Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 162: Cú Móc Mắt Thần Sầu
Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:28
Chu Mộc kinh hãi đẩy Trương Tú Chi sang một bên, nhanh ch.óng mở cửa.
Hắn nhìn thấy một người đàn ông đang ôm mắt, vừa kêu la oai oái vừa bỏ chạy.
Chu Mộc không dám đuổi theo, tiếng hét t.h.ả.m thiết của gã đàn ông kia chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của người khác, hắn phải mau ch.óng rời khỏi đây.
Trương Tú Chi ngẩn tò te, cái thứ cô ta vừa chọc vào thế mà lại là mắt người.
"Anh Chu... Em... Em vừa nãy hình như móc vào mắt hắn ta rồi, hắn sẽ không bị mù chứ?"
Trương Tú Chi sợ hãi nhìn Chu Mộc, ngón tay vẫn còn giữ nguyên tư thế cong cong cứng đờ giữa không trung.
Tay chân cô ta táy máy làm gì không biết, đang yên đang lành lại đi chọc vào cái lỗ đó làm chi.
Lỡ chọc mù mắt người ta thì biết làm sao bây giờ!
Chu Mộc nheo mắt nhìn gã đàn ông đã chạy xa, khẽ lắc đầu:
"Kẻ đó là Tam Lại T.ử trong thôn, mắt hắn chắc không mù đâu."
Tam Lại T.ử là gã đàn ông độc thân lâu năm trong thôn, sắp bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được vợ.
Chủ yếu là vì hắn lười, công điểm làm cả năm trời chỉ đủ nuôi thân đắp đổi qua ngày.
Mùa đông đến, hắn đi trộm củi khắp thôn, nhà này rút một cây, nhà kia rút một cây.
Mỗi lần hắn chỉ trộm đúng một cây, tuyệt đối không lấy nhiều, dân làng c.h.ử.i bới vài câu rồi thôi.
Chỉ là, sao tên Tam Lại T.ử này lại theo dõi hắn?
"Hả? Tam... Tam Lại T.ử á? Hắn ta mỗi lần nhìn các nữ đồng chí ánh mắt đều rất kỳ quái!"
Trương Tú Chi biết mình vừa móc vào mắt Tam Lại Tử, lập tức cảm thấy tay mình bẩn thỉu.
Tên Tam Lại T.ử đó lười chảy thây, mấy tháng trời chẳng tắm rửa một lần.
Vừa nãy chắc do bọn họ quá kích động, nếu không Tam Lại T.ử hôi hám như thế sán lại gần, bọn họ đáng lẽ phải ngửi thấy rồi.
Trương Tú Chi hít hít mũi, cảm giác trong không khí vẫn còn phảng phất mùi chua loét.
Ánh mắt Chu Mộc khẽ lóe lên: "Không sao đâu, sau này em thấy hắn thì tránh xa ra một chút. Chúng ta chia nhau về trước đi."
Ánh mắt tên Tam Lại T.ử đó nhìn phụ nữ không phải là kỳ quái, mà là dâm dê đê tiện.
Hắn đã mấy lần bắt gặp Tam Lại T.ử lén lút nhìn trộm các nữ đồng chí, ánh mắt như muốn lột trần người ta ra vậy.
Chỉ là tên này toàn nhìn trộm, ít khi bị bắt quả tang.
Có vài nữ đồng chí dù nhìn thấy cũng ngại không dám la toáng lên.
Trương Tú Chi bất lực gật đầu, thở dài thườn thượt:
"Được rồi, vậy em đi trước đây!"
Thật xui xẻo, khó khăn lắm mới có không gian riêng tư, lại bị tên Tam Lại T.ử phá hỏng.
"Ừ." Chu Mộc mặt không cảm xúc đáp một tiếng.
Lúc này ở hắn đâu còn dáng vẻ si tình vừa nãy.
Hắn đang lo lắng liệu Tam Lại T.ử có đi ra ngoài nói lung tung hay không.
Tuy hình tượng của hắn không còn hoàn hảo, nhưng chỉ cần hắn không nói gì, nhìn qua vẫn là một người đàng hoàng t.ử tế.
Nhỡ đâu tin đồn hắn quan hệ nam nữ bất chính lan ra, sau này e rằng danh sách đề cử đi học đại học sẽ chẳng có tên hắn.
Chu Mộc hít sâu một hơi, đợi đến khi không còn thấy bóng dáng Trương Tú Chi nữa, hắn mới chậm rãi bước ra khỏi căn nhà hoang.
Trương Tú Chi sợ gặp phải Tam Lại T.ử nên cố tình đi đường vòng qua con đường nhỏ sau chuồng heo.
Con người ta ấy mà, đôi khi sợ cái gì thì cái đó lại đến.
Ngay lúc Trương Tú Chi đang liên tục cầu nguyện đừng gặp Tam Lại Tử, một mùi hôi thối nồng nặc ập thẳng vào mặt cô ta.
"Đứng lại! Làm gì đấy? Chạy nhanh thế!"
Tam Lại T.ử nhe hàm răng đen sì lởm chởm, đôi mắt ếch nhìn chằm chằm vào Trương Tú Chi.
Trương Tú Chi ghê tởm lùi lại một bước, trừng mắt nhìn Tam Lại Tử:
"Liên quan gì đến ông, tránh ra."
