Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 486
Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:08
Lái xe quá phô trương, nhưng kiếm một chiếc xe đạp chắc không thành vấn đề.
Cô giũ giũ tuyết trên ô.
Mùa đông ở Đại Căn cứ không khó chịu như thời tiết cực hàn, nhưng cũng lạnh, cô đeo găng tay, ngồi trên chiếc ghế dài trước trạm xe, thỉnh thoảng có người đi đường ngang qua, cô nhìn nụ cười mãn nguyện trên mặt họ, nhịn không được cũng cười theo.
Thật tốt, những chuyện trong giấc mơ đều không xảy ra.
Tuyết rơi lả tả, xe buýt đến, trên xe có người bước xuống, cô xoa xoa cán ô, vội vàng đi tới đứng xếp hàng.
Lúc lướt qua một người phụ nữ trùm khăn kẻ sọc, đối phương đột nhiên gọi một tiếng: “Minh Nguyệt?”
Cửa xe từ từ đóng lại, Cố Minh Nguyệt ngoảnh lại, chỉ nhìn thấy một đôi mắt kinh ngạc.
Nhân viên bán vé trong xe hỏi: “Đi đâu?”
“Trạm Hy Vọng...”
Xe khởi động, cô không nhận ra người phụ nữ bên đường.
Phố Hy Vọng là do chính phủ đặt tên, hy vọng những người sống bên trong có thể mang lại hy vọng cho căn cứ, người sống ở đó không phải người bình thường, nghe thấy 3 chữ này, nhân viên bán vé lập tức trở nên cẩn trọng, Cố Minh Nguyệt tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhân viên bán vé đứng ở lối đi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô 2 cái, sắp đến trạm Hy Vọng, cô ấy hắng giọng hô: “Phía trước là trạm Hy Vọng, hành khách muốn xuống xe xin chú ý.”
Cố Minh Nguyệt sắp ngủ gật, nghe vậy, nhanh ch.óng tỉnh táo lại.
Lúc đến trạm, phát hiện ở đó có người đứng.
“Anh cả, sao mọi người lại đến đây?”
Cố Kỳ một tay che ô, một tay bế Cố Tiểu Mộng, dường như đã đợi rất lâu.
“Anh đến đón em mà.” Cố Kỳ liếc nhìn vào trong xe, hỏi Cố Minh Nguyệt: “Tập huấn thuận lợi không?”
“Thuận lợi.”
Cố Tiểu Mộng nhìn thấy Cố Minh Nguyệt, lập tức đạp chân đòi xuống đất, bàn tay nhỏ bé đeo găng tay lông xù, cô bé chê vướng víu, tháo ra, kéo vạt áo Cố Minh Nguyệt: “Cô ơi, trong ngăn kéo không có đồ ăn vặt nữa rồi, cái gì cũng không có.”
“Lát nữa cô đi mua.”
Cố Tiểu Mộng nói: “Cháu muốn ăn bánh mì, có lòng đỏ trứng ấy.”
“Được.” Cố Minh Nguyệt thấy ch.óp mũi cô bé đỏ ửng: “Có đồ ăn vặt thì cháu sẽ không đến đón cô nữa đúng không?”
Cô bé lắc đầu: “Cháu đến, bố đưa cháu đến.”
Cố Kỳ đưa ô qua che gió cho con gái: “Bố nấu cơm xong đợi rồi, anh sợ ông ấy lại cằn nhằn, dứt khoát ra ngoài đón em.”
“Mẹ và chị Tuệ Tuệ đâu?”
Chu Tuệ đã vào hội liên hiệp phụ nữ cộng đồng, ở bên trường học, 2 ngày nay cũng đang trong quá trình tập huấn.
“Về rồi, mẹ tuần này làm ca ngày, tan làm sớm, tuần sau sẽ muộn hơn, tài xế em đi cùng có dễ nói chuyện không?” Cố Kỳ nói: “Một số người mất đi người nhà, tính tình đại biến, hơi tí là nổi cáu c.h.ử.i bới người khác.”
Anh đã nhìn thấy rất nhiều.
“Hiện tại tiếp xúc cảm thấy cũng không tệ.” Cố Minh Nguyệt tháo găng tay, bàn tay lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ của cháu gái: “Sau này em cũng phải làm ca đêm, mọi người không cần đợi em.”
“Tính cách của bố em còn không hiểu sao?”
Cô không về nhà thì đừng hòng động đũa, Cố Kiến Quốc nhất định sẽ mắng người, Cố Kỳ nói: “Đợi lúc em làm ca đêm rồi nói sau.”
Thủ tục nhập học của Cố Tiểu Hiên và những đứa trẻ khác đã làm xong rồi, hôm nay đến trường nhận sách vở về, Cố Tiểu Hiên đọc sách không muốn đi đâu cả.
