Trọng Sinh Mạt Thế: Ta Tích Trữ Hàng Hóa Trăm Tỷ Chờ Mạt Thế Đến. - Chương 255: Bạo Loạn Ở Tự Miếu

Cập nhật lúc: 13/04/2026 17:27

Bên ngoài tự miếu.

Cận Thiệu nhìn gần ngàn người sống sót đột nhiên xuất hiện, sắc mặt vô cùng khó coi. Một lão già tóc hoa râm nhìn đám người Cận Thiệu, mặt đầy vẻ ép buộc: "Này cậu thanh niên, chúng tôi cũng hết cách rồi, các cậu bắt buộc phải giao lương thực ra đây, nếu không hôm nay chúng ta cứ ở đây mà dây dưa."

Câu nói này trực tiếp làm nhóm người Cận Thiệu tức đến bật cười. Nghe xem, đây có phải lời mà người có tam quan bình thường nói ra được không? Đây chẳng phải là trắng trợn cướp bóc sao!

Nếu không phải Trình Kiều nói nhóm người này cơ bản đều không có dị năng, thì Cận Thiệu bây giờ e là đã trực tiếp ra tay rồi. Hơn nữa, liếc mắt nhìn qua, đi phía trước toàn là những người trung niên và người già. Rõ ràng là để những người này làm bia đỡ đạn ở phía trước, đồng thời còn có thể kìm hãm không cho bọn anh ra tay.

Sầm Tiếu Tiếu nhìn những người trước mặt, lạnh lùng nói thẳng: "Dù sao tôi cũng không có đạo đức đâu, đừng hòng dùng nó bắt chẹt tôi. Lúc cần ra tay thì quản các người 80 tuổi hay 8 tháng tuổi, bà đây sẽ không nương tay."

Lời này vừa thốt ra, mấy người già phía trước lập tức đỏ bừng mặt vì hổ thẹn. Một bà lão bước nhanh lên phía trước, định giơ tay tát vào mặt Sầm Tiếu Tiếu. Tay vừa đưa ra đã bị Cận Thiệu đá bay.

"Á... trời đất không có mắt mà, bắt nạt người già rồi, hu hu... thật là không có thiên lý mà!..." Bà lão thuận thế ngã lăn ra đất, bắt đầu giở trò ăn vạ, lăn lộn gào khóc.

Nhìn cảnh này, Cận Thiệu và Sầm Tiếu Tiếu ngây người tại chỗ. Kỹ năng diễn xuất này quả thực có thể so với siêu sao điện ảnh, chỉ có thể thốt lên một câu bái phục.

Có bà lão này cầm đầu, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn, từng người một bắt đầu ép sát về phía Cận Thiệu. Đây đúng là hiện trường "ăn vạ" quy mô lớn điển hình.

"Giới trẻ bây giờ thật sự không biết kính lão đắc thọ là gì cả, các người nhìn xem nhìn xem hạng người này, thật sự chẳng có chút đạo đức nào." 

"Đúng thế, đúng là vô giáo d.ụ.c." 

"Haizz, chúng ta già rồi, người ta không ưa nữa rồi." 

"Sống không nổi nữa rồi, bị người ta bắt nạt thế này, chúng ta liều mạng với bọn họ đi." 

"Đúng, liều đi, cùng lắm là c.h.ế.t, dù sao chúng ta cũng sống không nổi nữa, c.h.ế.t thì c.h.ế.t." 

"..."

Cận Thiệu cạn lời nhìn những người này, biểu cảm trên mặt ngày càng lạnh lùng. Anh trực tiếp vung tay tạo ra một cơn mưa băng tiễn xuống đám đông. Trong phút chốc, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi. Thấy Cận Thiệu thật sự ra tay, những người già đó bắt đầu thấy hoảng hốt. Bà lão đang ngồi dưới đất ăn vạ sợ đến mức không dám hé răng, bịt miệng nấc cụt vì khóc, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.

