Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 327: Mai Mối

Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:27

“Buổi tối anh chịu khó chút, đưa đến chợ đen đi, bên đó chắc chắn sẽ thu mua. Thứ này để nguội ăn cũng ngon.”

“Được, anh biết rồi.”

“Ừm, ngày mai anh đi mua thêm một ít nguyên liệu nữa, ngày mai em lại qua xem các anh tự tay làm thế nào.”

“Được.”

Dặn dò thêm vài điều cần chú ý, Tần Thư Duyệt đạp xe đạp trở về khu gia đình quân nhân, về đến nhà vừa kịp lúc nấu cơm chiều.

Hiện tại trời tối càng ngày càng muộn, ăn cơm xong hai vợ chồng son không có việc gì làm liền đi dạo quanh khu gia đình. Nhìn chung, các quân tẩu trong khu gia đình tính tình đều rất hiền lành, tuy rằng có vài người cực phẩm, nhưng bởi vì cấp bậc của chồng cô cao, bọn họ cũng không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt cô, cô tự nhiên cũng nhàn nhã.

Đôi khi bạn bè quý ở tinh chứ không quý ở nhiều.

Đi dạo một tiếng, bầu trời dần dần nhuộm màu đỏ rực, cảnh tượng trông rất đẹp mắt.

“Em pha cho anh ấm trà nhé? Anh ngồi trong sân nghỉ ngơi một chút?”

Tần Thư Duyệt đột nhiên mới nhớ tới nhà mình còn có cái chòi nghỉ mát, đây là do chồng cô tỉ mỉ chuẩn bị cho cô, trước kia vẫn luôn bận rộn nên chưa dùng đến mấy, hôm nay nghe anh nói vậy, cô cũng thấy có chút hứng thú.

“Được thôi, vậy anh ngồi đây chờ em.”

Xoay người vào chòi nghỉ mát, tay chống cằm, từ cửa sổ phòng bếp nhìn thấy bóng dáng bận rộn của Lục Hạo Thành, cô cảm thấy rất có vài phần năm tháng tĩnh hảo.

Đôi khi cô đều cảm thấy may mắn, thậm chí là cảm kích ông trời có thể cho cô cơ hội trọng sinh, làm cho cô báo được thù, còn có thể có cơ hội bù đắp những thiệt thòi kiếp trước đối với người đàn ông này.

Nếu kiếp trước cô thật sự đã c.h.ế.t, lại không được trọng sinh trở lại nơi này, chắc chắn sẽ có rất nhiều tiếc nuối nhỉ?

“Em gái Thư Duyệt? Em gái Thư Duyệt? Em có nhà không?”

Tiếng gọi ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Thư Duyệt, cô theo bản năng liền đáp lại một câu: “Ai đấy, em ở nhà đây, chị Hoa Sen à, mau vào đi chị.”

“Tới đây, tới đây.”

Chị Hoa Sen đẩy cửa định đi vào trong nhà, kết quả lại nhìn thấy Tần Thư Duyệt đang ngồi ở chòi nghỉ mát, cười ha hả xoay người đi qua.

“Vẫn là Lục Đoàn trưởng nhà em biết thương người, cái chòi nghỉ mát này làm cho em trông cũng xinh xắn phết.”

“Chị nếu thích thì có thể bảo chồng chị làm cho một cái mà.”

“Thôi thôi, sân nhà chị đâu có đủ rộng, trồng rau còn vừa đủ người ăn, nếu làm thêm cái chòi này thì mất bao nhiêu đất trồng rau.”

“Hay là thế này, chị nếu thích thì cứ thường xuyên qua nhà em ngồi chơi, em ở một mình cũng buồn lắm.”

“Cái này thì được, về sau ấy à, em đừng có chê chị phiền là được.”

“Chị Hoa Sen tới chơi đấy à.”

Lục Hạo Thành bưng hai cái ca tráng men từ trong phòng đi ra, chào hỏi chị Hoa Sen.

“À ừ, chị tới chơi đây. Nhìn cái trí nhớ của chị này, cứ mải ngắm cái chòi đẹp mà quên béng mất chính sự.”

“Mời chị uống trà.”

“Ấy c.h.ế.t, không được đâu, trà này quý lắm, chị người thô kệch, uống sao quen thứ này?”

“Hầy, chị à, trà này chẳng phải để cho người uống sao, ai mà chẳng uống được, còn phân biệt người nào với người nào, chị cứ uống đi.”

“Vậy chị... vậy chị không khách sáo nhé.”

“Khách sáo gì chứ.”

Chị Hoa Sen cầm lấy ca tráng men, nhấp một ngụm nhỏ, hương hoa nhài tràn ngập khoang miệng hòa quyện cùng vị trà.

“Ái chà? Em nói cái thứ này ha, đắt đúng là có lý do của nó, uống ngon hơn hẳn nước sôi để nguội nhỉ.”

“Chị thích thì uống nhiều chút, trà này có thể pha được mấy nước đấy.”

“Được, được, chị bảo đảm không lãng phí.”

“Chị nói xem, chị có việc chính gì thế?”

“Nói đến thì cũng là chuyện vui đấy. Chị Quế Hương có đứa cháu gái bên nhà mẹ đẻ, là đứa tháo vát. Con bé đó chị cũng gặp rồi, hay thẹn thùng, tuy rằng da không trắng lắm nhưng mắt to, dáng người cao ráo. Chị nghĩ anh ba nhà em, chính là cậu Cao Văn Chí ấy, không phải vừa vặn đang độc thân sao? Hơn nữa hai người tuổi tác cũng tương đương, vừa lúc xem mắt thử xem sao.”

“Cháu gái nhà mẹ đẻ chị Quế Hương? Là có quan hệ huyết thống với chị Quế Hương sao?”

“Đúng vậy, hình như là con của anh cả chị ấy.”

“Chị Quế Hương người nhiệt tình, tâm địa thiện lương, chắc hẳn cháu gái nhà mẹ đẻ cũng sẽ không kém. Vậy tìm ngày lành cho hai người gặp mặt nhé?”

“Được chứ, vậy chọn ngày nào thì tốt?”

“Thế này đi, chị Hoa Sen về hỏi chị Quế Hương xem, nhà gái bên kia định ngày nào, em sẽ bảo anh trai em qua nhà em, chúng ta gặp mặt ngay tại nhà em luôn.”

“Được, quyết định vậy đi.”

Chị Hoa Sen lại ngồi thêm một lát, cho đến khi uống nhiều nước quá buồn đi vệ sinh, thật sự ngồi không nổi nữa. Nhìn biểu cảm còn có chút luyến tiếc ca trà, Tần Thư Duyệt hiểu ý, trực tiếp bảo chị ấy bưng cả ca về.

Ngày hôm sau, chị Hoa Sen liền chạy đến nhà chị Quế Hương, đem chuyện này nói cho chị ấy.

“Được, vậy để tôi về nhà mẹ đẻ nói với anh trai một tiếng, chốt ngày luôn.”

Chị Quế Hương cũng là người phái hành động, hơn nữa nhà mẹ đẻ chị ấy ở không xa, ngay tại đội sản xuất gần đó. Chị ấy xử lý xong việc nhà liền chạy về nhà mẹ đẻ.

Đi bộ hơn một tiếng, về đến cửa nhà đúng lúc giữa trưa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.