Trọng Sinh Một Đời Ta Không Làm Thái Tử Phi - Chương 13
Cập nhật lúc: 18/09/2026 04:06
20.
Nước mắt ta lập tức ngừng rơi, đang định quay đầu hỏi hắn đã từng thấy ta khóc khi nào.
Vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện hắn nhíu c.h.ặ.t mày, trông như rất khó chịu.
"Vương gia, ngài sao vậy? Chân không thoải mái sao?"
Ta vừa hỏi xong, mày hắn càng nhíu c.h.ặ.t hơn, thậm chí còn hít vào một hơi lạnh, sau đó cả người ngã về phía sau.
May mà ta đứng gần, lập tức đưa tay đỡ lấy eo hắn, không để hắn ngã xuống đất.
Hẳn là chân hắn vừa mới hồi phục được một chút, không thể đứng quá lâu.
Hơn nữa ta nhào tới ôm hắn khiến hắn phải dùng thêm sức, cho nên mới mất thăng bằng mà ngã xuống.
Ta trực tiếp bế ngang hắn lên, đặt lên chiếc ghế bên cạnh, nói với hắn:
"Mới vừa tốt lên một chút, vẫn chưa thể đứng quá lâu."
Mặt hắn đỏ lên, có chút mất tự nhiên nói:
"Sau này đừng ôm ta như vậy."
"Ồ."
Ta nhất thời không phản ứng kịp, tưởng hắn không muốn ta ôm, không muốn quá gần gũi với ta, thất vọng cụp mắt, lùi lại hai bước.
Hắn lập tức nắm lấy tay ta, kéo ta vào lòng, giải thích:
"Ý ta là đừng bế ta lên, Yên Yên, ta là nam nhân."
Hóa ra là chuyện này...
"Nhưng chân ngươi đang bị thương mà, ngày thường ở y quán có bệnh nhân, hoặc binh lính bị thương, ta cũng đều bế họ như vậy, không sao cả."
Vừa nói xong, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, hỏi:
"Nàng còn từng bế người khác như vậy?"
"Ờ..."
Hắn đang ghen sao?
"Vương gia, bộ dạng ghen của ngài thật đẹp."
Trong lòng ta vui như nở hoa, cười trêu hắn.
"Ghen gì chứ, bổn vương mới không có."
"Ngài có, ngài chính là có."
Bộ dạng kiêu ngạo của hắn vẫn đẹp như vậy.
Thấy hắn quay mặt đi không nói gì, ta ghé lại hỏi:
"Giận rồi à?"
"Cùng lắm thì sau này ta không ôm nam nhân khác nữa, chỉ ôm ngươi, được không?"
Ta dỗ dành hắn.
Hắn bĩu môi nói:
"Nữ nhân cũng không được ôm."
"Được, ai ta cũng không ôm, chỉ ôm Tam vương gia của chúng ta."
Ta nhào vào lòng hắn, cảm nhận hơi ấm nóng bỏng từ cơ thể hắn, trong lòng cũng thấy ấm áp.
Ta từng nghĩ muốn được cùng hắn dựa sát vào nhau như vậy phải mất rất nhiều năm, không ngờ chỉ vài tháng đã có thể làm được.
"Vương gia, đợi đến khi đôi chân của ngươi thật sự khỏi hẳn, ta cưỡi ngựa đưa ngươi đi ngắm hết cảnh đẹp trong thiên hạ, đưa ngươi nếm hết mỹ thực trong thiên hạ, được không?"
Những lời kiếp trước hắn từng nói với ta, ta không sót một chữ trả lại cho hắn.
Hắn chăm chú nhìn ta, hốc mắt đỏ lên, chậm rãi thốt ra một chữ:
"Được."
Ta nhìn chằm chằm đôi mắt sâu thẳm, nóng bỏng của hắn, không nhịn được mà tiến lại gần, hôn lên môi hắn.
Cố Yến Tầm, cảm ơn ngươi vẫn bằng lòng tin tưởng ta, cảm ơn ngươi vẫn giống như kiếp trước, yêu ta.
21.
Để Cố Yến Tầm không trở thành cái gai trong mắt Hoàng đế, ta và hắn đương nhiên vẫn phải lén lút gặp nhau.
Bất quá hiện giờ phụ mẫu đã biết chuyện ta chữa trị cho hắn, nên thời gian gặp mặt có thể kéo dài từ hai canh giờ trước kia thành cả buổi chiều mỗi ngày.
Nhưng ta vẫn cảm thấy thời gian ở bên hắn quá ngắn.
Mỗi lần phải rời đi, ta đều cảm thấy không nỡ.
Đặc biệt gần đây, hắn bận rộn nhiều việc, thường xuyên vừa trị liệu xong đã nói có chuyện phải về phủ, ta không biết hắn đang bận chuyện gì, cũng không dám hỏi nhiều.
Cho dù ở gần hắn như vậy, ta vẫn luôn có cảm giác hắn rất xa xôi, giống như chỉ cần buông tay, hắn sẽ lập tức rời khỏi ta.
Chẳng trách Phó Thanh Thanh luôn nói với ta, nữ nhân khi yêu sẽ càng ngày càng nhạy cảm được mất, thần kinh hề hề.
