Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 248: Bữa Cơm Ấm Áp
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:20
"Được."
Tô Kiều đứng dậy định vào bếp chuẩn bị đồ ăn, Vệ Quảng Anh và Lục Vãn cũng không ngồi yên, trong mắt đều là những người biết việc.
"Thư Duyệt? Thư Duyệt?"
"Đấy, Thư Duyệt, cơm tối nay chắc là không ăn ở nhà được rồi." Tô Kiều buồn cười buông việc trong tay, ý cười dạt dào nhìn thím Cao đang đi vào.
"Ơ, thím Cao, thím tới rồi ạ."
"Cháu nói xem cháu là cái đứa trẻ gì thế này, vừa đi là đi biền biệt lâu như vậy, làm chúng ta lo lắng muốn c.h.ế.t. Nếu không phải Hạo Thành báo tin, chúng ta còn chẳng biết bao giờ cháu mới về nữa."
Thím Cao vừa nói chuyện, đôi mắt vừa quét tới quét lui trên người Tần Thư Duyệt, chính là muốn xác định xem con bé này rốt cuộc có bị thương chỗ nào không.
Tần Thư Duyệt cười cười, làm nũng với thím Cao một hồi mới coi như cho qua chuyện này.
"Hai đứa nhỏ này... chính là người mà Hạo Thành nói đến sao?"
"Vâng thím ạ, hai cậu ấy sau này sẽ nhập hộ khẩu vào Đại đội Ánh Sáng Mặt Trời của chúng ta."
"Hài t.ử ngoan, hài t.ử ngoan, các cháu chịu khổ rồi. Về sau ấy à, cứ coi nơi này là nhà, có ai dám bắt nạt các cháu thì cứ nói với thím, biết không?"
"Cảm ơn thím ạ."
Lục Vãn lập tức dính lấy bà, cô luôn cảm thấy người thím trước mắt này cười thật hiền từ, giống hệt như mẹ trong ký ức, giống như...
"Tối nay đến nhà thím ăn cơm, biết cháu về, ta đã chuẩn bị không ít món ngon đâu."
"Được ạ, vậy bọn cháu dọn dẹp một chút rồi qua ngay."
Vệ Quảng Anh và Lục Vãn vẫn còn chút co quắp, định nói mình không đi, nhưng thím Cao thật sự quá mức nhiệt tình, lôi kéo tay các cô không buông, rơi vào đường cùng chỉ đành đi theo cùng qua đó.
Tới cửa nhà họ Cao, liền nhìn thấy Cao Thi Bình đang đứng đó ngóng trông. Từ xa nhìn thấy bóng dáng các cô, cô ấy chạy như bay tới, một tay ôm chầm lấy Tần Thư Duyệt.
"Sao em lại liều mạng như thế hả? Đó là hang hùm miệng sói đấy, em còn dám xông vào, nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao?"
"Chị Thi Bình, em rất quý mạng sống của mình mà, em có át chủ bài đấy."
"Em đấy, còn giấu bọn chị, đáng đ.á.n.h đòn."
Thôi xong... lại phải xin lỗi.
Mấy người náo nhiệt vào nhà. Thím Cao và Tô Kiều vào bếp, Lục Vãn và Vệ Quảng Anh nghĩ nghĩ rồi cũng đi theo vào phụ giúp. Cao Thi Bình thì kéo Tần Thư Duyệt vào phòng mình, nhờ cô xem giúp tình hình của Ngoan Ngoan.
"Tình hình Ngoan Ngoan khôi phục rất tốt. Lúc trước em nói đi hái t.h.u.ố.c cũng không phải nói bừa đâu, hái được mấy vị thảo d.ư.ợ.c rất có ích cho tình trạng của con bé. Quay đầu em sẽ bào chế ra, dùng mấy ngày, đoán chừng Ngoan Ngoan sẽ tỉnh lại thôi."
"Thật sao? Ngoan Ngoan của chị... Ngoan Ngoan thật sự có thể tỉnh lại?"
