Trọng Sinh Mua Sắm Trong Thiên Tai - Chương 855

Cập nhật lúc: 19/04/2026 16:31

Quần áo nhăn nhúm, dính đầy vết bẩn, trên mặt cũng có, giống như mấy ngày không rửa mặt vậy. Rõ ràng ngày bố đi không phải như thế này.

“Bố đi làm việc lớn mà.” Cố Kỳ cúi người định bế cô bé, cô bé nhanh ch.óng chạy ra xa, “Bố, bố rửa mặt thay quần áo trước đi.”

Cố Kỳ cười thu tay lại: “Chê bố rồi à?”

“Rửa mặt xong thì không chê nữa.”

“......” Cố Kỳ bước nhanh lên phía trước, thấy trong tay Cố Minh Nguyệt xách một cái túi, “Định đi siêu thị à?”

Thấy anh bình an vô sự trở về, trái tim đang treo lơ lửng của Cố Minh Nguyệt rơi xuống thực tại: “Sao về nhanh vậy?”

Cô còn tưởng anh phải bị giam giữ rất lâu.

“Ây, đừng nhắc nữa.” Cố Kỳ xua tay, “Nhắc đến chuyện này anh lại thấy tức...”

Hội thảo cái gì chứ? Rõ ràng là lừa gạt bọn họ lên đảo làm lao công. Cố Kỳ phàn nàn: “Em nói xem anh một kẻ làm công trường, lại bị lôi đi làm phân tích dữ liệu. Mẹ kiếp, từng đường cong một, ông đây ngay cả chữ viết trên đó cũng không nhận ra...”

“......”

“Em nói xem những người đó có phải não có hố không, trước khi làm việc không biết điều tra lý lịch trước sao? May mà căn cứ phái người đến đón bọn anh về, nếu không anh ngủ c.h.ế.t trong phòng thí nghiệm mất.”

“......”

Anh dường như hoàn toàn không biết gì về những chuyện đã xảy ra. Cố Minh Nguyệt thầm may mắn vì mình đã không nói thật cho người nhà biết về tình cảnh của anh, nếu không thì lo lắng vô ích rồi.

“Trực thăng của căn cứ đưa các anh về à?”

“Đúng vậy.” Cố Kỳ vắt chéo chân, “Tiểu Hiên, rót cho bố cốc nước.”

“Con rót cho bố.” Cố Tiểu Mộng tìm thấy cốc nước của anh, rót nước lạnh trước, sau đó rót nước sôi, “Bố, bố có nhìn thấy biển không ạ?”

“Nhìn thấy rồi.”

Động đất là do nước A gây ra, bọn chúng tạo ra chấn động dưới nước, dẫn đến việc các mảng kiến tạo của căn cứ bị đứt gãy. Cố Kỳ nhìn Cố Minh Nguyệt: “Ở nhà vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn, anh có đói không, có cần nấu mì cho anh không?”

“Ăn rồi.”

“Lý Trạch Hạo cũng về rồi à?”

“Ừ.” Nhắc đến Lý Trạch Hạo, Cố Kỳ nói nhiều hơn hẳn, “Không thể không nói, cậu ta đúng là một tay s.ú.n.g thần sầu. Nếu không có cậu ta, anh có thể đã c.h.ế.t rồi.”

Thời khắc mấu chốt, Lý Trạch Hạo đã cứu mạng anh.

“Cậu ấy thế nào rồi?”

“Bị thương một chút, nhưng không nghiêm trọng. Mà này, anh thấy em rể khá ôn hòa, sao Trạch Hạo lại nóng nảy thế nhỉ. Người trên đảo nhốt bọn anh trong phòng thí nghiệm, bắt bọn anh xem đường cong viết báo cáo dữ liệu. Anh giả c.h.ế.t đi ngủ, cậu ta ở bên đó c.h.ử.i bới...” Anh giơ một ngón tay lên, “5 tiếng đồng hồ, cậu ta c.h.ử.i ròng rã 5 tiếng đồng hồ, bằng 7 thứ tiếng.”

“......”

Rõ ràng là chuyện kinh tâm động phách, lại bị anh miêu tả có chút buồn cười. Cố Minh Nguyệt hỏi: “Cậu ấy c.h.ử.i gì vậy?”

“Tiếng nước ngoài nghe không hiểu, tiếng Trung thì dùng tiếng địa phương...” Cố Kỳ nói, “Anh còn sợ cậu ta kiệt sức mà c.h.ế.t. May mà cậu ta có chút đầu óc, phá cửa phòng thí nghiệm, dẫn bọn anh trốn vào một kho v.ũ k.h.í.”

Có v.ũ k.h.í chính là lợi thế của Lý Trạch Hạo.

Trước khi người đến đón bọn họ tới, bọn họ đã đối đầu với người trên đảo một thời gian rất dài rồi.

