Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 149: Thánh Chém Gió Đến Rồi

Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:25

Lý Phương nghe xong, ngửa mặt lên trời cười lớn:

"Ha ha Nguyệt Nguyệt, em được lắm. Chỉ vì câu nói này của em, lát nữa chị sẽ xách hai gói bánh đào xốp này đi khoe khoang khắp nơi một vòng!"

"Ha ha, vậy chị khoe thì khoe, nhưng việc chính của em chị đừng có quên đấy nhé!"

Giang Thành Nguyệt nhìn cái dáng vẻ đắc ý của Lý Phương, cũng cười theo.

Lý Phương cười tươi rói nhìn Giang Thành Nguyệt: "Em nói đi, là việc chính gì, chị khắc lên trán luôn, đảm bảo không quên!"

"Thôi đi, em sợ trán chị không khắc hết!"

Giang Thành Nguyệt cười liếc Lý Phương một cái, lấy mấy cuốn sách tìm được ở trạm thu mua phế liệu từ trong gùi ra.

"Chính là mấy cuốn sách này, chị bảo chồng chị để ý giúp em, có thì kiếm giúp em hai bộ. Cấp hai cấp ba đều lấy hết!"

Lý Phương cau mày: "Em cần mấy thứ này làm gì, bây giờ cũng đâu có thi đại học được, xem thì có tác dụng gì?"

"Dạo này em hay nằm mơ thấy bà ngoại, bà bảo em nhất định phải học hành chăm chỉ, sau này chắc chắn có chỗ dùng đến!"

Giang Thành Nguyệt thuận miệng bịa ra một câu.

Nói rõ quá thì không tiện, bây giờ cô cố gắng tích trữ nhiều sách một chút.

Đợi đến lúc tin tức truyền xuống, sách vở chắc chắn sẽ càng khó kiếm!

Trong tay cô có nhiều, vừa khéo có thể chia sẻ với Hứa Hà và Lý Phương.

"Hả? Báo mộng bảo em học à? Huyền bí thế?"

Lý Phương kinh ngạc trố mắt ra.

Thực ra, Lý Phương vẫn luôn rất hứng thú với mấy chuyện thần thần quỷ quỷ này.

Nhưng mà, từ khi nhà nước kiểm soát gắt gao, cô ấy đến mấy câu chuyện kiểu này cũng chẳng được nghe nữa.

Đột nhiên nghe Nguyệt Nguyệt nói vậy, cô ấy lại thấy hứng thú.

Giang Thành Nguyệt giả vờ nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy, bà ngoại bảo em phải học cho kỹ sách cấp hai cấp ba, góp một phần sức lực cho công cuộc xây dựng đất nước!"

Lý Phương chớp chớp mắt hai cái, vẻ mặt đăm chiêu gật gật đầu:

"Bà ngoại đúng là một lòng vì nước! Vậy em nghe lời bà ngoại, học cho tốt, để bà yên lòng!"

"Vâng, cho nên em mới phải phiền vợ chồng chị tìm sách giúp em. Chị tìm nhiều một chút, chị cũng học cùng em đi! Em là người nhà mẹ đẻ của chị, bà ngoại thấy chị cũng học, nói không chừng còn vui hơn!"

Giang Thành Nguyệt nhanh trí, nhân cơ hội khuyên nhủ.

"Hả? Chị cũng phải học á?"

Lý Phương kinh hoàng kêu lên: "Mấy cái này chị quên gần hết rồi, xuống nông thôn gần sáu năm nay, chỉ có năm đầu còn xem sách một chút, sau này lười chẳng buồn xem, ngày nào đi làm cũng mệt c.h.ế.t đi được, ai có thời gian mà xem sách chứ!"

Cô ấy muốn nghe chuyện bát quái, chứ cô ấy chẳng muốn học hành chút nào.

Là quên sạch sành sanh thật rồi, thế này thì học kiểu gì.

"Đừng nói linh tinh, sao lại không có thời gian? Bây giờ chị chẳng phải đang rảnh rỗi sao? Hơn nữa ở đây mùa đông cũng chẳng có việc gì, tuyết dày như thế, ra ngoài cũng chẳng làm được việc đồng áng gì, cùng lắm là chẻ củi.

Bây giờ chị đến củi cũng chẳng phải chẻ nữa, có chồng chị ở đó, đâu đến lượt chị chẻ củi! Nhiều thời gian rảnh rỗi như thế, chị không xem sách thì chị làm gì!"

Giang Thành Nguyệt lườm một cái, tuôn ra một tràng thuyết phục.

Cái bà này thế mà quên sạch rồi, vậy thì bắt buộc phải học lại ngay từ bây giờ.

Nếu không đến lúc đó, thời gian gấp gáp như vậy, làm sao kịp học hết.

Lý Phương mím môi, tròng mắt đảo một vòng:

"Cái đó, bà ngoại bảo em học, chứ có bảo chị học đâu! Em cứ về học phần của em cho tốt là được rồi!"

Không muốn!

Bà đây không muốn học!

Học cái gì mà học, lại chẳng có tác dụng gì, không thi được đại học, phí công vô ích!

