Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 5: Đúng Là Gian Thương Mà

Cập nhật lúc: 25/02/2026 17:06

"Bốp..."

Bùi Ái Quốc tát một cái vào đầu Bùi Thanh Thanh.

"Á... Bố..."

Bùi Thanh Thanh ôm đầu, nước mắt lưng tròng ngẩng lên nhìn Bùi Ái Quốc.

"Đồ không có não, con đang yên đang lành đi đẩy nó làm gì, bố đã dặn con thế nào hả!"

Bùi Ái Quốc nghiến răng, tức tối trừng mắt nhìn Bùi Thanh Thanh.

Ông ta không hiểu nổi, sao mình lại sinh ra một đứa không có não như thế này.

"Con... Con chỉ là không cẩn thận trượt chân một cái, sau đó va vào nó thôi, con cũng đâu có cố ý!"

Mắt Bùi Thanh Thanh đảo liên hồi, cúi đầu ngụy biện.

"Hừ... Tao là bố mày, mày có tâm tư gì, tao còn lạ gì nữa."

Bùi Ái Quốc lườm Bùi Thanh Thanh một cái, nói nhỏ: "Mày là đồ không não, nếu con Nguyệt c.h.ế.t đuối thật, thì mày phải xuống nông thôn đấy, mày muốn xuống nông thôn không?"

Mặt Bùi Thanh Thanh trắng bệch, lắc đầu nguầy nguậy: "Con không đi!"

Ai mà muốn xuống nông thôn chứ, xuống nông thôn rồi thì sao cô ta gả cho Vương Gia Đống được nữa!

"Không muốn xuống nông thôn thì sau này bớt trêu chọc nó đi, nhà mình có một suất xuống nông thôn đấy, để con Nguyệt đi thay mày, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Mày nghĩ mà xem!"

Bùi Ái Quốc ghé sát Bùi Thanh Thanh, thì thầm to nhỏ.

Đôi mắt ti hí của Bùi Thanh Thanh đảo hai vòng, mắt sáng lên, mím môi cười.

"Con hiểu rồi, để Giang Thành Nguyệt đi xuống nông thôn, con có thể gả cho nhà họ Vương... người nhà họ Vương rồi, đúng không?"

Bùi Thanh Thanh nhắc đến chuyện lấy chồng, khuôn mặt nhỏ nhắn bất giác đỏ lên, dấu tay trên mặt càng thêm rõ ràng.

Bùi Ái Quốc nhìn dấu tay trên mặt Thanh Thanh, ánh mắt tối sầm lại.

Con bé Giang Thành Nguyệt này, không nhìn ra, ra tay lại tàn nhẫn như vậy.

Ông ta đã bảo mà, Giang Thành Nguyệt trước kia ở nhà họ Giang cứ như tiểu bá vương, sao có thể vì chuyện bố mẹ mà biến thành con mèo nhỏ ngoan ngoãn được!

Hóa ra là vẫn luôn kìm nén, bây giờ xé rách mặt rồi, bản tính cũng lộ ra!

Cũng may, mười mấy ngày nữa là có thể sắp xếp cho nó xuống nông thôn rồi, tống đi thật xa, đỡ phải rảnh rỗi chạy về nhà quậy phá ông ta.

"Con gái con đứa, cái gì mà gả với không gả, không biết xấu hổ à!"

Bùi Ái Quốc chọc chọc vào đầu Bùi Thanh Thanh, hạ giọng dặn dò: "Ra ngoài đừng có nói lung tung, trước khi con Nguyệt xuống nông thôn, chuyện này phải thối nát trong bụng cho tao, nghe rõ chưa, nếu để con Nguyệt biết, làm ầm lên, thì mày tự mình xuống nông thôn đi!"

Bùi Thanh Thanh lập tức bịt miệng, lắc đầu thật mạnh: "C.h.ế.t con cũng không nói!"

Bùi Ái Quốc nhìn đứa con gái không có não, thở dài thườn thượt.

Thực ra ông ta định tráo đổi thân phận của Giang Thành Nguyệt và Bùi Thanh Thanh.

Mối hôn sự từ bé của nhà họ Vương là định với nhà họ Giang, chẳng liên quan gì đến nhà họ Bùi của ông ta cả.

Gần đây con trai trưởng nhà họ Vương là Vương Gia Đống đến tuổi bàn chuyện cưới xin, nhà họ Vương b.ắ.n tin ra là đã có hôn ước rồi.

Các nhà đều đang nghe ngóng xem con gái nhà ai lọt vào mắt xanh của nhà họ Vương.

Bùi Ái Quốc cũng là vô tình nghe được, nói là lúc trước Giang Thành Nguyệt và Vương Gia Đống đã định hôn ước từ bé.

Sau khi biết chuyện, ông ta nảy sinh ý định đổi hôn sự.

Cả cái Kinh Thị này, nhà ai mà không muốn leo lên cành cao nhà họ Vương chứ.

Nếu Thanh Thanh nhà ông ta gả cho Vương Gia Đống, thì vị trí của ông ta còn có thể thăng thêm một bậc, nói không chừng kiếm được cái chức chủ nhiệm cũng nên.

Không ngờ, nhà họ Vương sau đó chủ động liên lạc với ông ta, mọi chuyện dễ giải quyết hơn nhiều.

"Tối ăn cơm, con xin lỗi con Nguyệt một câu, không thể để nó làm loạn tiếp nữa, nghe rõ chưa?"

Bùi Thanh Thanh bĩu môi, gật đầu không tình nguyện: "Nhưng hôm nay nó còn đ.á.n.h con, bố nhìn mặt con bị nó đ.á.n.h này, giờ vẫn còn đau đây này!"

Bùi Thanh Thanh ngẩng đầu, đưa gò má sưng đỏ về phía Bùi Ái Quốc.

