Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 491: Hộ Vạn Tệ Đầu Tiên Của Thôn Hắc Thổ & Sự Sụp Đổ Của Nhà Họ Hứa
Cập nhật lúc: 26/02/2026 15:26
Bốn gã thanh niên to gan lớn mật, đem tiền giấu kỹ dưới lót giày, trốn vé leo lên tàu chở hàng.
Vốn dĩ bọn họ cũng định mua vé tàu hỏa đàng hoàng, nhưng giá vé đắt quá, tiếc tiền không nỡ bỏ ra. Suốt dọc đường đi, cả bọn trốn trong nhà vệ sinh, chạy qua chạy lại giữa các toa tàu, may mắn thoát được mấy đợt kiểm tra vé.
Đến Dương Thành, mấy người bọn họ như ruồi mất đầu, đi lang thang khắp nơi mất mấy ngày trời.
Lúc chia nhau ra hành động, Chu Quân gặp được hai anh em đang bán đồng hồ điện t.ử. Chu Quân lân la hỏi thăm Dương Hoàn về giá bán buôn.
Dương Hoàn nhìn bộ dạng rách rưới như ăn mày của Chu Quân, cũng không dám khinh thường: "Dưới 500 cái thì 4 đồng một cái, dưới 1000 cái thì 3 đồng một cái."
Chu Quân nhẩm tính số tiền còn lại của cả nhóm: "Loại đồng hồ này mang về chỗ tôi có dễ bán hay không cũng khó nói, tôi cứ lấy trước ba trăm cái về bán thử xem sao. Anh cho cái giá thấp nhất đi, sau này chúng ta còn hợp tác lâu dài."
Bốn người bọn họ gom góp lại cũng chưa đến 1200 đồng, ăn uống chi tiêu dọc đường cũng mất một khoản, trên người cũng không thể không chừa lại đồng nào phòng thân. Anh ta tính kỹ rồi, chốt giá tầm 1100 đồng là đẹp.
Dương Hoàn đ.á.n.h giá Chu Quân một lượt: "Vậy anh nói giá bao nhiêu, tôi xem có bán được không."
Chu Quân suy tư một chút: "Một ngàn đồng."
Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ chưa trải sự đời, trả giá cũng không dám trả sâu, chỉ sợ người ta không bán hàng cho mình.
...
Cuối cùng, Dương Hoàn vẻ mặt khó xử đồng ý với Chu Quân, một ngàn đồng giao cho anh ta ba trăm chiếc đồng hồ điện t.ử.
Sau khi hẹn xong thời gian và địa điểm lấy hàng, Chu Quân lập tức đi tìm anh em hội họp ở chỗ cũ chờ đợi.
Anh em đông đủ, mỗi người bỏ ra 250 đồng. Sau khi lấy được đồng hồ, chia đều mỗi người 75 chiếc.
Mang theo hàng hóa quay về Hắc tỉnh còn gian nan hơn lúc đi gấp bội. Dọc đường, để phòng ngừa bị cướp, bọn họ dùng một tấm vải quấn c.h.ặ.t toàn bộ số hàng quanh bụng.
Dù đã cẩn thận như vậy, vẫn có một người anh em lúc đi vệ sinh trên tàu bị cướp mất một ít. Cậu ta liều mạng ôm c.h.ặ.t bụng, bị đạp mấy cái vào người, may mà chỉ mất hơn mười chiếc đồng hồ.
Chu Quân ra lệnh: "Mọi người không được hành động riêng lẻ nữa. Từ giờ trở đi, đi vệ sinh cũng phải đi cùng nhau. Lúc ngủ thì hai người ngủ, hai người thức canh chừng."
Trong lòng ôm số hàng trị giá mấy trăm đồng, thần kinh ai nấy đều căng như dây đàn, căn bản là không ngủ nổi.
Thuận lợi về đến Hắc tỉnh, mấy anh em cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mỗi người bọn họ lấy ra 7 chiếc đồng hồ điện t.ử đưa cho Chu Quân. Đây là thỏa thuận trước khi đi, Chu Quân dẫn dắt bọn họ làm ăn, mỗi chuyến bọn họ sẽ chia lại một phần mười số hàng cho anh ta.
