Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 292
Cập nhật lúc: 19/04/2026 01:12
Cô bé làm mẫu cho cậu bé xem.
Cậu bé cố tình dùng răng hàm c.ắ.n rắc một miếng nhỏ, Cố Tiểu Mộng trợn tròn mắt: “Em làm thế vài cái là ăn hết sạch, ăn hết là không còn đâu.”
Cậu bé có vẻ hiểu ra, thè đầu lưỡi ra l.i.ế.m nhè nhẹ.
Cố Tiểu Mộng giơ ngón tay cái lên: “Đúng rồi đấy.”
Liếm được vài cái, cậu bé lại c.ắ.n rắc một miếng, viên kẹo hình tròn dẹt lập tức khuyết thêm hai chỗ.
Cố Tiểu Mộng bĩu môi: “Em không nghe lời chị không chơi với em nữa đâu.”
Mẹ cậu bé không nhịn được cười, nói với Cố Minh Nguyệt: “Bé nhà cô dạy khéo thật đấy.”
“Chị dâu tôi dạy đấy.”
Khu đất ở đây bị cạy lồi lõm không bằng phẳng, Cố Tiểu Mộng ngồi xổm nhích chân, m.ô.n.g chạm phải đất, cô bé vội vàng vểnh m.ô.n.g lên: “Cô ơi phủi bụi cho cháu.”
Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ hai cái, cô bé tiếp tục nhìn cậu bé đang ngồi dưới đất: “Em không ngoan, ăn hết là không còn nữa đâu nhé.”
Cậu bé chỉ vào quai cặp màu vàng hai bên vai cô bé, Cố Minh Nguyệt lắc đầu: “Hết rồi.”
Cặp sách của cô bé đựng truyện tranh thiếu nhi, cùng với b.út và cục tẩy mà Cố Tiểu Hiên đã dùng qua.
Cậu bé ăn xong kẹo mút, hai tay chống xuống đất đứng dậy.
Đúng lúc mẹ cậu bé bước tới phía trước, sợi dây giật một cái, cậu bé ngã ngồi trở lại.
Người lớn nhìn thấy, xốc cậu bé lên nhích tới trước vài bước, Cố Tiểu Mộng vội vàng chạy theo.
Cậu bé đi ra sau lưng cô bé, giơ tay kéo khóa cặp sách của cô bé, Cố Tiểu Mộng nghiêng người né tránh: “Không được làm thế, làm thế là sai rồi.”
“Kẹo kẹo, kẹo kẹo.”
“Hết rồi.” Cố Tiểu Mộng ngậm kẹo vào miệng, xòe hai tay ra: “Ăn hết sạch rồi.”
Kẹo được lấy từ trong cặp sách ra, cậu bé nhảy cẫng lên đòi vồ lấy cặp sách, Cố Tiểu Mộng cao hơn một chút, lùi lại kéo giãn khoảng cách: “Em làm thế chị không chơi với em nữa đâu.”
Người lớn chú ý tới ý đồ của con trai, kéo cậu bé lại đặt dưới chân mình: “Chị hết kẹo rồi, con không nghe lời mẹ lại cõng con lên lưng có tin không.”
Đứa trẻ còn quá nhỏ, trước đây ra ngoài làm việc cô đều phải cõng trên lưng.
Cậu bé mếu máo, oa oa khóc òa lên, Cố Tiểu Mộng chạy tới dựa vào Cố Minh Nguyệt: “Em ấy không nghe lời.”
“Em ấy không biết là cháu hết kẹo rồi.”
Trẻ con là thế đấy, không tận mắt nhìn thấy thì luôn nghĩ ăn một viên kẹo rồi vẫn còn viên thứ hai.
Cố Tiểu Mộng đặt cặp sách xuống, kéo khóa sờ soạng vài cái, mở cặp ra cho cậu bé xem: “Hết rồi.”
Cậu bé bị bìa sách thu hút, nước mắt lưng tròng bước tới, Cố Tiểu Mộng đưa sách cho cậu bé: “Đây là Cô bé quàng khăn đỏ…”
Cô bé đưa kẹo cho Cố Minh Nguyệt cầm, lật sách ra: “Em muốn xem sách không?”
“Muốn.”
“Chúng mình cùng xem nhé.”
Cố Tiểu Mộng ngồi xổm, đặt sách lên đầu gối, lật từng trang một, cậu bé ngồi sát vào cô bé, thỉnh thoảng bị mẹ kéo về phía trước hai bước, cậu bé vừa nhúc nhích, Cố Tiểu Mộng lập tức đi theo.
Xung quanh đông người, lại có trẻ con đi theo, Đường Vĩnh Phương cởi sợi dây ra, cảnh cáo con trai: “Không được chạy lung tung, chạy lung tung sau này mẹ nhốt ở nhà, không cho ra ngoài nữa.”
Cậu bé chăm chú nhìn những bức tranh màu trong sách, không phản ứng gì.
