Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 166: Dẫn Dắt

Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:29

Bà cụ Chu nghe xong vội vàng lắc đầu, bà kéo tay Giang Thành Nguyệt:

"Tiểu Giang à, chuyện này cháu để Chu An xử lý, cháu đừng dính vào.

Thằng Tam Lại T.ử này tiếng tăm trong thôn không tốt, cháu mà dây dưa với nó, người trong thôn sẽ đồn đại khó nghe lắm.

Con gái con đứa, danh tiếng vẫn là quan trọng nhất."

Chu An gật đầu: "Bác gái nói có lý, ngày mai cháu đưa Tam Lại T.ử lên đồn công an là được.

Cháu tìm Ngô Hướng trình bày tình hình, đảm bảo nhốt hắn mười năm tám năm. Đồng chí Giang cứ yên tâm."

"Không được!"

Giang Thành Nguyệt lắc đầu: "Loại người như hắn, nhốt mười năm tám năm, ra tù vẫn sẽ đi hại con gái nhà lành.

Anh tìm lý do nào nghiêm trọng vào, nhốt hắn cả đời đi! Nếu có thể xử b.ắ.n thì tốt nhất!"

Ánh mắt Chu An khẽ lóe lên, khóe miệng giật giật.

Chỉ với cú đạp vừa rồi của Giang Thành Nguyệt, hắn cảm thấy Tam Lại T.ử sau này chắc chắn chẳng còn vốn liếng đâu mà đi hại đời con gái nhà người ta nữa.

Bà cụ Chu sững sờ một chút, dù sao cũng là người cùng thôn.

Bà với cha mẹ Tam Lại T.ử cũng coi như có chút giao tình, thấy hắn bị xử b.ắ.n thì cũng hơi không đành lòng.

Bà cụ Chu do dự một lát:

"Hay là... Hay là cứ nhốt Tam Lại T.ử cả đời đi! Xử b.ắ.n là chuyện lớn, Tiểu Ngô chắc cũng không làm chủ được đâu!"

Tam Lại T.ử đúng là không ra gì, chủ yếu cũng vì cha mẹ hắn mất sớm.

Không ai dạy dỗ, Tam Lại T.ử mới hư hỏng thành cái dạng này.

Giang Thành Nguyệt nhíu mày, biết người già hay mềm lòng, cô nhìn chằm chằm Chu An:

"Anh tự liệu mà làm, người giao cho anh trước. Sáng mai trước khi anh đi, chừa chút thời gian, để tôi nói với Tam Lại T.ử một câu!"

Giang Thành Nguyệt liếc nhìn Tam Lại Tử, hắn bây giờ đã đau đến co giật toàn thân rồi.

Lúc này cô có nói gì với Tam Lại Tử, hắn cũng chẳng nghe lọt tai.

Chu An hơi ngẩn ra, đăm chiêu nhìn Giang Thành Nguyệt một cái:

"Được, sáng mai sáu giờ tôi đi, cô qua trước giờ đó là được!"

Chu An cảm thấy ánh mắt Giang Thành Nguyệt nhìn hắn dường như tin chắc hắn có cách nhốt Tam Lại T.ử cả đời.

Hơn nữa, khi Giang Thành Nguyệt nhắc đến chuyện xử b.ắ.n Tam Lại Tử, ánh mắt cũng liếc về phía hắn.

Hắn quả thực có cách nhốt Tam Lại T.ử cả đời, còn chuyện xử b.ắ.n Tam Lại T.ử thì hơi khó giải quyết.

Giang Thành Nguyệt gật đầu: "Được."

"Bà ơi, muộn quá rồi, chúng ta về thôi ạ!"

Giang Thành Nguyệt xoay người đón lấy đèn dầu trong tay bà cụ Chu, dìu bà về nhà.

Chu An nhìn Tam Lại T.ử vẫn đang lăn lộn dưới đất, nén cơn buồn nôn, tiến lên túm lấy cổ áo hắn, lôi xềnh xệch về nhà mình.

Tam Lại T.ử nhắm nghiền hai mắt, hai tay run rẩy ôm c.h.ặ.t đũng quần.

Cơn đau xé ruột xé gan ở hạ bộ khiến hắn không thể đứng dậy nổi.

Tam Lại T.ử đau đến mức toàn thân co giật từng cơn.

Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên đầu hắn.

Lúc Chu An lôi Tam Lại T.ử về, ý thức của Tam Lại T.ử đã có chút mơ hồ.

Khóe miệng hắn cũng bị c.ắ.n nát, miệng lẩm bẩm không ngừng:

"Con khốn... Lừa... Lừa tao, tao đt tổ tông nhà mày! Ui da..."

Tam Lại T.ử lúc này mà bò dậy được, việc đầu tiên là lao đến khu thanh niên trí thức, đ.á.n.h cho Trương Tú Chi một trận nhừ t.ử.

Nếu không phải tại con khốn đó bày mưu hèn kế bẩn, "đồ nghề" của hắn sao lại bị con cọp cái kia đạp nát được.

Sau này, e là hắn có lấy được vợ cũng chẳng đẻ được con nữa rồi.

Đều tại con khốn đó hại hắn.

Chu An nghe tiếng lầm bầm của Tam Lại Tử, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.

Hắn tức giận ném thẳng Tam Lại T.ử ra giữa sân.

Một lúc sau, Chu An lại hậm hực từ trong phòng đi ra.