Chu Quân cũng không khách sáo, trực tiếp nhận lấy, đây là phần anh ta xứng đáng được hưởng.
Số hàng này, bọn họ bán sạch ngay tại Hắc tỉnh. Một chiếc đồng hồ điện t.ử bán ra với giá mười đồng.
Dù sao cũng là tỉnh thành, thanh niên trong tay rủng rỉnh tiền tiêu vặt, chút đồng hồ điện t.ử cỏn con này mang ra cổng trường đại học Hắc tỉnh, chỉ một buổi sáng là bán sạch sành sanh.
Chu Quân và đám anh em đều hưng phấn tột độ. 300 đồng vốn trong nháy mắt biến thành 680 đồng, kiểu kiếm tiền này quá mức kích thích rồi.
Chu Quân càng kích động hơn, anh ta chạy một chuyến, 300 đồng biến thành 960 đồng.
Mấy người bàn bạc một chút, lại khâu tiền vào quần lót, tiếp tục xuất phát đi Dương Thành.
Chu Quân dẫn theo ba người anh em, trước tết chạy đi chạy lại Dương Thành bảy tám chuyến, lần sau lấy hàng nhiều hơn lần trước.
Giữa chừng cũng có lúc gặp cướp, nhưng là ở trên tàu hỏa, bọn cướp nhìn bốn gã thanh niên đen nhẻm, rắn rỏi cũng không dám làm quá đáng.
Cuối năm, lúc trời lạnh nhất, Chu Quân dẫn theo đám anh em kiếm được đầy túi tiền quay về thôn.
Bọn họ tay xách nách mang, mỗi người bao trọn một chiếc xe trượt tuyết, phong phong quang quang về làng.
Mẹ Chu Quân nhìn thấy con trai thì ôm chầm lấy gào khóc, vừa khóc vừa mắng. Ba người anh em kia thì t.h.ả.m hơn, bị người nhà cầm chổi lớn rượt đ.á.n.h chạy tóe khói.
Cầm tiền của gia đình biến mất hơn nửa năm, người nhà từ lúc đầu tức giận đau lòng, đến sau này là lo lắng sợ hãi.
Đánh xong mắng xong, nhìn thấy đống hàng tết bọn trẻ mang về, người trong thôn ai nấy đều đỏ mắt ghen tị. Chuyện Chu Quân dẫn anh em ra ngoài làm ăn phát tài nhanh ch.óng lan truyền khắp thôn.
Dân làng nhao nhao mang quà cáp đến tận cửa, muốn nhờ Chu Quân dẫn dắt con cái nhà họ cùng đi kiếm tiền. Nhà Chu Quân trở thành hộ "vạn nguyên hộ" đầu tiên trong thôn.
Đi Dương Thành nhiều, chuyện khoán sản phẩm đến hộ gia đình Chu Quân cũng tìm hiểu được kha khá. Qua tết, Chu Quân bảo bố mẹ thầu hết ruộng đất trong thôn, tiền anh ta bỏ ra.
Bố Chu Quân lập tức vênh váo chẳng khác nào lão tài chủ ngày xưa.
Qua tết, Chu Quân vốn định đi Kinh thị tìm Giang Thành Nguyệt. Anh ta giờ có tiền rồi, dù không thi đỗ đại học thì chắc cũng xứng với cô ấy.
Nhưng đúng lúc này, mẹ của Hứa Hà tìm đến tận thôn, vừa khéo lại hỏi trúng Chu Quân.
Chu Quân suýt chút nữa cười toác miệng: "Chưa từng nghe qua, không quen biết."
Mẹ Hứa cầm địa chỉ xem xét: "Chỗ này là thôn Hắc Thổ phải không hả?"
"Đúng rồi~"
"Vậy thì không sai được, Hứa Hà không ở trong thôn này sao?"
"Không ở."
