quảng Văn vào phòng thẩm vấn của nhà tù căn cứ. Uông Tuyết Ý vì quá ghê tởm gã nên chỉ ngồi đợi bên ngoài. Thái Quảng Văn ban đầu rất ngoan cố, dựa vào việc mình vẫn còn con trai nối dõi (thằng bé Thái Hiên Mặc) nên không hề sợ hãi, thậm chí còn đem Hạo Hạo ra để đe dọa ngược lại nhóm Cố Triệt.
Lâm Dương cười nhạo sự ngu xuẩn của Thái Quảng Văn và tung ra "đòn chí mạng": Hạo Hạo không phải con của gã, mà là con trai của cố Đội trưởng Khương Cẩm Chu. Uông Tuyết Ý m.a.n.g t.h.a.i đủ tháng mới sinh, chứ không phải sinh non như gã vẫn lầm tưởng.
Thái Quảng Văn điên cuồng phủ nhận, nhưng sự thật rằng Hạo Hạo chẳng có nét nào giống gã đã khiến gã sụp đổ. Hắn ta gào thét: "Hạo Hạo là con của ta! Không phải của Khương Cẩm Chu!"
Uông Tuyết Ý ngồi ngoài nghe thấy hết thảy, nỗi hận thù tích tụ suốt 5 năm bùng phát. Cô lao vào phòng bên cạnh, xách cổ thằng con trai quý t.ử của Thái Quảng Văn ra. Thằng bé Thái Hiên Mặc dù mới 6-7 tuổi nhưng đã bị dạy hư, mở miệng là lăng mạ Uông Tuyết Ý bằng những lời lẽ tục tĩu.
Uông Tuyết Ý không nương tay, tát thẳng mặt thằng bé trước sự chứng kiến của Thái Quảng Văn. Gã đau đớn cầu xin: "Đừng đ.á.n.h nó, có giỏi thì đ.á.n.h con nhỏ kia thế chỗ đi (chỉ đứa con gái)!" Sự ích kỷ và trọng nam khinh nữ của gã khiến Cố Triệt và Lâm Dương khinh bỉ tột cùng.
Uông Tuyết Ý sau khi trút giận đã gục xuống sàn khóc nức nở. Tiếng khóc xé lòng của một người đàn bà bị chà đạp suốt năm năm khiến những người lính thép như Cố Triệt, Lâm Dương và lính gác đều đỏ hoe mắt.
Cố Triệt chưa dừng lại ở đó. Anh ghé sát tai Thái Quảng Văn, thông báo tin sốc: Trương Gia Húc và Trương Gia Nhu (hai đứa con khác của gã) đều đã c.h.ế.t dưới tay anh từ một tháng trước. Thái Quảng Văn hoàn toàn phát điên. Gã quay sang sỉ nhục Uông Tuyết Ý bằng những lời lẽ bẩn thỉu nhất, mô tả lại cảnh Khương Cẩm Chu bị gãy từng khúc xương mà c.h.ế.t đau đớn như thế nào. Quá phẫn nộ, Cố Triệt tung một cú đá sấm sét khiến Thái Quảng Văn văng vào tường, phun m.á.u tươi.
Uông Tuyết Ý rơi vào trạng thái hoảng loạn tinh thần cực độ, cô ôm đầu la hét và tự làm hại bản thân khi hồi tưởng lại những năm tháng bị sỉ nhục. Để ngăn chị dâu suy sụp thêm, Cố Triệt buộc lòng phải đ.á.n.h ngất cô.
Lâm Dương phải bế Uông Tuyết Ý về nhà vì Cố Triệt "giữ kẽ" (sợ Cận Khương hiểu lầm). Hai gã đàn ông đưa Uông Tuyết Ý về đặt trong phòng của Sầm Tiếu Tiếu, may mắn là bé Hạo Hạo đang ngủ say dưới lầu nên không chứng kiến cảnh tượng đau lòng này.
Trận thẩm vấn kết thúc, kẻ ác đã nếm mùi đau khổ, nhưng vết thương lòng của Uông Tuyết Ý vẫn là một hố sâu thăm thẳm cần thời gian để chữa lành.