Cô ấy thà lãng phí thời gian đi tìm mấy cuốn truyện về đọc còn hơn!

"Chúng ta còn là chị em tốt không?"

Giang Thành Nguyệt lạnh mặt nhìn Lý Phương.

Lý Phương bị dọa cho sững sờ, gật đầu lia lịa: "Đương nhiên là có rồi!"

"Vậy thì cùng nhau học, đợi sách tìm được rồi, chúng ta giám sát lẫn nhau!"

Giang Thành Nguyệt còn đang tính chuyện ba người cùng đi thi đại học đây, thế thì bắt buộc phải để các cô ấy học sớm một chút.

Lý Phương thấy Giang Thành Nguyệt nghiêm túc như vậy, miễn cưỡng gật đầu:

"Được rồi, học thì học! Đừng có nghiêm túc thế chứ!"

Con bé c.h.ế.t tiệt này, mặt đanh lại trông vẫn đáng sợ như thế!

Thật là, xinh đẹp như vậy, lúc tức giận cũng mê người.

Làm hại cô ấy chẳng dám phản kháng.

"Coi như chị hiểu chuyện. Vậy quyết định thế nhé, bảo chồng chị để ý tìm giúp, em về trước đây!"

Giang Thành Nguyệt vừa nói, vừa đeo cái gùi nhỏ lên lưng.

"Ấy ấy ấy Em về kiểu gì? Giờ đã hơn ba giờ rồi, xe lừa của thôn đi từ lâu rồi còn đâu!"

Lý Phương nhìn đồng hồ, vội vàng đứng dậy kéo Giang Thành Nguyệt lại.

"Hả? Không sao, em hẹn được một xe lừa rồi, bốn giờ xuất phát! Bây giờ em phải mau ch.óng qua đó đây!"

Giang Thành Nguyệt ngẩn ra, thuận miệng bịa chuyện.

Thật là, một lời nói dối phải dùng vô số lời nói dối khác để lấp l.i.ế.m!

Nghiệp chướng a ~~~

CPU trong não sắp cháy khét rồi!

"Xe lừa gì? Của thôn nào? Muộn thế này, có đáng tin không? Hay là lát nữa để anh Ngô đưa em về nhé?"

Lý Phương cau mày, không yên tâm nhìn Giang Thành Nguyệt.

"Hầy Đáng tin lắm, em đi mấy lần rồi, quen cả rồi! Không tiện để anh Ngô nhà chị đưa em về đâu, về đến thôn muộn thế, cô nam quả nữ, dễ khiến người ta hiểu lầm!"

Giang Thành Nguyệt vỗ vỗ tay Lý Phương đang kéo mình: "Chị mau buông tay ra, còn lằng nhằng nữa là không kịp đâu!"

"Vậy... vậy được rồi, em đi đường cẩn thận nhé! Che mặt vào đi! Xinh quá, không an toàn!"

Lý Phương như bà mẹ già, lo lắng dặn dò.

Giang Thành Nguyệt gỡ tay Lý Phương ra, chạy biến đi như bay:

"Em biết rồi, chuyện sách vở chị đừng quên đấy nhé."

Giang Thành Nguyệt bỏ lại câu nói đó, co giò chạy mất.

Lý Phương đuổi theo vài bước, không đuổi kịp người, cô ấy mới tiu nghỉu quay vào nhà.

"Con bé Nguyệt Nguyệt này, chạy nhanh thật. Trẻ hơn mấy tuổi, sao thể lực lại kém xa thế nhỉ!"

Lý Phương thở dài thườn thượt, nghi ngờ có phải mình già rồi không!

Giang Thành Nguyệt chạy được một đoạn không xa, bắt đầu tìm nhà xí khắp nơi.

Đường núi xa như vậy, cô chỉ có thể điều khiển không gian đi về thôi!

Dọc đường đi, nhà xí cũng không ít.

Có cái nhà xí bé quá, người vừa chui vào, đứng từ xa tít cũng thấy bên trong có người.

Giang Thành Nguyệt ngó nghiêng mấy cái, chọn một cái nhà xí hơi kín đáo một chút rồi chui vào.

Vào đến nhà xí, cô lập tức chui vào không gian.

Trước khi về thôn, Giang Thành Nguyệt điều khiển không gian, muốn đi xem thử ba tên móc túi kia còn ở đó không.

Đến nơi thì trong phòng đã không còn bóng người nào.

Vết m.á.u trên đất thì khá nhiều.

Giang Thành Nguyệt nhìn theo vết m.á.u, bọn chúng chắc là tự mình bò ra ngoài.

Bởi vì trên tường rào cũng có không ít vết m.á.u.

Mà ba tên móc túi này, lúc này đang trên đường đến bệnh viện huyện.

Bọn chúng không biết là ai đã ra tay độc ác với mình, không dám khám bác sĩ ở trấn.

Sợ bị người hại mình phát hiện, lại đến tìm bọn chúng gây phiền phức.

Bọn chúng bị thương nặng thế này, thực sự không chịu nổi lần thứ hai đâu.

Ba người mặt mày trắng bệch, run lẩy bẩy bọc ngón tay lại, tìm một chiếc xe lừa đi thẳng lên huyện thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.