Cận Thiệu nhìn họ, nói thẳng: "Tưởng tôi không dám ra tay? Hừ... xử lý hết các người tôi cũng dám, không tin các người cứ việc thử xem." Gồng mình nói xong câu này, Cận Thiệu - người vốn chưa từng cứng rắn bao giờ - trong lòng cũng đập thình thịch. Từ trước đến nay anh luôn giữ hình tượng ôn hòa, đột nhiên nói chuyện tàn nhẫn thế này thật sự đã làm các thành viên trong đội kinh ngạc. Mọi người đều bàn tán, ai bảo Đội trưởng Cận Thiệu là người dễ nói chuyện nhất cơ chứ, cái khí thế này thì khác gì Căn cứ trưởng Cận Khương đâu, đều đáng sợ như nhau cả!

Nhưng họ không biết rằng, Cận Thiệu hoàn toàn là bắt chước dáng vẻ của Cận Khương, cố gồng mình chống đỡ, trong lòng anh lúc này cũng đang trống n.g.ự.c liên hồi. Nhưng thấy hiệu quả khá tốt, anh mới yên tâm phần nào.

Mấy vị lãnh đạo đều không có mặt, Cận Thiệu, Sầm Tiếu Tiếu và Tô Bác Viễn trở thành những người lãnh đạo tạm thời. Bản tâm họ vẫn không muốn xảy ra xung đột, nhưng nếu thật sự không được, họ cũng sẽ không nương tay. Cho dù đám người kia toàn bộ là dị năng giả thì họ cũng chẳng sợ. Bởi vì trong tự miếu họ vẫn còn một đội quân ngàn người, chẳng qua lúc này đi ra chưa đến 20 người mà thôi!

Lão già lên tiếng lúc đầu lại nhìn Cận Thiệu nói: "Cậu thanh niên, chúng tôi chỉ muốn lương thực thôi, làng chúng tôi đã hết lương thực rồi, mọi người ở nhà cũng là chờ c.h.ế.t, chúng tôi thà liều một phen còn hơn."

"Vậy thì sao?" Cận Thiệu lạnh lùng nhìn lão. Lão già bị ánh mắt của Cận Thiệu làm cho chột dạ. Họ không biết nhóm người này có bao nhiêu lương thực, chỉ là hôm qua người đi ra ngoài ngửi thấy mùi thịt ở đây, bò vào từ lỗ ch.ó thì thấy họ đang ăn thịt lợn và gà quay. Người trong làng bàn bạc một hồi liền muốn lên đây xem thử, định ép bọn anh đưa chút đồ ăn. Không ngờ lại đụng phải tấm sắt cứng.

Nhìn gương mặt lạnh lùng của nhóm Cận Thiệu, khóe môi lão già run rẩy, sau đó run giọng nói: "Cậu thanh niên, hôm nay các cậu không cho đồ ăn, chúng tôi sẽ c.h.ế.t ngay trước mặt các cậu."

Những người phía sau lập tức phụ họa theo: "Đúng thế, không cho đồ ăn bọn tôi c.h.ế.t ngay trước mặt cậu, cái đồ lòng lang dạ thú." 

"Cậu cứ cho chút lương thực và nước đi, mọi người thực sự là đường cùng rồi!" 

"Làm ơn làm phúc đi, cho tôi một ít."

Nghe những người này kẻ tung người hứng chỉ trích mình, trái tim Cận Thiệu hoàn toàn nguội lạnh, càng kiên định ý nghĩ không cho họ một chút đồ gì cả. Cận Thiệu trực tiếp quay sang bảo Đại Lưu: "Đại Lưu, gọi người của chúng ta ra, kẻ nào dám xông vào, g.i.ế.c không tha."

Nói xong Cận Thiệu cũng chẳng thèm đoái hoài đến họ nữa, trực tiếp quay người định đi vào tự miếu. Nào ngờ mấy lão già vừa than khóc lúc nãy đã lao lên túm lấy tay chân Cận Thiệu. Một bộ dạng "không cho vật tư thì không buông tay", khiến Sầm Tiếu Tiếu lập tức bốc hỏa. Cô lạnh mặt tiến lên lôi hai lão già ra. Nhưng rất nhanh cô cũng bị mấy người già vây quanh. Những người này kẻ thì nằm vật ra đất ôm c.h.ặ.t lấy chân họ khiến họ không thể cử động. Những kẻ phía sau lập tức bắt chước, lũ lượt lao về phía họ.

