Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 317

Cập nhật lúc: 19/04/2026 01:28

Trước đây không như vậy.

Chị Tần nói: “Tổ trưởng, cái dùi cui điện hôm đó cô móc từ trong túi ra là do cục cảnh sát phát sao?”

Căn cứ hình như không có v.ũ k.h.í d.a.o kéo bị quản chế, nhưng người bình thường ra ngoài không ai xách d.a.o theo.

Cố Minh Nguyệt nhìn xuống chân, giấu giếm nói: “Không phải.”

“Cô mua của cục cảnh sát à?”

Dùi cui điện của cục cảnh sát cũng có thể co giãn, gần giống với dùi cui điện Cố Minh Nguyệt dùng.

Cố Minh Nguyệt nói: “Không phải.”

Cảm nhận được cô không muốn nói nhiều, chị Tần chuyển chủ đề: “Bà Lưu khỏi bệnh chưa?”

“Rồi.” Cố Minh Nguyệt nói: “Không để ý cháu gái tôi không đến nữa sao?”

Ngày cảnh sát b.ắ.n c.h.ế.t kẻ xâm nhập cô bé đã không đến nữa rồi.

Chị Tần nói: “Bệnh viện không có t.h.u.ố.c bán, người bình thường ốm đau chỉ có thể dựa vào hệ miễn dịch của bản thân để chống chọi, cảm mạo thì còn đỡ, cô nói xem mắc bệnh nặng thì phải làm sao?”

“Chính phủ căn cứ sẽ nghĩ cách giải quyết.” Cố Minh Nguyệt nói.

Cố Kiến Quốc nhờ dì Triệu tiến cử vào khu lều bạt của quân đội nấu cơm, tin tức nhanh nhạy, cấp trên đã cấp cho chính phủ căn cứ hai chiếc trực thăng, chính phủ tổ chức người ra ngoài tìm kiếm t.h.u.ố.c men và lương thực rồi.

Tìm được t.h.u.ố.c men là có thể giải quyết vấn đề khám chữa bệnh của căn cứ.

Chị Tần không lạc quan: “Toàn tỉnh chỉ có mấy công ty d.ư.ợ.c phẩm, t.h.u.ố.c men bị nước ngâm đã tan chảy từ lâu rồi, không tan chảy cũng bị quần chúng vơ vét hết rồi.”

Giống như khu phố cổ, nước lũ vừa rút, tất cả mọi người đều vào thành phố tìm kiếm vật tư, đến một mảnh gỗ cũng không để lại, sao có thể có t.h.u.ố.c men đắt tiền được?

“Chúng ta phải có niềm tin vào chính phủ.”

Khu đóng quân lều bạt của quân đội được rào bằng một vòng hàng rào tre, lúc họ đến, những người đó đang huấn luyện, còn Cố Kiến Quốc thì đứng cạnh bếp lò thái rau.

Quân đội bao ăn, ông không ăn, mà xin người phụ trách mỗi tháng 5 cân khẩu phần ăn, ông làm việc chăm chỉ, lúc Cố Minh Nguyệt đi tuần tra về, ông đều không chú ý đến họ.

Chị Tần và mọi người không quen Cố Kiến Quốc, thấy cô liên tục ngó nghiêng vào trong, trêu chọc: “Cô không phải là muốn tìm một anh bộ đội đấy chứ?”

Tự nhận thấy qua thời gian chung sống đã có chút tình cảm, chị Tần chân thành nói: “Tôi khuyên cô bỏ đi, họ một lòng hướng về bách tính, gả cho họ mệt mỏi lắm.”

Họ phải bảo vệ đất nước, không chăm lo được cho gia đình, trong thiên tai, rất nhiều người nhà quân nhân đã mất, còn họ thì bôn ba nơi tiền tuyến, dũng cảm tiến lên.

Với tư cách là bách tính, chị cảm thấy họ vĩ đại, với tư cách là người nhà chị không thể chấp nhận được.

Cố Minh Nguyệt nói: “Tôi chỉ xem thử thôi.”

Quay lại cửa số 3, phát hiện không thấy bóng dáng Trần Phương Viện đâu, chị Tần hỏi cảnh sát vũ trang: “Tiểu Trần nhà chúng tôi chưa về sao?”

“Các cô đi chưa được mấy phút cô ấy đã về rồi.” Cảnh sát vũ trang nói: “Chắc là thất tình rồi.”

“???”

Chị Tần hồ nghi: “Thằng chả bắt cá hai tay à?”

“Cái này thì không biết, dù sao cô ấy cũng khóc lóc đi vào cổng.”

Chị Tần căm phẫn bất bình: “Gã đàn ông đó quả nhiên không có ý tốt, đáng lẽ tôi nên nhắc nhở Tiểu Trần một tiếng.”

