Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 102: Tần Đại Giang Về Nhà
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:09
“Vâng ạ.”
Nhà Đại đội trưởng cô không phải tới lần đầu, việc tìm phòng chứa củi vẫn rất đơn giản.
Rất nhanh, cô tìm được hai sợi dây thừng vừa to vừa chắc chắn, cùng Vạn Diễm Phương hợp sức trói gô Tiền Phượng Hà đang mặt mũi bầm dập lại. Hai người đứng trước mặt Tiền Phượng Hà, bắt đầu bàn bạc xem nên xử lý mụ ta thế nào.
“Hay là cứ nhốt lại trước đã, chờ chú cháu về rồi tính?”
“Thím à, cháu nói cho thím biết, hành vi của bà ta tính là g.i.ế.c người không thành đấy nhé, ngàn vạn lần không thể dễ dàng thả người được.”
“Ái chà, đúng là người có văn hóa, dùng từ chuẩn xác thật. Nhìn cái vẻ tàn nhẫn vừa rồi của mụ ta, chẳng phải là muốn g.i.ế.c người sao? Cũng may thím phản ứng nhanh, nếu không bây giờ người nằm trên đất không chừng là thím rồi.”
“Đúng vậy thím, vừa rồi cháu nhìn rõ lắm, Tiền Phượng Hà lao thẳng về phía chị dâu Ninh Khê. Đó chính là muốn một xác hai mạng, con người này quá độc ác, cần phải giống như chồng bà ta, giao cho cấp trên xử lý mới được.”
“Được, chờ chú cháu về, thím sẽ nói với ông ấy.”
Vạn Diễm Phương xách Tiền Phượng Hà ném sang một bên, sau đó một tay kéo con dâu, một tay kéo Tần Thư Duyệt, thân thiết dẫn vào trong nhà.
Tần Đại Giang giải quyết xong công việc ở đại đội, vừa ngâm nga câu hát vừa trở về nhà, đẩy cửa ra...
“Ối trời đất ơi... Cái thứ gì lù lù thế kia??”
Ông đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt Tiền Phượng Hà, nheo mắt nhìn kỹ một hồi...
Vẫn nhìn không ra là ai.
Trong lòng ông còn đang lẩm bẩm, ai mà không có mắt chạy đến nhà ông gây sự với bà vợ bưu hãn của ông thế này? Nhìn xem, bị đ.á.n.h cho cha mẹ nhận không ra luôn. Nhưng mà vợ ông ra tay cũng hơi nặng rồi, cái này nếu làm không khéo, người ta tìm đến nhà bắt đền thì ông lại phải tốn một mớ tiền t.h.u.ố.c men.
Tần Đại Giang càng nghĩ càng thấy xót ruột, sắc mặt có chút không tốt đi vào nhà, định bụng tìm vợ nói chuyện phải trái.
Kết quả, một chân vừa mới bước qua ngưỡng cửa, Vạn Diễm Phương đã rú lên một tiếng rồi lao tới, cái thân hình gầy guộc khô khốc treo thẳng lên người Tần Đại Giang. Cái tư thế này...
Khiến cho Ninh Khê và Tần Thư Duyệt đi theo phía sau đều đỏ mặt, quả thực không dám nhìn thẳng.
“Ông nó ơi, ông nó ơi, ông suýt chút nữa... suýt chút nữa là không còn nhìn thấy tôi nữa rồi!”
“Cái gì thế? Bà nói cái gì vậy? Sao lại ra nông nỗi này?”
Tần Đại Giang ngơ ngác hỏi dồn ba câu, vừa vươn tay định gỡ bà vợ bưu hãn từ trên người xuống. Khổ nỗi tay bà vợ bám c.h.ặ.t quá, gỡ mãi không ra, còn suýt chút nữa làm ông tắt thở.
“Cái mụ Tiền Phượng Hà bỗng nhiên chạy đến nhà mình tìm ông, nói được vài câu thì bắt đầu lên cơn điên, lao vào tôi với con Ninh Khê. Con Ninh Khê đang bụng mang dạ chửa, nếu bị mụ ta vồ trúng thì coi như xong đời rồi. Cũng may con bé Thư Duyệt đến kịp thời, ném một cục đá to vào người mụ ta, làm mụ ta ngất xỉu, nếu không thì mụ ta đã thực hiện được ý đồ rồi.”
“Bà nói cái đống lù lù kia là Tiền Phượng Hà á??”
Tần Thư Duyệt: “....”
Vạn Diễm Phương: “....”
Ninh Khê: “.....”
Cái ông chú Đại đội trưởng / chồng mình / bố chồng mình... đúng là biết cách bắt trọng điểm thật.
Nhìn thấy vẻ cạn lời của ba người phụ nữ, Tần Đại Giang bỗng nhiên ý thức được mình hình như đặt sai trọng tâm rồi. Ông vội vàng chỉnh đốn lại thần sắc, làm bộ như cảnh tượng vừa rồi chưa từng xảy ra, hỏi lại: “Tiền Phượng Hà chạy đến nhà mình phát điên cái gì?”
Vạn Diễm Phương liến thoắng kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần, sau đó còn đẩy con dâu ra, bảo Tần Đại Giang nhìn xem Tiền Phượng Hà đã dọa Ninh Khê sợ đến mức nào.
Tần Đại Giang thấy sắc mặt con dâu quả thực không tốt lắm, còn có chút kinh hồn chưa định, trong lòng đã tin tám phần. Hơn nữa chuyện này là do Tiền Phượng Hà khơi mào trước, cho dù vợ ông có đ.á.n.h mụ ta ra nông nỗi kia thì cũng coi như là gieo gió gặt bão, nhà ông không cần phải bồi thường.
Sau đó ông lại ngẫm nghĩ thêm, cái tội danh g.i.ế.c người không thành của Tiền Phượng Hà coi như mười mươi đã được Tần Đại Giang xác nhận.
“Tôi đến trụ sở đại đội gọi điện cho công an trước đã. Vốn dĩ tôi còn đang do dự không biết xử lý Tần Vĩnh An thế nào, lần này để cho cả nhà ba người bọn họ đoàn tụ trong trại giam luôn đi. Mọi người cứ ăn cơm trước, không cần chờ tôi đâu.”
Nói xong, Tần Đại Giang hăm hở đi ra khỏi nhà, chạy thẳng đến trụ sở đại đội.
Chờ ông quay lại, thức ăn đã được dọn lên bàn.
“Thím, làm thím tốn kém quá.”
Tần Thư Duyệt nhìn đĩa thịt kho tàu bóng lưỡng trên bàn, bên cạnh còn có đĩa trứng xào vàng ươm, liền biết bữa cơm này Vạn Diễm Phương đã tốn không ít tâm tư. Phải biết ở trong đại đội, đừng nói mười ngày nửa tháng, ngay cả một năm nửa năm cũng chưa chắc nhà ai được ăn thịt một lần. Cũng chỉ có Đại đội trưởng có công điểm và tiền lương, lại có nhiều mối quan hệ kiếm được phiếu thịt, thì mới khá hơn nhà khác một chút.
“Thư Duyệt à, đừng nói mấy lời khách sáo đó với thím. Hôm nay nếu không có cháu, thím và chị dâu cháu chưa chắc đã khống chế được Tiền Phượng Hà. Mụ ta điên thật rồi, cái gì cũng mặc kệ, loại người này mà không xử lý tốt thì thế nào cũng xảy ra án mạng.”
