Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 442

Cập nhật lúc: 19/04/2026 03:36

Trước khi chính phủ đến, có thể không ra ngoài thì cố gắng không ra ngoài.

Ông Tào dạy Cố Kiến Quốc sàng lọc cọng cỏ để đan dép rơm, nghe thấy lời này, liền hỏi ý kiến Cố Kiến Quốc.

“Đúng là phải tích trữ thêm...” Cố Kiến Quốc nhét cỏ đã chọn lọc kỹ càng vào túi áo: “Vậy chúng ta đi ngay bây giờ.”

Những vật dụng có thể chứa nước trong bếp đều đã đầy, bà Trần cắt tóc cho mẹ Triệu, con dâu bà đang tắm vòi sen trong nhà vệ sinh, nhắc nhở ông Tào: “Thấy xô chậu thì xách về đựng nước.”

Cả nhà tắm rửa phải dùng mấy xô nước, lượng nước dự trữ rõ ràng là không đủ, chị Lâu cũng dặn dò Tiền Kiến Thiết: “Thấy dầu gội sữa tắm thì lấy về nhé.”

Thấy bọn họ có mục tiêu, Cố Kiến Quốc chạy đến cửa phòng ngủ: “Khuê nữ, con có muốn lấy gì không?”

“Không ạ.” Cố Minh Nguyệt đáp một câu, nhớ ra điều gì, lấy từ trong balo ra bốn cái đèn pin: “Bố, bố treo đèn pin sang các tòa nhà khác đi...”

“Để làm gì?”

“Để chỉ đường cho cư dân căn cứ đến trấn.”

Cố Kiến Quốc nhíu mày, quay đầu liếc nhìn những người trong phòng khách, che miệng hỏi: “Chúng ta không giữ lại tự dùng sao?”

Sau này còn phải đi một quãng đường rất dài, không có đèn pin sẽ rất bất tiện.

Cố Minh Nguyệt lắc đầu: “Tạm thời không cần.”

Cả con phố chỉ có tòa nhà của bọn họ sáng đèn siêu sáng, người thôn Huệ Phong qua đây, bọn họ không nghi ngờ gì sẽ trở thành mục tiêu tấn công đầu tiên, phân phát vài cái đèn pin ra ngoài, những nơi sáng sủa nhiều lên, tòa nhà này sẽ trở nên bình thường.

“Chính phủ đã phát thiết bị chiếu sáng, bọn họ không thiếu...”

“Treo trên tường ngoài, người ở xa mới không bị mất phương hướng...”

Cố Minh Nguyệt chính nghĩa lẫm liệt, môi Cố Kiến Quốc mấp máy, rốt cuộc không dội gáo nước lạnh vào cô, lòng người khó đoán, đèn pin tặng đi, người ta chưa chắc đã nhớ ơn cô.

“Bố, tặng cho tòa nhà đối diện một cái...”

“Ồ...”

Cố Kiến Quốc đi ra ngoài, một lát sau, Cố Minh Nguyệt vén rèm tre lên, thấy tòa nhà đối diện đã sáng đèn, người treo đèn hét lên: “Người anh em, cảm ơn nhé...”

Câu này nói với ai không ai quan tâm.

Hai tòa nhà đầu phố sáng rực, bất kể ai đến, người trong tòa nhà đều biết, không còn gì mang lại cảm giác an toàn hơn thế.

Đối với những người đến sau, ánh đèn chiếu rọi, giọng quê hương quen thuộc văng vẳng, sự mệt mỏi bị quét sạch, lại có ảo giác như được trở về quê nhà.

“Đây là Hưng Long sao?” Người trên phố hỏi.

Người trong tòa nhà đáp: “Không phải trấn Hưng Long thì là đâu?”

“Sao không thấy xe của chính phủ?”

“Chính phủ vẫn đang đối phó với người thôn Huệ Phong.” Những người đã ổn định chỗ ở lên tiếng thay chính phủ: “Mọi người cứ tìm nhà ở tạm đi, những chuyện khác đợi chính phủ đến rồi hẵng quyết định.”

“Anh là ai vậy?”

“Tôi cũng mới đến không lâu.”

Đã trải qua sự hoang mang khi không có chính phủ, nỗi sợ hãi cận kề cái c.h.ế.t và nỗi đau mất đi đồng đội.

Không lâu sau, người trên phố lại hỏi: “Ở đây đốt cái gì vậy?”

Xương trắng của bà con bị vùi lấp dưới lớp tro xám xịt, một số vết m.á.u vẫn chưa khô, mùi khét và mùi tro nồng nặc đến đâu cũng không giấu được mùi m.á.u tanh lan tỏa trong không khí.