May mà cổng tự miếu không lớn, sau khi giữ chân được mười mấy người, những người sống sót còn lại cũng không thể lách vào thêm. Trong đám đông, mấy thanh niên to béo nhìn cảnh này, thay nhau cười đắc ý.

"Đừng nói chứ, mấy lão già này lúc này cũng có chút tác dụng đấy, ha ha." 

"Chứ còn gì nữa, nhưng đại ca này, anh nói xem họ có đưa thật không? Thực ra giờ chúng ta trừ việc không có thịt ra thì lương thực khác vẫn còn nhiều mà." 

"Mày ngu thế, thứ này có bao giờ chê nhiều đâu, còn chưa biết con quái vật ăn thịt người kia bao giờ mới biến mất, đương nhiên càng nhiều càng tốt rồi." 

"Cũng đúng, chỉ là không biết bọn họ có... Á..."

Gã thanh niên chưa kịp nói xong đã bị cơn mưa lửa của Sầm Tiếu Tiếu làm bị thương. Trong phút chốc, các dị năng giả trước cửa tự miếu đều tản ra chạy trốn. Khi mưa lửa kết thúc, tất cả đều phẫn nộ nhìn Sầm Tiếu Tiếu. Mấy lão già đang ôm chân Sầm Tiếu Tiếu thấy đồng bọn bị tấn công liền dùng sức ngắt nhéo thịt trên chân cô.

"Á..." Sầm Tiếu Tiếu bị đau, nhìn những lão già này càng thêm tức giận.

Trình Kiều trực tiếp không nhịn nữa, cô nhắm mắt lại, khống chế đại não của đám người trung niên và người già phía trước, sau đó phát ra chỉ lệnh cho họ. Cô bắt những người già này đi tấn công những kẻ đứng phía sau mình. Đám người đang ôm chân họ sau khi bị Trình Kiều khống chế liền lập tức đứng dậy lao về phía phe mình, bắt đầu vung nắm đ.ấ.m loạn xạ trong đám đông. Hiện trường nhất thời trở nên hỗn loạn.

Ngay giây đầu tiên được giải thoát, Cận Thiệu mặt đầy lo lắng bế bổng Sầm Tiếu Tiếu lên: "Tiếu Tiếu, sao rồi? Chỗ nào bị thương? Mau, cho anh xem."

Bị nhiều người nhìn như vậy, mặt Sầm Tiếu Tiếu đỏ bừng, cô vùi mặt vào n.g.ự.c Cận Thiệu, lí nhí: "Em không sao, anh mau thả em xuống, mọi người đang nhìn kìa!" 

"Mặc kệ họ, để anh xem rốt cuộc em bị thương ở đâu, mau cho anh xem." Sầm Tiếu Tiếu quẫn bách đ.ấ.m vào vai Cận Thiệu: "Em thật sự không sao, nhanh lên, thả em xuống." Cận Thiệu lúc này mới đặt cô xuống, ánh mắt vẫn quét lên quét xuống xem cô có thực sự ổn không.

Định nói gì đó với Sầm Tiếu Tiếu thì nghe Tiểu Thiên hét lên: "Cẩn thận anh Cận, Tiếu Tiếu!"

Sau đó thấy Tiểu Thiên bước nhanh lên phía trước, chắn Trình Kiều đang tập trung khống chế vào lòng mình. Cận Thiệu quay người lại thì thấy những luồng dị năng đang lao về phía họ. Anh khinh bỉ vung tay, trực tiếp đóng băng những luồng dị năng đang bay giữa không trung ngay tại chỗ. Sau đó Sầm Tiếu Tiếu tung ra ngọn lửa, làm tan chảy những luồng dị năng bị đóng băng đó. Ngay khoảnh khắc tan ra, tất cả những luồng dị năng đó (lửa, nước, sét) đổ ập xuống chính phe của chúng. Mà chỗ đó lại tập trung rất nhiều người sống sót, cơ bản đều là người thường, đám dị năng giả thì đứng tít phía sau.