"Chắc chắn sẽ tỉnh, chị Thi Bình, ngày lành của chị còn ở phía sau đấy."
"Thư Duyệt, chuyện này đều là nhờ có em..."
"Chị gái tốt của em, chúng ta đừng cảm ơn qua cảm ơn lại nữa, nghe khách sáo lắm."
"Được, được, chị không cảm ơn, chị không cảm ơn nữa."
Nửa giờ sau, thím Cao gọi mọi người vào ăn cơm.
Mới đầu Lục Vãn và Vệ Quảng Anh còn có chút căng thẳng, cuối cùng cũng tan chảy trong sự nhiệt tình của thím Cao, thậm chí còn không thể kiềm chế được.
Ăn cơm đến cuối cùng, hai người này thành công soán ngôi vị trí của Tần Thư Duyệt, thân thiết với thím Cao đến mức chỉ thiếu nước gọi là mẹ...
Mọi người hợp lực dọn dẹp xong xuôi, ánh trăng đã lặng lẽ leo lên giữa không trung, bốn người mới từ biệt nhà họ Cao ra về.
"Thư Duyệt... tớ muốn..."
"Hửm? Sao thế?"
"Tớ muốn đưa anh hai cậu về nhà."
"Sao thế? Nghĩ thông suốt rồi à?"
"Ừ, tớ đã nhận định anh ấy, thì bước đi này là chuyện sớm muộn. Tớ cứ do dự mãi, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến tình cảm hai người."
"Ảnh hưởng tình cảm thì chắc là không đâu, chẳng qua anh hai tớ trong lòng sẽ buồn bực thôi. Cậu chỉ cần dỗ dành anh ấy một chút, tin rằng anh ấy sẽ nhanh ch.óng vui vẻ trở lại."
"Tớ biết, anh ấy càng như vậy, tớ càng cảm thấy mình thật yếu đuối, đối với anh ấy một chút cũng không công bằng."
"Vậy nếu cậu đã nghĩ kỹ rồi thì cứ làm đi, có chuyện gì khó xử, đến lúc đó chúng ta cùng nhau thương lượng."
"Ừ, ngày mai tớ sẽ lên huyện tìm anh ấy, nói chuyện này với anh ấy."
"Vậy vừa khéo, ngày mai Quảng Anh và Lục Vãn muốn lên huyện nộp thủ tục nhập hộ khẩu, các cậu có thể đi cùng nhau."
"Được."
Ngày hôm sau, mấy người Tô Kiều ăn xong bữa sáng liền lên huyện làm việc. Tần Thư Duyệt ở lại xử lý đống bệnh nhân tồn đọng trong khoảng thời gian này. Cả buổi sáng bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, mãi đến giữa trưa khó khăn lắm mới được ngồi xuống nghỉ một chút, kết quả người đáng ghét liền tìm tới cửa.
"Thư Duyệt, Thư Duyệt, bác gái cầu xin cháu, cứu lấy San San nhà bác với?"
"Bác gái, bác cầu sai người rồi. Bệnh của Tần Hồng San, tôi bó tay."
"Sao có thể bó tay được? Y thuật của cháu cao siêu như vậy, sao lại không chữa được? Nhất định là cháu không muốn khám bệnh cho Hồng San nhà bác đúng không? Cái đồ tiểu tiện nhân nhà mày, quả nhiên lòng dạ độc ác. Mặc kệ nói thế nào, chúng ta đều là người nhà họ Tần, sao mày có thể làm như vậy?"
"Lời này nói ra mà nghe được à? Các người trước kia đối xử với tôi thế nào đều quên hết rồi sao? Bây giờ biết tới cầu tôi, muộn rồi."
"Chúng ta... chúng ta... nên bồi thường chúng ta đều đã bồi thường rồi mà? Số tiền kia cũng trả lại cho mày không thiếu một xu, mày... cứ thù dai như vậy sao?"