Sắc mặt Bùi Ái Quốc trầm xuống, nhìn chằm chằm Bùi Thanh Thanh: "Thế mày muốn thế nào."

Trong lòng ông ta tức anh ách, hóa ra ông ta phân tích nãy giờ, đứa con gái ngốc vẫn không phân biệt được nặng nhẹ!

Giang Hồng Mai dù sao cũng là vợ chồng với Bùi Ái Quốc bao lâu nay, nhìn cái là ra ngay sự bất mãn của chồng.

Bà ta lập tức tiến lên kéo Bùi Thanh Thanh: "Nghe theo sự sắp xếp của bố con là được rồi, đ.á.n.h thì cũng đ.á.n.h rồi, sau này những ngày tháng khổ sở của nó còn ở phía sau cơ!"

Bùi Ái Quốc lườm Giang Hồng Mai một cái: "Đừng để nó làm hỏng việc lớn, gần đây mấy mẹ con bà đừng có chọc vào nó, nó bây giờ hơi bị điên rồi, có giận cũng nhịn cho tôi đến khi nó xuống nông thôn, với cái tính khí này của nó, xuống nông thôn rồi, thiếu gì người trừng trị nó!"

Bùi Thanh Thanh dù có ngốc đến đâu thì cũng là con gái ruột của ông ta, gả vào nơi tốt, ông ta cũng được thơm lây.

Giang Thành Nguyệt dù có thông minh đến đâu, cũng là người ngoài, nói trở mặt là trở mặt, không dựa dẫm được.

Giang Hồng Mai gật đầu, kéo Bùi Thanh Thanh đang bĩu môi vào phòng.

Giang Hồng Mai thì thầm to nhỏ dặn dò hai anh em.

Còn Giang Thành Nguyệt đang ở trong du thuyền hạng sang, thưởng thức đủ loại điểm tâm ngon lành.

Bánh quy đào cô cất vào trong không gian, sau này gửi cho bố mẹ nguyên chủ.

Đồ đạc trong không gian của cô bây giờ không tiện lấy ra ngoài, chỉ có thể tạm thời ăn mảnh thôi.

Lương thực rau củ mấy thứ vật tư này, ngược lại có thể lấy ra một chút.

Cái đó cũng phải đợi cô xuống nông thôn ổn định rồi, mới lén lút gửi một ít cho bố mẹ nguyên chủ.

Ăn xong điểm tâm, Giang Thành Nguyệt cắt một đĩa trái cây thập cẩm, đặt đĩa trái cây bên cạnh hồ bơi.

Cô thay bộ đồ bơi gợi cảm mà đến c.h.ế.t vẫn còn nhớ thương.

"Tùm..."

Giang Thành Nguyệt nhảy xuống hồ bơi sang trọng, sảng khoái bơi hai vòng, sau đó vui vẻ nằm bò lên bờ ăn trái cây.

"Ái chà, thoải mái thật, đây quả thực là cuộc sống thần tiên mà!"

"Thật sự muốn cứ sống mãi ở trong này, chẳng muốn ra ngoài nữa, quá thoải mái, quá an nhàn rồi!"

Giang Thành Nguyệt nheo mắt, c.ắ.n một miếng dứa lớn, hai chân không ngừng đập nước.

"Hửm? Sao thế này, sao nước lại đỏ thế?"

Giang Thành Nguyệt nằm bò bên hồ bơi không động đậy, phát hiện nước quanh người cô từ từ chuyển sang màu đỏ.

Cô hoảng hốt leo lên khỏi mặt nước, vội vội vàng vàng chạy vào nhà vệ sinh kiểm tra.

"Đậu xanh rau má, cái tên gian thương này, bà đây bị nhuộm đỏ lòm rồi!"

Giang Thành Nguyệt vốn tưởng cơ thể này đến ngày đèn đỏ.

Kết quả sau khi cởi đồ bơi ra, phát hiện bản thân đã bị nhuộm thành người đỏ.

Giang Thành Nguyệt tức giận ném thẳng bộ đồ bơi vào thùng rác.

May mà cô xuyên không rồi, nếu không lúc bơi cùng bao nhiêu đại lão, cô trực tiếp bị phai màu.

Chắc là bị người ta cười cho thối mũi mất.

Đúng là cảnh tượng xấu hổ đến c.h.ế.t mà!

Tạo nghiệp a~~~

Đây còn là bộ đồ bơi gợi cảm cô bỏ ra 500 tệ tiền tươi thóc thật để mua, phí hoài bao nhiêu tiền.

Tên gian thương kia nói thế nào nhỉ, bộ đồ bơi này có thể giấu mỡ, độ đàn hồi tốt, có thể tôn lên đường cong hoàn hảo của phụ nữ.

Tôn cái b.úa ấy!

Trực tiếp in màu đồ bơi lên người, gợi cảm cái nỗi gì.

Giang Thành Nguyệt dùng sữa tắm cao cấp, kỳ cọ trên người hồi lâu, da dẻ đều bị chà đỏ ửng lên.

Lần này thì hay rồi, hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc đã rửa sạch màu nhuộm trên người chưa.

Cô bây giờ đã là một người đỏ hoàn hảo rồi.

Giang Thành Nguyệt lúc này mới chú ý, người trong gương vẫn rất giống với bản thân cô trước kia.

Chỉ là cơ thể này bây giờ vẫn còn khá non nớt.

Xem ra đây là một loại duyên phận trong u minh!

Hì hục nửa ngày, Giang Thành Nguyệt mệt đến mức nằm vật ra giường ngủ thiếp đi.

Kỳ cọ tắm rửa đúng là một công việc tốn sức mà!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 5: Chương 5: Đúng Là Gian Thương Mà | MonkeyD