Lôi Tam Lại T.ử đang rét run cầm cập ngoài sân vào trong phòng.

Ký túc xá nữ khu thanh niên trí thức.

Trương Tú Chi nằm trên giường lò, trằn trọc không ngủ được.

Cô ta trước đây tuy cũng hay ngấm ngầm xúi giục người khác làm chuyện xấu, nhưng đó đều là chuyện nhỏ nhặt.

Nhưng lần này thì khác, cô ta vừa căng thẳng lại vừa có chút hưng phấn.

Lần này nếu thành công, Tam Lại T.ử phải biết ơn cô ta cả đời.

Nhưng nếu thất bại, không biết Tam Lại T.ử có khai cô ta ra không.

Trong lòng Trương Tú Chi nóng như lửa đốt, vừa lo lắng vừa sợ hãi.

Lúc này, mọi người trong ký túc xá đều đã ngủ say.

Tiếng ngáy, tiếng nghiến răng, tiếng nói mớ vang lên liên hồi bên tai Trương Tú Chi.

Trương Tú Chi vốn đã thấp thỏm, lại nghe những âm thanh ồn ào này, khiến cô ta làm thế nào cũng không ngủ được.

Lăn qua lộn lại, mơ mơ màng màng, không biết từ lúc nào, Trương Tú Chi chìm vào giấc ngủ sâu.

Năm giờ sáng, Giang Thành Nguyệt ăn sáng trong không gian xong liền đi thẳng sang nhà Chu An.

Hai ngày nay mọi người đều đang dưỡng sức chờ lên núi.

Nên hơn năm giờ sáng, trong thôn vẫn tĩnh lặng như tờ.

Giang Thành Nguyệt đi đến cửa nhà Chu An, vừa định giơ tay gõ cửa thì cửa đã mở ra.

"Cô đến rồi!"

Chu An gật đầu chào cô, nghiêng người để Giang Thành Nguyệt đi vào.

"Ừ." Giang Thành Nguyệt khẽ đáp.

"Hắn sốt đến mê sảng rồi, cô nói chuyện với hắn, có thể hắn không nghe lọt đâu!"

Chu An sờ mũi, có chút ngại ngùng nhìn Giang Thành Nguyệt.

Đều tại hắn, tối qua vứt Tam Lại T.ử ngoài sân một lúc, làm hắn bị cảm lạnh phát sốt.

Giang Thành Nguyệt hơi sững lại: "Không sao, để tôi xem thế nào đã!"

"Tôi đi cùng cô nhé!"

Chu An rảo bước, theo sát phía sau Giang Thành Nguyệt.

Hắn không yên tâm lắm, tuy Giang Thành Nguyệt đ.á.n.h người rất giỏi, nhưng sức vóc nam nữ dù sao cũng có chênh lệch.

Tam Lại T.ử bây giờ lại đang sốt mê man, biết đâu sẽ bộc phát sức mạnh lớn hơn.

Giang Thành Nguyệt dừng bước, quay đầu liếc nhìn Chu An:

"Không cần, anh ra ngoài cổng canh chừng trước đi, đề phòng có người qua lại."

Chu An nhìn vẻ mặt mất kiên nhẫn của Giang Thành Nguyệt, hắn cười khổ một tiếng:

"Được, vậy tôi ra cổng canh, có chuyện gì cô cứ gọi tôi!"

Giang Thành Nguyệt gật đầu, hất cằm về phía cổng lớn.

Chu An thở dài, dưới ánh mắt dõi theo của Giang Thành Nguyệt, ngoan ngoãn đóng cổng lại, đứng canh ở đó.

Giang Thành Nguyệt thấy Chu An đóng cổng xong mới bước vào phòng.

"Oẹ..."

Vừa mở cửa, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

Giang Thành Nguyệt không nhịn được, nôn khan một tiếng.

Cô quay đầu hít sâu một hơi không khí bên ngoài, nhíu mày bước vào trong.

"Này... Tỉnh chưa?"

Giang Thành Nguyệt giơ chân đá Tam Lại T.ử hai cái.

Tên này ngủ dưới đất cả đêm, không sốt mới là lạ.

"... Ờ... Ờ..."

Tam Lại T.ử trở mình, nằm ngửa trên đất, miệng phát ra chuỗi tiếng rên rỉ.

Hắn bây giờ cảm giác như mình đang ngồi trên bông, mềm nhũn, lâng lâng.

Giang Thành Nguyệt cầm đèn dầu trên bàn, ghé sát mặt Tam Lại T.ử xem xét.

Môi Tam Lại T.ử khô nứt nẻ, mặt hắn sốt đỏ bừng.

Giang Thành Nguyệt lấy từ trong không gian ra một viên t.h.u.ố.c hạ sốt.

Cô đặt viên t.h.u.ố.c lên môi Tam Lại Tử, lấy một cái que nhỏ, chọc viên t.h.u.ố.c vào trong miệng hắn.

Cái que nhỏ này là cô nhặt được trong sân nhà Chu An.

Sau một hồi chọc ngoáy, miệng Tam Lại T.ử bị chọc đến toe toét m.á.u.

Cô chẳng quan tâm m.á.u me gì, miễn nhét được t.h.u.ố.c vào là được.

Giang Thành Nguyệt thấy t.h.u.ố.c đã vào trong miệng Tam Lại Tử.

Cô lấy ấm nước đun sôi để nguội trên bàn, dội thẳng vào miệng Tam Lại Tử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.