"Làm sao có thể chứ lị?"
"Đại nương, bà đừng có cứ 'chứ lị' 'chứ lị' mãi thế, nghe bà nói tôi táo bón luôn rồi." Chu Quân mất kiên nhẫn trợn trắng mắt.
"Ôi chao~~ Cái cậu này, thật là vô văn hóa quá đi mất. Ai là đại nương của cậu hả, đừng có gọi bậy bạ nha." Mẹ Hứa tức giận trừng mắt nhìn Chu Quân: "Tránh ra tránh ra, tôi đi hỏi người khác cho xong chuyện."
Chu Quân nhướng mày, hai tay đút túi quần đi theo bên cạnh mẹ Hứa, nhìn bà ta tìm từng người trong thôn hỏi thăm.
Nực cười, người trong thôn với mẹ Hứa thì có cái tình nghĩa quái gì, bây giờ cả làng đều trông chờ Chu Quân dẫn dắt mọi người phát tài, ai dám đắc tội anh ta chứ.
Mẹ Hứa hỏi hơn nửa cái thôn, cả người ngẩn tò te, con gái bà ta sao lại biến mất được chứ?
Nhìn khẩu cung của cả thôn thống nhất như một, mẹ Hứa nghi ngờ Hứa Hà có khi nào bị người trong thôn hại c.h.ế.t rồi không. Mặt bà ta trắng bệch, vội vàng chạy lên trấn tìm đồn công an.
Chu Quân vẫn luôn đi theo bà ta, thấy bà ta hỏi đường đến đồn công an, lập tức đi trước một bước.
Ngô Hướng bây giờ đã leo lên chức phó sở trưởng, Chu Quân nói nhỏ vài câu, anh ta liền hiểu ý.
Đợi lúc mẹ Hứa tìm tới nơi, Chu Quân đã sớm trốn vào phòng bên cạnh.
Sau một hồi mẹ Hứa khóc lóc kể lể, Ngô Hướng giả bộ lật xem tài liệu: "Vị đồng chí này, Hứa Hà hẳn là đã về Hải thị rồi. Ở chỗ tôi tra được giấy giới thiệu cuối cùng mà thôn cấp cho cô ấy chính là đi Hải thị."
Mẹ Hứa vẻ mặt ngơ ngác bước ra khỏi đồn công an, ngay trong đêm bắt xe quay về Hải thị.
Cả nhà họ lật tung tất cả các trường đại học ở Hải thị lên cũng không tìm thấy Hứa Hà.
Còn vị chủ nhiệm kia, dịp tết đã đi xem mắt một cô gái khác, đợi lúc mẹ Hứa tìm tới nơi thì người ta đã tổ chức xong hôn lễ rồi.
Mẹ Hứa và bố Hứa tức đến mức nằm liệt giường cả buổi trời cũng không nuốt trôi cục tức này.
Dư Lệ và Hứa Vượng cũng ngày nào cũng đ.á.n.h nhau không ngớt, cưới nhau mấy năm mới m.a.n.g t.h.a.i được một đứa, kết quả lúc đ.á.n.h nhau với Hứa Vượng lại bị sảy mất.
Vì lần t.a.i n.ạ.n sảy t.h.a.i này mà Dư Lệ bị di chứng thành cơ địa dễ sảy thai. Mẹ Hứa mãi không bế được cháu đích tôn, mắng c.h.ử.i Dư Lệ càng hăng m.á.u.
Dư Lệ cũng chẳng phải dạng vừa chịu thiệt, ngày nào không cãi nhau với mẹ chồng thì cũng là đ.á.n.h nhau với chồng.
Bố Hứa đi làm mệt muốn c.h.ế.t, về đến nhà còn thấy cảnh gà bay ch.ó sủa, tức giận tát cho mẹ Hứa và Dư Lệ mỗi người một cái.
Lần này thì hay rồi, mẹ chồng nàng dâu cuối cùng cũng đồng lòng nhất trí đối ngoại, cùng lúc lao vào đè bố Hứa ra mà cào cấu.