“…”

Thành viên trong tổ chướng mắt kiểu vuốt đuôi của chị: “Đừng nói cứ như mình nhìn người chuẩn lắm vậy.”

“Lần đầu tiên họ gặp mặt tôi đã nhìn ra rồi, các cô nói xem nếu thực sự là cao phú soái sao có thể để mắt đến Tiểu Trần?”

“…”

Lời này là c.h.ử.i gã đàn ông đó hay c.h.ử.i Trần Phương Viện?

Chị Tần nhận ra sự mâu thuẫn trong lời nói của mình, nói: “Tiểu Trần mọi mặt đều tốt, nhưng các cô nghĩ xem, trên thị trường nếu thực sự có người đàn ông ưu tú thì đã bị người khác đặt trước từ lâu rồi, sao có thể có cá lọt lưới được?”

Lời thì không sai, nhưng nhỡ người ta vừa mới chia tay thì sao?

Đều là người từng trải, chút kinh nghiệm xem mắt này vẫn phải có.

Chị Tần mang vẻ mặt ảo não: “Hôm đó tôi đã định hỏi Tiểu Trần rồi, lại sợ cô ấy suy nghĩ nhiều nên không nói thêm.”

Thành viên trong tổ thắc mắc: “Hôm nào? Sao tôi không nhìn ra?”

“Hôm đi xem mắt đó.”

Về chuyện chị Tần khăng khăng cho rằng mình nhìn ra người ta là tra nam, các thành viên trong tổ đều không tin.

Hôm nay, Trần Phương Viện không đi làm, các thành viên trong tổ hỏi có cần tính là vắng mặt không.

Cố Minh Nguyệt hỏi ý kiến của họ.

Mấy người nghĩ ngợi: “Nhà ai mà chẳng có lúc gặp chuyện, lần này bỏ qua đi.”

Mặc dù vậy, Cố Minh Nguyệt vẫn ghi xin nghỉ phép vào cột chấm công của cô ấy.

Ngày xin nghỉ phép này là không có lương.

Chị Tần nói: “Thất tình đã đủ buồn rồi, còn bị trừ lương nữa, ngày mai Tiểu Trần đến chúng ta đừng nhắc đến tra nam…”

Lại nói Cố Minh Nguyệt: “May mà cô không tìm đối tượng, tôi coi như nhìn thấu rồi, mấy gã đàn ông bên ngoài đó không đáng tin cậy.”

Cố Minh Nguyệt mỉm cười, không để ý.

Nhưng không ngờ lại gặp Trần Phương Viện khóc sưng cả mắt ở cổng khu dân cư.

Nhà cô ấy không đi vào từ cánh cổng này, Cố Minh Nguyệt bước tới: “Cô đang đợi tôi à?”

Trần Phương Viện vò vò ống tay áo, sụt sịt mũi: “Tổ trưởng, cô có phải cảm thấy tôi rất ngu ngốc không?”

“Tại sao?”

“Người ta thích là cô, tôi lại giống như một con hề nhảy nhót…”

“Từ từ đã…” Cố Minh Nguyệt ngắt lời cô ấy: “Ai thích tôi?”

“Bùi Thần Thông đó.”

Cố Minh Nguyệt nghiêng đầu nhìn Chu Tuệ, Chu Tuệ cũng ngơ ngác: “Tiểu Trần, cô có phải hiểu lầm gì rồi không, Minh Nguyệt và đối tượng của cô không có nửa điểm giao thoa.”

“Hai người không phải sắp kết hôn rồi sao?” Trần Phương Viện lấy khăn giấy lau nước mũi: “Anh ấy đều nói với tôi rồi.”

“Có phải cô nhận nhầm người rồi không?”

“Streamer game, Minh Nguyệt, không phải là cô sao?” Trần Phương Viện nhìn Cố Minh Nguyệt: “Căn cứ còn có người thứ hai sao?”

Cố Minh Nguyệt vô cùng chắc chắn nói: “Nhưng tôi thực sự không quen anh ta, hơn nữa tôi đang độc thân, không có bạn trai.”

Lần này đến lượt Trần Phương Viện ngơ ngác: “Đối tượng kết hôn mà anh ấy nói với tôi chính là cô mà? Chẳng lẽ anh ấy không thích tôi, cố tình bịa ra một cái cớ để đuổi tôi đi?”

“Vậy thì tôi không biết rồi.”

Trần Phương Viện đi rồi, Chu Tuệ vẫn có chỗ không nghĩ ra: “Gã đàn ông đó muốn từ chối Trần Phương Viện không cần thiết phải lôi em vào, đều là người trưởng thành rồi, anh ta muốn chia tay, Trần Phương Viện còn có thể bám riết lấy không buông sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.