Nhưng kiếp trước ta cũng đâu có như vậy...
Sau khi tách khỏi Cố Yến Tầm, ta đi tìm Phó Thanh Thanh, kết quả lại bị nàng trêu chọc một trận, nói ta mặt mày hồng hào, trông chẳng khác nào vừa uống xuân d.ư.ợ.c.
Nếu không phải hiện giờ nàng đã thăng lên Quý phi, ta nhất định sẽ đ.á.n.h nàng lăn lộn dưới đất.
"Được rồi, không cười ngươi nữa, nói chính sự đi."
Trêu chọc ta xong, nàng nghiêm túc trở lại, kéo ta vào phòng rồi kể cho ta nghe tình hình bên phía ca ca nàng.
Mấy tháng gần đây, phụ thân đã lôi kéo được không ít quan viên, tướng lĩnh đối lập với Thái t.ử.
Hắn hẳn cũng đã nhận ra điều đó, cho nên trong hai tháng nay bắt đầu âm thầm hành động.
Ta g.i.ế.c "Tống Lăng" ngay trong ngày đại hôn của hắn, chính là để hắn bắt đầu hành động.
Phụ thân ta là đại tướng quân, phụ thân Phó Thanh Thanh là Thái phó, chỉ cần chúng ta kéo được Thừa tướng về phía mình, bên Thái t.ử sẽ không còn ai giúp đỡ.
Đến lúc đó, hắn nhất định sẽ tìm đến địch quốc để cấu kết.
Chờ hắn có động tĩnh, chúng ta sẽ trực tiếp một lưới bắt hết.
Đây chính là kế hoạch của ta.
Ta vốn cho rằng từ lúc bố trí kế hoạch đến khi bắt được Thái t.ử sẽ cần rất nhiều năm.
Nào ngờ nửa năm sau, phụ thân nói với ta rằng người của Thái t.ử đã đến địch quốc, chuẩn bị khởi binh phản loạn.
Không sợ hắn khởi binh, chỉ sợ hắn không chịu làm gì.
"Phụ thân, lần này để con đi đi."
Ta nắm c.h.ặ.t lệnh bài, trong lòng mang theo vài phần mong đợi.
"Sao cũng được."
Phụ thân nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
"Hiện giờ là thiên hạ của những người trẻ tuổi các con."
Nhìn mái tóc bạc bên thái dương của phụ thân, lòng ta có chút nặng nề.
Hai tháng sau, Cố Yến Tầm đã có thể đi lại như người bình thường, thời gian và hiệu quả đều vượt xa dự liệu của ta.
Bất quá ta cũng biết, nguyên nhân lớn nhất vẫn là nghị lực của chính hắn.
Trúng độc suốt tám năm, có thể một lần nữa đứng lên đã là kỳ tích.
Hiện giờ muốn đi lại như người bình thường, thời gian đầu hai chân hắn chắc chắn sẽ đau đớn như d.a.o cắt.
"A Yến, chúng ta từ từ thôi, không cần vội, được không?"
Ta kéo hắn lại, muốn hắn nghỉ ngơi một lát, nhưng hắn vẫn nhất quyết muốn đi thêm vài vòng, còn không cần người dìu.
Thấy ta có chút không vui, Cố Yến Tầm cuối cùng cũng không đi nữa, hắn ngồi xuống bên cạnh ta, nắm lấy tay ta, nhẹ giọng nói:
"Ta chỉ muốn nhanh ch.óng khôi phục như người bình thường, cùng nàng cưỡi ngựa dạo phố, ngắm phong cảnh."
Lời này khiến lòng ta nghẹn lại, bởi vì chỉ vài ngày nữa, ta sẽ phải chuẩn bị xuất chinh, dẫn binh đến tiền tuyến mai phục.
Trước khi chiến tranh kết thúc, ta và hắn cũng không có cơ hội gặp lại.
Ta không muốn hắn lo lắng, cho nên không nói cho hắn biết, một mình dẫn binh đi trước.
"Hiện giờ hai chân ngươi đã khỏi, có phải không cần ta nữa rồi không?"
Trong lòng ta chua xót, ánh mắt dừng trên đôi chân thẳng tắp, thon dài của hắn.
Sau hơn một năm trị liệu, đôi chân vốn sưng phù của hắn đã khôi phục bình thường.
Trở nên thon dài, mảnh khảnh, mà khi đứng lên, khí thế của hắn cũng càng mạnh mẽ, càng khiến người khác chú ý.
"Cần."
Hắn nâng mặt ta lên, nghiêm túc nói:
"Đợi mọi chuyện kết thúc..."
Nhìn đôi mắt nóng bỏng ấy, trái tim ta đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Gả cho ta làm thê t.ử, được không?"
"Được."
Cố Yến Tầm, đợi ta đ.á.n.h thắng trận trở về, ta sẽ gả cho chàng.
Ta nhào vào lòng hắn, hắn đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy ta.
"Ta từng nghĩ mình sẽ không còn cơ hội cưới nàng nữa, cũng giống như ta từng nghĩ mình sẽ không còn cơ hội đứng lên."
Lời này khiến lòng ta chua xót.
Kiếp trước, quả thật chính tay ta đã bóp c.h.ế.t mọi cơ hội của hắn.