"Hề hề... Giả vờ cái gì, vừa nãy hai đứa bay thở hổn hển to thế, ông đây nghe thấy hết rồi. Có phải hai đứa bay vừa làm chuyện đó không!? Con khốn này, kích động đến mức suýt móc lòi con mắt của ông đây."
Tam Lại T.ử dùng ánh mắt trần trụi quét khắp người Trương Tú Chi, như thể đã lột sạch quần áo cô ta.
Mặt Trương Tú Chi trắng bệch, c.ắ.n môi trừng mắt:
"Ông nói bậy bạ gì đó, tôi nghe không hiểu. Ông mà còn cản đường, coi chừng tôi tố cáo ông tội lưu manh!"
"Xùy... Sợ mày chắc, ông đây còn định tố cáo chúng mày quan hệ nam nữ bất chính đấy. Chúng mày chưa kết hôn đúng không? Chui vào nhà hoang hì hục với nhau, kích thích lắm nhỉ! Ha ha!"
Tam Lại T.ử chẳng biết sợ là gì, hắn là trai ế lâu năm, cũng chẳng sợ mất mặt.
Mặt Trương Tú Chi đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên, cô ta nghiến răng nghiến lợi trừng Tam Lại Tử:
"Ông nói láo, chúng tôi qua tết là cưới rồi, không phải quan hệ bất chính."
Thấy trời càng lúc càng tối, trong lòng Trương Tú Chi hoảng loạn vô cùng.
Cô ta mấy lần định lách qua người Tam Lại T.ử để chạy trốn.
Nhưng lần nào cũng bị Tam Lại T.ử chặn lại.
"Phì... Bớt lừa ông, muốn cưới thì cưới lâu rồi. Chúng mày chỉ là không nhịn được cơn n.ứ.n.g thôi. Móc mắt ông đây, mày phải bồi thường cho tao."
Đôi mắt ếch của Tam Lại T.ử dâm đãng quét qua người Trương Tú Chi.
"Ông nói bậy, ai m.ó.c m.ắ.t ông, tránh ra cho tôi!"
Trương Tú Chi tức đến mức hai hàm răng nghiến vào nhau ken két.
"Tránh ra cũng được, mày cho ông sờ một cái trước đã, chuyện tối nay hai đứa bay làm, ông đây sẽ không nói ra ngoài."
Tam Lại T.ử nói xong liền l.i.ế.m môi, nuốt nước miếng ừng ực.
Mẹ kiếp, cô em non tơ thế này, hắn còn chưa được sờ bao giờ đâu!
Hôm nay coi như hắn có lộc tay rồi.
Trương Tú Chi trừng mắt tròn xoe, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tức đến mức không nói nên lời:
"Ông..."
"Ông cái gì mà ông, sờ một cái có mất miếng thịt nào đâu, ông đây sờ chắc chắn sướng hơn thằng nhãi ranh kia."
Tam Lại T.ử nóng lòng xoa xoa tay, đôi mắt ếch phấn khích như lồi cả ra.
Trương Tú Chi đỏ mặt lùi lại hai bước, trong đầu cô ta quay cuồng vô số ý nghĩ.
Ngay khi Tam Lại T.ử định nhào tới, Trương Tú Chi chợt nảy ra một ý:
"Khoan đã!!"
Tam Lại T.ử mất kiên nhẫn nhổ toẹt bãi nước bọt: "Sao, chê ông đây à?"
Môi Trương Tú Chi run rẩy khó khăn mấp máy:
"Không phải, ông có muốn cưới một cô vợ xinh đẹp không?"
"Nói thừa, mày không thấy ông đây muốn đến phát điên rồi à?"
Tam Lại T.ử nhếch mép, đầy vẻ bỉ ổi ưỡn hông ra phía trước.
Trương Tú Chi nghiến răng hàm: "Vậy ông đừng đụng vào tôi, tôi sẽ chỉ cho ông chỗ có vợ đẹp để cưới."
Tam Lại T.ử bĩu môi: "Được thôi, mày nói đi, tốt nhất đừng có lừa ông, nếu không chuyện xấu của mày, ông đây sẽ đi rêu rao khắp nơi!"
"Chắc chắn không lừa ông. Ông biết bà cụ Chu sống dưới chân núi chứ?"
Trương Tú Chi quyết tâm, quyết định bán đứng Giang Thành Nguyệt.
Nghĩ bụng Giang Thành Nguyệt lợi hại như vậy, chắc sẽ không để Tam Lại T.ử chiếm tiện nghi đâu nhỉ!
Lỡ như bị Tam Lại T.ử chiếm tiện nghi thật, thì đó cũng là do số Giang Thành Nguyệt xui xẻo.
"Mẹ kiếp, bà già Chu lớn tuổi thế rồi, mày bảo ông cưới một bà già à?"
Tam Lại T.ử tức giận nhổ toẹt một cái, đưa tay định tóm lấy Trương Tú Chi.
"Không phải, ông đừng vội, nghe tôi nói đã!"
Trương Tú Chi vội vàng hét lên: "Nhà bà cụ Chu có một nữ thanh niên trí thức rất xinh đẹp đang ở nhờ, cô ta ở một mình một phòng, ông nói xem có phải rất thuận tiện cho ông không!"
Cô ta vừa né tránh bàn tay ma quỷ của Tam Lại Tử, vừa một hơi bán đứng Giang Thành Nguyệt sạch sành sanh.