"Chạy mau, chạy mau, cứu chúng tôi với, mau cứu chúng tôi với!" 

"Lũ vô lương tâm, kiếp sau lão t.ử nhất định băm vằn các người ra." 

"Á... hu hu... đau quá..."

Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên từng hồi khiến người ta sởn gai ốc, nhưng nhóm Cận Thiệu hoàn toàn phớt lờ họ. Trình Kiều lúc này đã kết thúc khống chế, nhưng điều không ngờ là những người thường này sau khi cô rút tinh thần lực ra thì đều trở nên ngây dại, hóa thành kẻ khờ. Trước đây cô chưa từng khống chế người thường nên không biết sẽ gây ra hậu quả này. Trong lòng Trình Kiều dâng lên một nỗi áy náy.

Tiểu Thiên ở bên cạnh vội nói: "Vừa rồi cô suýt bị họ làm bị thương, may mà anh Cận cứu cô, cô mau lui lại đi, còn lại cứ giao cho chúng tôi." Nhìn ánh mắt của Tiểu Thiên, Trình Kiều có chút đỏ mặt, gật đầu đi vào trong tự miếu.

Sau khi Trình Kiều vào trong, mặt Tiểu Thiên đầy vẻ âm trầm, cậu vung tay tung ra hai sợi dây leo dài, quấn lấy năm sáu tên dị năng giả phía sau rồi quăng từ trên cao xuống. Trong phút chốc, đám người sống sót này vừa phải đối phó với những ông bà lão đã phát điên, vừa phải né tránh đòn tấn công của nhóm Cận Thiệu. Mười phút sau, họ bắt đầu tản ra chạy trốn. Những người còn lại cơ bản đều là người thường, cũng là những người bị đám dị năng giả kia bỏ rơi.

Một cô gái trong đó nhìn Cận Thiệu rồi quỳ sụp xuống trước mặt anh: "Thưa anh, cầu xin anh cứu chúng em, chúng em có thể giặt giũ nấu cơm, thậm chí nếu các anh muốn chúng em làm... những việc đó, chúng em cũng có thể, xin các anh đừng đuổi chúng em đi." Nói đoạn cô ta bắt đầu dập đầu với Cận Thiệu. Những người sống sót khác thấy vậy cũng đồng loạt quỳ xuống, chẳng quản dưới đất là đá hay vật sắc nhọn, cứ thế đập đầu cầu xin. Trước cửa tự miếu vang rền tiếng dập đầu xin tha.

Cận Thiệu cười lạnh: "Chúng tôi sẽ không quản bất cứ ai. Các người muốn được bảo vệ thì có thể đến căn cứ. Chúng tôi chỉ dừng lại ở đây hai ngày để làm nhiệm vụ, sau đó vẫn phải lên đường, và chúng tôi không có nơi ở cố định."

Nghe xong, cô gái dẫn đầu thoáng im lặng, đôi mắt nhìn Cận Thiệu đầy vẻ đau lòng: "Anh không muốn chúng em làm liên lụy các anh sao? Cũng không cần phải lấy cái đó làm cái cớ."

Sầm Tiếu Tiếu cười lạnh một tiếng, người ta đã "trà xanh" đến tận đầu bạn trai mình rồi, cô mà không ra tay thì thật là quá đáng. "Vị tiểu... thư này, cô nghĩ thế nào không liên quan đến chúng tôi. Muốn gia nhập chúng tôi, ít nhất phải là dị năng giả cấp 4. Nếu cô là cấp 4, chúng tôi chào đón; nếu không phải, thì mời đi thong thả không tiễn."

Nói xong, cô trực tiếp đốt một quả cầu lửa đường kính 50cm trên tay, nhìn cô gái kia gằn từng chữ: "Bây giờ, biến ngay lập tức, nếu không... hừ hừ..."

"Sao cô có thể thiếu lòng nhân ái như vậy, những ông bà này đều là người lớn tuổi rồi, cô làm thế này không sợ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.