Người trong tòa nhà không muốn gây hoang mang, tránh nặng tìm nhẹ nói: “Người thôn Huệ Phong từng đến đây...”

Người trên phố thoạt tiên sợ hãi nhìn quanh, thấy trong góc có người kéo củi về, trong lòng mới yên tâm đôi chút.

Những ngôi nhà có cửa có sổ đều đã bị người ta chiếm, bọn họ không dám đi về phía những tòa nhà tối om phía sau phố, có nhà thì vào, bị đuổi ra lại đổi, có một số người mặt dày, mặc cho người ta c.h.ử.i mắng thế nào, cứ tìm một góc đặt hành lý xuống.

Tòa nhà này có người đến.

Cửa đã khóa trái, bọn họ đạp không ra, liền đi lên lầu.

“Đến trước được trước, căn nhà này là của chúng tôi...”

“Anh có sổ đỏ không? Anh cũng là chiếm đoạt của người khác thôi...”

Nhà không cách âm, mỗi khi có người đến, trên lầu lại cãi nhau vài câu, cùng với số lượng người tăng lên, người trên lầu trực tiếp hét lên: “Tầng 4 ít người, các người xuống tầng 4 đi?”

Nếu Cố Kiến Quốc ở đó, chắc chắn lại phải gân cổ lên c.h.ử.i người rồi.

Chu Tuệ tắm xong, Cố Minh Nguyệt thu nước bẩn vào không gian, đổ nước mới vào bồn tắm.

Bồn tắm vẫn là của Cố Tiểu Mộng, lúc chuyển nhà, Chu Tuệ tưởng đã vứt đi rồi, không ngờ lúc quan trọng lại phát huy tác dụng, tắm nước nóng sẽ có tiếng động, nước không chảy ra ngoài được, ngâm bồn đã giải quyết hoàn hảo vấn đề này.

“Minh Nguyệt, chị tiếp tục đun nước nhé...”

“Vâng.”

Tắm xong một cái, cứ như được lột xác, Chu Tuệ cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đều giãn ra, từ khi rời khỏi căn cứ, mỗi lần tắm xong cô đều có cảm giác này, bây giờ không còn mái tóc vướng víu, đầu óc cũng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cố Minh Nguyệt cũng vậy, trước đây vì giữ bí mật, rất nhiều thứ không dám đường hoàng lấy ra dùng, bây giờ không còn kiêng dè nữa, tắm xong liền vào không gian, thu hoạch một ít rau củ quả trong không gian, cây ăn quả đã cao lên nhiều, cây ớt trĩu trịt những quả ớt đỏ tươi, giống như cây nhựa trang trí bày trong trung tâm thương mại.

Chỉ riêng việc hái ớt đã là một công việc mệt nhọc, càng đừng nói đến khoai tây và lạc dưới đất.

Cô đào một ít lạc tươi, đang định nhổ hai cây cải thảo thì Cố Tiểu Mộng trên giường tỉnh dậy, Cố Tiểu Mộng mấy ngày nay đi theo cô, mở mắt ra là gọi cô.

Cô khẽ động ý niệm, vén tấm rèm làm bằng ga trải giường bước ra: “Sao vậy?”

“Bụng đói...”

“Ăn bánh mì đi, lát nữa cô nấu mì cho cháu.” Tay phải cô thò vào túi áo, lập tức mò ra một cái bánh mì kẹp, cô bé há miệng c.ắ.n một miếng, sau đó chỉ vào quần áo của Cố Minh Nguyệt: “Cô thay quần áo rồi ạ?”

Bộ quần áo trước đó rách rưới chỉ còn lại lớp vải lót bên trong, Cố Minh Nguyệt thay một bộ áo khoác bò lót lông: “Đúng vậy, mẹ đun nước rồi, cháu tắm một cái, cũng thay quần áo đi.”

Cô bé lúc này mới chú ý đến Chu Tuệ đang ngồi bên tường đã cắt tóc: “Mẹ ơi, tóc của mẹ đâu rồi?”

“Tóc không nghe lời, cắt rồi, Tiểu Mộng có muốn cắt không?”

Cô bé thích làm điệu, lắc đầu nguầy nguậy: “Tóc của con rất nghe lời, không cắt đâu.”

Cố Minh Nguyệt xoa xoa b.í.m tóc nhỏ của cô bé, Tiêu Kim Hoa ở giường bên cạnh cũng tỉnh dậy, không biết tại sao, bà cứ cảm thấy vô cùng buồn ngủ, giống như cõng một tảng đá lớn đi một quãng đường rất dài, vừa mệt vừa buồn ngủ, thấy trong góc có tấm rèm kiểu phòng thử đồ, bên cạnh còn có túi nước, hộp đựng đồ, hoảng hốt như trở về nhà ở căn cứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.