Trường học không phân biệt cuối tuần, chỉ cần người lớn không rảnh, ngày nào cũng có thể đưa đến trường, an ninh căn cứ tốt, rất nhiều gia đình để trẻ tự đi, trong lầu có 5 đứa trẻ, lớn nhất là lớp 4, tự mình đi.
Cố Minh Nguyệt về đến nhà, Cố Tiểu Hiên ôm sách từ trong phòng đi ra: “Cô ơi, sách giáo khoa không giống nhau.”
Trước thiên tai sách giáo khoa của các tỉnh đã có sự khác biệt, huống hồ là sau thiên tai, cô cất ô, nói: “Để cô xem nào.”
Sách giáo khoa của Căn cứ Z vẫn dùng phiên bản cũ trước đây, Đại Căn cứ phát triển, nhà xuất bản ghi là Nhà xuất bản Đại Căn cứ, giáo trình tăng thêm rất nhiều hình vẽ, cô hỏi: “Có học tiếng Anh không?”
“Không học.” Cố Tiểu Hiên nói: “Có vật lý, địa lý và hóa học.”
Sở giáo d.ụ.c đã điều chỉnh, mặc dù là vật lý, nội dung là học sinh tiểu học hoàn toàn có thể học hiểu, so với kiến thức cấp 2 cấp 3, những thứ này giống như dùng để phổ cập kiến thức vỡ lòng hơn.
Cố Tiểu Hiên lật xem thí nghiệm trong sách vật lý: “Thầy giáo sẽ dạy chúng cháu làm thí nghiệm đấy.”
“Học cho giỏi nhé.”
“Khoan gỗ lấy lửa, cháu biết làm.” Cố Tiểu Hiên thao thao bất tuyệt: “Tìm một thanh gỗ to một chút, khoét một cái lỗ nhỏ, bỏ cỏ dễ cháy vào, rồi tìm một thanh gỗ nhỏ hơn xoay qua xoay lại...”
Trong sách có, cậu bé đã học qua rồi.
Cố Kỳ giơ ngón tay cái lên: “Được đấy, giỏi hơn bố cháu rồi.”
Cố Kiến Quốc bưng thức ăn ra, không chút do dự đả kích anh: “Nhà chúng ta ai mà chẳng giỏi hơn con chứ.”
“Vâng vâng vâng.” Cố Kỳ nịnh nọt hùa theo.
Chu Tuệ nhìn thấy buồn cười: “Ăn cơm thôi.”
Cô hỏi Cố Minh Nguyệt: “Mọi người có sắp xếp ngày nghỉ không?”
Hội liên hiệp phụ nữ cơ bản làm 5 ngày nghỉ 2 ngày, không khác gì trước đây, nhưng cuối tuần của cuối tháng phải tăng ca.
“Bọn em nửa tháng nghỉ 1 ngày, ngày được nghỉ, chính phủ sẽ sắp xếp nhân viên thời vụ đến.”
Đại Căn cứ có nhân viên thời vụ, một số người chuyển công tác, đợi mãi không có vị trí, lo lắng quá 40 ngày bị trừ điểm, liền sẽ tìm một công việc thời vụ để làm.
“Mọi người vất vả hơn một chút.” Chu Tuệ nói.
Cố Minh Nguyệt đi vào nhà vệ sinh rửa tay, cách hành lang nói: “Bọn em bận nhất cũng chỉ lúc đi làm và tan làm, bàn về vất vả, vẫn là chị vất vả hơn.”
Giống như Cố Kỳ nói, một số người nhà gặp biến cố lớn, tính tình nóng nảy, ở bên ngoài đ.á.n.h nhau sẽ bị bắt đi phê bình giáo d.ụ.c, thế là giả làm cháu ngoan, về đến nhà liền ra sức bắt nạt vợ, tranh chấp gia đình là khó giải quyết nhất, cô nhắc nhở Chu Tuệ: “Chị Tuệ Tuệ, chị phải chú ý an toàn đấy.”
“Chị biết rồi.” Chu Tuệ bày bát đũa, kể lại ví dụ mà giáo viên tập huấn đã giảng: “Bỏ qua thân phận vợ chồng không bàn, theo luật pháp của căn cứ là phải trừ điểm của bên đ.á.n.h nhau, nhưng người phụ nữ lo lắng cả nhà bị đuổi ra ngoài, liều mạng bảo vệ chồng mình, hội liên hiệp phụ nữ của bọn chị có một cô gái tính tình nóng nảy tuần trước khuyên người phụ nữ ly hôn, bị người phụ nữ đó đ.á.n.h cho một trận.”
“......” Cố Kiến Quốc kéo ghế ngồi xuống: “Người phụ nữ đó nghĩ thế nào vậy? Loại chồng đó bảo vệ làm gì, đổi lại là tôi, cầm d.a.o phay liều mạng với hắn ta rồi.”