Nhớ lại cuộc sống kinh hiểm trên đảo, Cố Kỳ vẫn rất khâm phục Lý Trạch Hạo. Không chỉ cứu anh, mà còn cứu rất nhiều chuyên gia học giả.

Cố Kỳ bàn bạc với Cố Minh Nguyệt: “Em nói xem anh có nên mời cậu ta ăn một bữa cơm không?”

“Qua một thời gian nữa đi.”

Những người bị mắc kẹt trở về, căn cứ sắp khởi hành về nước Hoa rồi. Đợi nguy hiểm bên ngoài được giải trừ, lúc nào mời khách cũng được. Cố Minh Nguyệt nói: “Anh có phải đi làm không?”

Khu vực anh phụ trách bị đứt gãy, lúc này giao thông không thuận tiện, đi làm là một vấn đề.

“Chắc chắn là phải đi rồi, về tắm rửa thay quần áo xong là phải đến văn phòng lãnh đạo báo cáo chuyện xảy ra trên đảo, sau đó phải xuống thôn chủ trì công việc.”

“Vậy sao anh không vội?” Cố Minh Nguyệt nhịn xúc động muốn trợn trắng mắt.

Cố Kỳ nói: “Đây không phải là muốn nói chuyện với em sao?”

“Anh bận việc của anh đi, em dẫn bọn chúng đi siêu thị đây.”

“Được thôi.”

Cửa nhà mới không khóa, Cố Minh Nguyệt mua một ổ khóa sắt kiểu cũ, ngoài ra mua thêm vài bức tranh treo tường để trang trí. Cố Tiểu Mộng vô cùng thích thú, đã bắt đầu ảo tưởng về chiếc giường nhỏ của mình rồi.

Cố Kiến Quốc hứa với cô bé, chuyển đến nhà mới, sẽ mua cho cô bé một chiếc giường nhỏ, không ngủ chung với Cố Tiểu Hiên nữa.

Cô bé đứng ở góc đặt giường nhỏ, hỏi Cố Minh Nguyệt có thể mua 2 chuỗi chuông gió vỏ sò đóng lên tường không. Cố Minh Nguyệt gật đầu: “Mua giường xong sẽ mua cho cháu.”

“Cháu còn muốn giá đầu giường, chuyên để bày đồ chơi của cháu.”

Cố Tiểu Hiên dội gáo nước lạnh vào cô bé: “Sau này chúng ta vẫn sẽ chuyển nhà mới, em trang trí chỗ này đẹp đến mấy, lúc chuyển nhà cũng không mang theo được đâu.”

“Vậy em cũng phải trang trí giường của em một chút. Giáo viên của em nói rồi, bất kể ở đâu, cũng phải có tình điệu cuộc sống...”

Cố Tiểu Hiên xì mũi: “Em hiểu tình điệu là gì không?”

“Sao em lại không hiểu?” Cô bé chống nạnh hai tay, hùng hổ phản bác, “Em thấy anh mới không hiểu ấy, giáo viên của chúng em cái gì cũng biết!”

Giáo viên của Cố Tiểu Mộng đặc biệt được học sinh yêu thích. Cô ấy trẻ trung, biết trang điểm, mỗi ngày đều ăn mặc xinh đẹp, học sinh nào cũng thích chơi với cô ấy.

Cố Tiểu Hiên đã từng gặp, nói thật, cậu bé cũng thích giáo viên xinh đẹp dịu dàng, vì vậy không cãi lại, hỏi Cố Minh Nguyệt: “Giường của cháu đặt ở đâu ạ?”

Cố Minh Nguyệt chỉ vào bên dưới bức tranh treo tường: “Chỗ đó thế nào?”

“Được ạ.” Cố Tiểu Hiên đi tới, giậm giậm chân lên sàn nhà, “Cuối giường để rương của cháu, cháu muốn đọc sách, ở trên giường là có thể lấy được sách.”

Từ không đến có là một quá trình tươi đẹp. Cho dù chưa chuyển nhà, hai anh em đã vô cùng mong đợi rồi.

Đến mức lúc về ký túc xá không thấy bóng dáng Cố Kỳ cũng không hỏi han nửa lời, mà hào hứng thu dọn quần áo, sách vở, đồ chơi của mình, chuẩn bị cho việc chuyển nhà.

Quần áo bẩn của Cố Kỳ đã được giặt sạch phơi trên dây phơi rồi. Có một số vết bẩn chưa giặt sạch, đặc biệt rõ ràng. Cố Minh Nguyệt lấy xuống giặt lại, nói với Cố Tiểu Hiên đang sắp xếp đồ đạc: “Các cháu phải phân loại đồ đạc, đừng để đến lúc đó lại không tìm thấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.