Trọng Sinh Mạt Thế: Ta Tích Trữ Hàng Hóa Trăm Tỷ Chờ Mạt Thế Đến. - Chương 74: Kẻ Thù Tìm Đến Tận Cửa

Cập nhật lúc: 28/03/2026 12:08

Nghĩ nát óc mà Cận Khương vẫn chẳng biết nên đặt tên gì cho căn cứ.

"Hay là chúng ta tìm ai đó có trình độ văn hóa cao đi, tôi không hợp đâu. Tạm biệt nhé, tôi... tôi đi ăn sáng đây!" Nói rồi, Cận Khương co giò chạy biến.

"Ơ... Đội trưởng Cận..."

"Đi đây, đi đây!" Cận Khương càng chạy càng nhanh, thầm nghĩ lúc này không chạy mới là ngốc. Nghĩ cái tên cho "Cận Tiểu Bảo" đã mệt đứt hơi rồi, giờ còn nghĩ tên căn cứ nữa thì chịu. Cô có nhận thức cực kỳ rõ ràng về bản thân: Tuyệt đối không có khiếu đặt tên!

Cố Triệt nhìn bóng lưng chạy trốn của cô, khóe môi khẽ nhếch lên. Cuối cùng cũng giống một cô gái nhỏ rồi. Phải thế chứ, lúc nào cũng như bà cụ non, thế này có phải tốt hơn không.

Có lẽ chính Cận Khương cũng không nhận ra, kể từ khi trọng sinh, cô đã coi tính mạng của những người này là trách nhiệm của mình. Mỗi ngày cô đều chỉ nghĩ đến việc nâng cao chiến lực, thăng cấp cho cả đội, mà quên mất rằng mình cũng chỉ mới là một cô gái đôi mươi.

Lại nói về phía Chu Miểu, kể từ sau khi điều khiển Tào Dĩnh tự bạo, gã bắt đầu bế quan, tràn trề hy vọng rằng khi xuất quan sẽ nghe được tin anh em nhà họ Cận trọng thương hoặc t.ử vong. Sáng sớm nay, vừa ra khỏi mật thất, Chu Miểu đã dẫn theo đại quân tang thi tiến về phía biệt thự của Cận Khương.

Gã vẫn vận bộ bào đen kín mít, chỉ để lộ đôi mắt, sau lưng là đám tang thi ánh mắt đờ đẫn nhưng hành động quy củ. Đi bên cạnh gã là Cận Linh Nhi. Lúc này, Linh Nhi đã quên sạch quá khứ, trong đầu chỉ còn những ký ức giả do Chu Miểu nhồi nhét: Cô là một đứa trẻ mồ côi được Chu Miểu cứu mạng, còn cha mẹ cô đã bị anh em Cận Khương và Cận Thiệu sát hại. Chu Miểu hứa sẽ giúp cô báo thù.

Nếu Cận Khương biết được câu chuyện "cẩu huyết" này, chắc cô chỉ biết cười lạnh khinh bỉ.

Khi nhóm Cận Khương vừa ra ngoài dọn dẹp tang thi thì đại quân của Chu Miểu ập đến. Lính gác lập tức đóng c.h.ặ.t cổng biệt thự và chạy vào báo cáo cho Trương Nham.

Trương Nham đứng trên sân thượng, nhìn gần một ngàn con tang thi đang tiến tới đội hình chỉnh tề như một quân đội thực thụ, sắc mặt biến đổi: "Cái quái gì thế này? Tiểu Kiệt, Tiểu Kiệt! Mau, mau tìm Bác Viễn, cậu ấy chạy nhanh, có thể đuổi kịp nha đầu Cận Khương!"

Trương Kiệt thấy cha mình nhíu mày căng thẳng, biết là gặp chuyện lớn rồi: "Vâng, con đi ngay!"

May mắn hôm nay Tô Bác Viễn là người trực tại căn cứ. Cậu là dị năng giả song hệ Tốc độ và Mộc. Dù sức tấn công không quá cao nhưng lại là hỗ trợ cực tốt với tốc độ 10m/s và khả năng dùng dây leo kiềm chế kẻ địch. Tô Bác Viễn lập tức đuổi theo hướng nhóm Cận Khương, chọn đường vòng để tránh đụng độ đại quân tang thi.

Lúc này, Cận Khương đang chuẩn bị tiến vào tòa nhà Trung tâm giới thiệu việc làm để tiêu diệt quái vật. Cô vẫn dắt theo Nhị Ngáo cho chắc ăn.

"Đến nơi rồi, hệ Cường hóa đi trước, chú ý an toàn, thấy không ổn là rút ngay!"

Trong lúc đi cạnh Cận Khương, Cố Triệt khẽ nói: "Hôm nay tôi sẽ cho em xem dị năng hệ Kim cấp 4." 

"Anh... anh lên cấp 4 rồi sao? Tuyệt quá!" Ánh mắt Cận Khương lấp lánh sự ngưỡng mộ khiến tim Cố Triệt đập nhanh hơn một nhịp.

"Đúng vậy, hệ Kim lên cấp 4 thì chiến lực tăng vọt. Tôi có thể khống chế kim loại trong vòng bán kính 50 mét, lúc trước chỉ là 30 mét thôi."

 "Giỏi lắm, nhiều người lên cấp 5 mới đạt tới khoảng cách đó. Chút nữa anh đứng sau, tìm sơ hở của nó, tôi..."

Cận Khương chưa kịp nói hết câu thì vai bị vỗ mạnh: "Hộc... hộc... Đội trưởng Cận... mau... về nhà ngay!"

"Bình tĩnh thở đã, có chuyện gì?" Cận Khương thấy Tô Bác Viễn mồ hôi đầm đìa, lập tức ra hiệu cho cả đội lui quân.

Tại căn cứ, tường bao bên ngoài đang bị đại quân tang thi tấn công dữ dội. Trương Nham gấp gáp ra lệnh: "Thông báo cho mọi người rút về biệt thự của nha đầu Cận Khương trốn tạm! Dị năng giả lùi lại bọc lót, người thường vào trong rồi đóng c.h.ặ.t cửa lại!"

Ông cử một đội hộ vệ đi bảo vệ người dân, còn bản thân và một số ít ở lại t.ử thủ. Trương Kiệt muốn ở lại cùng cha: "Ba, con không đi đâu, con sẽ ở bên cạnh ba."

Trương Nham cay đắng mỉm cười, vỗ vai con trai: "Con trai ngoan, ba xin lỗi..." "Đừng nói thế ba, chị Cận Khương và anh Cố sẽ về kịp thôi, chúng ta sẽ không sao đâu!"

Gần một tháng kể từ khi mạt thế bùng phát, mọi người đã quen với cảm giác an toàn tại căn cứ của Cận Khương. Nhưng giờ đây, nhìn hàng ngàn con tang thi đang húc đổ bức tường ngoài vừa mới sửa xong, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi.

May mắn là Cận Khương từng kiên quyết xây hai lớp tường bao và lưới điện. Lớp tường thứ hai đã làm chậm tốc độ của chúng, tạo khoảng trống cho các dị năng giả trên các vọng lâu và sân thượng liên tục tung chiêu tấn công. Cuộc chiến sinh t.ử chính thức bắt đầu!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.