Đường Vĩnh Phương nhìn Cố Minh Nguyệt: “Phiền cô trông chừng giúp tôi một chút nhé.”
“Vâng.”
Xung quanh toàn là người đang cạy rễ diếp cá, có ánh sáng chiếu vào, chắc không ai dám cướp trẻ con đâu.
Cố Tiểu Mộng dùng ngôn ngữ của mình kể lại nội dung câu chuyện, cậu bé nghe chăm chú vô cùng.
Cô bé lại lấy b.út ra, chắc là ngồi xổm mỏi chân rồi nên ngồi phịch m.ô.n.g xuống đất, cầm b.út vẽ lên sách.
Cô bé vẽ bên phải, cậu bé vẽ bên trái.
Vẽ ra chẳng ra hình thù gì, hai đứa trẻ cười ngặt nghẽo không ngớt.
Chu Tuệ thấy con gái cười vui vẻ, sống mũi cay cay: “Vẫn phải chơi với bạn cùng trang lứa mới được.”
“Sau này ngày nào chúng ta cũng đưa con bé ra ngoài nhé.”
Niềm vui mà những người bạn nhỏ mang lại là thứ người nhà không thể cho được.
Chu Tuệ nhìn hai cái rễ diếp cá trong túi: “Được.”
Cô thà ra ngoài cạy rễ diếp cá còn hơn là ở trong căn nhà tối tăm mù mịt.
Đến lúc loa thông báo 12 giờ, Chu Tuệ và Tiêu Kim Hoa cạy được 6 cái rễ diếp cá, thấy những người khác không có ý định về nhà, Tiêu Kim Hoa hỏi: “Mọi người không về nhà nấu cơm trưa à?”
“Có mang theo bột dinh dưỡng rồi.” Đường Vĩnh Phương đáp.
Nói xong, cô móc từ trong túi áo ra một túi nhỏ bột dinh dưỡng màu xám đen.
Tiêu Kim Hoa biết đây là bột đỉa, cả người run lên: “Ăn cái này sao mà no được?”
“Bố nó đi làm, anh nó ăn ở trường, hai mẹ con tôi về nhà nấu cơm tốn củi lắm, bữa trưa ăn tạm cái này, tối về nấu đồ ngon sau.”
Bột đỉa trong siêu thị có rất nhiều, gần như nhà nào cũng có, bột đỉa nhà họ Cố tuy không phải mua nhưng cả nhà vẫn chưa ai ăn thử.
Thấy cô ăn khan, Tiêu Kim Hoa nổi hết da gà: “Không phải bảo là pha với nước uống sao?”
“Lười về nhà.”
Bột đỉa quả thực là đồ tốt, suốt đợt cực hàn, rất nhiều người đều dựa vào nó để cầm cự, Tiêu Kim Hoa nhìn cô, lại nhìn cậu bé đang ngồi dưới đất, gọi Cố Tiểu Mộng: “Tiểu Mộng, chúng ta về nhà ăn cơm thôi.”
“Cháu không đói.”
Cố Tiểu Mộng cười khanh khách, cho cậu bé xem con dê núi mình vừa vẽ.
Cố Minh Nguyệt liếc nhìn, quá trừu tượng, cô nhìn không hiểu, bèn nói: “Ăn cơm xong rồi lại ra.”
“Không.” Cô bé quay lưng lại, chê họ ồn ào.
Cố Minh Nguyệt kiên nhẫn nói: “Em trai cũng phải ăn cơm rồi, cháu ở đây em ấy sẽ ngại đấy.”
“Tại sao ạ?”
“Em ấy không thích người khác nhìn mình ăn cơm.”
“Vậy cháu không nhìn em ấy nữa.”
Cô bé đã có tư duy logic của riêng mình, biết phản bác lại lời người lớn rồi.
Tay cô bé dính đầy bùn đất, tay áo cũng bẩn, Cố Minh Nguyệt nâng tay cô bé lên: “Cháu phải về nhà thay quần áo.”
“Cháu không về đâu.” Cô bé bướng bỉnh: “Cháu muốn chơi cơ.”
Cố Minh Nguyệt nói: “Ăn cơm xong rồi lại ra, không ăn cơm bụng sẽ đói, đói thì không cao lên được, đến lúc đó không đi học được đâu.”
Đi học là tâm nguyện lớn nhất của Cố Tiểu Mộng, cô bé thích trường học sáng sủa, nghe thấy câu này, cô bé đứng dậy, nhìn về phía đỉnh núi: “Tiểu Mộng muốn đi học.”
“Vậy chúng ta về nhà ăn cơm.”
“Vâng.”
Lúc cất sách và b.út, cậu bé không chịu, giật lấy cuốn sách giấu vào trong lòng, Cố Tiểu Mộng đưa tay ra giành: “Của chị.”
Cậu bé quay người, cúi gập người đè lên cuốn sách để tránh Cố Tiểu Mộng chạm vào, Cố Tiểu Mộng ra sức kéo: “Trả chị, là của chị.”
