Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 49: Lột Xác Và Sự Trêu Chọc Của Anh Em
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:05
Mặc xong quần áo, không kìm nén được lòng hiếu kỳ, cô đi tới trước chiếc gương toàn thân trong phòng.
Nhìn làn da trong gương lấp lánh ánh sáng màu nguyệt bạch, giống như đồ sứ tinh xảo dưới ánh trăng, tỏa ra một loại khí chất đặc biệt.
Ôn nhu, thanh lãnh, cao nhã...
Khuôn mặt vốn dĩ đã trắng nõn, lúc này trắng đến phát sáng, trong veo, còn mang theo một loại cảm giác không chân thực.
Tóm lại một chữ... Đẹp.
Đẹp đến mức làm người ta quên cả thở.
“Ái chà, còn phải nói là mình quá đỉnh...”
Ở trước gương tạo dáng, Tần Thư Duyệt cảm thấy dáng người đời này của mình quả thực hoàn hảo đến bùng nổ.
Ngực tấn công m.ô.n.g phòng thủ, đường cong hoàn mỹ, eo thon m.ô.n.g cong...
Sắp chảy nước miếng rồi...
Ngắm nghía chưa đã thèm, Tần Thư Duyệt thay một bộ quần áo cotton mặc ở nhà rồi ra khỏi không gian. Nằm trên giường, cô còn đang nghĩ liệu mình có hưng phấn quá mà mất ngủ không, kết quả giây tiếp theo cả người đã chìm vào giấc ngủ say...
Đêm nay, Tần Thư Duyệt ngủ đặc biệt ngon, buổi sáng tỉnh lại cảm thấy tinh thần tràn trề năng lượng.
Cái Nguyệt Linh Quyết này, luyện tốt... cực tốt.
Sau khi luyện tập Nguyệt Linh Quyết, Tần Thư Duyệt kinh hỉ phát hiện mình có thể mang vật nặng 50kg, hơn nữa chạy xong hai tiếng đồng hồ mới cảm nhận được giới hạn của cơ thể.
Không chỉ có vậy, tốc độ cũng nhanh hơn trước rất nhiều. Bình thường cô chạy quanh núi, hai tiếng đồng hồ chạy được bốn vòng, hôm nay trực tiếp chạy được năm vòng rưỡi.
Dành chút thời gian, Tần Thư Duyệt luyện lại bài quyền pháp mà Tần Chính Kiệt dạy. Trước kia cứ cảm thấy mình ra quyền có chút mềm yếu, hiện giờ lại cảm giác từng quyền sinh gió. Xem ra Nguyệt Linh Quyết này không chỉ có thể chữa bệnh, còn có thể cải thiện tố chất thân thể, thảo nào yêu cầu phải rèn luyện thân thể trước.
Tần Thư Duyệt chạy một mạch về nhà họ Cao, khuôn mặt nhỏ trắng nõn ửng hồng, hai b.í.m tóc đung đưa theo nhịp chạy, cả người toát lên vẻ thanh xuân phơi phới, làm cho bà con đi ngang qua không nhịn được phải dừng chân ngắm nhìn, trong lòng cảm thán tuổi trẻ thật là tốt.
Vào cửa, Tần Thư Duyệt chào hỏi mọi người, định về phòng đi tắm rửa.
Kết quả Tần Chính Kiệt kinh hô một tiếng ngăn cản bước chân cô.
“Em gái à... Một đêm không gặp, mặt em... lại trắng ra rồi?”
“Hả? Chính Kiệt cậu nếu không nói thì tôi còn không phát hiện ra đâu. Thư Duyệt đi theo vợ chồng tôi xuống đất làm việc mấy ngày nay, nếu là người khác sợ là đã sớm đen đi rồi? Cho dù không đen thì da mặt cũng nên thô ráp đi chút, nhưng cậu xem sắc mặt Thư Duyệt này... thế nhưng so với mấy ngày trước còn tốt hơn rất nhiều.”
“Em gái, em có phải có bí quyết gì không?”
“Anh, mấy ông đàn ông thô kệch các anh muốn trắng như vậy làm gì? Làn da màu lúa mạch nhìn không phải rất khỏe mạnh sao.”
Tần Chính Kiệt ngẫm lại cũng đúng, đồng đội trong đơn vị của anh ai nấy đều đen nhẻm, rảnh rỗi còn so xem ai đen nhất. Anh nếu nghỉ phép một lần trở về mà trắng ra, còn không bị đám anh em kia cười cho thối mũi?
“Anh cũng cảm thấy màu da này khá tốt, khá tốt.”
Cao Văn Chí đảo mắt một vòng, quay đầu liền chạy vào trong phòng.
Ba anh em bọn họ đều chưa kết hôn, vốn dĩ ở chung một phòng. Từ khi Cao Văn Vũ đi làm ở ký túc xá, phòng này chỉ còn lại hắn cùng anh hai.
Vào phòng, Cao Văn Chí liền nhìn thấy Cao Văn Dương mới vừa thay xong quần áo, chuẩn bị xuống đất kiếm công điểm.
“Anh hai, anh muốn cưới vợ không?”
Cao Văn Dương quay đầu, mặt lạnh tanh nhìn thằng em trai ngốc nghếch của mình, giơ tay sờ lên trán nó nói: “Không sốt mà, nói sảng cái gì đấy?”
“Anh hai, em không nói sảng. Anh xem nhé, anh cả đều có người thương rồi, hơn nữa nói không chừng lúc nào hai người họ kết hôn, đến lúc đó anh vẫn là lính phòng không, anh nói xem anh có thấy ngại không?”
“Ngại cái gì? Trai ế trong nhà đâu chỉ có mình anh.”
“Anh hai, em thì còn nhỏ, nhưng anh thì khác a, anh đều già đầu rồi, cũng nên tìm đối tượng đi thôi.”
“Mày rốt cuộc muốn nói cái gì? Nói thẳng ra, cứ lải nhải coi chừng tao tẩn cho một trận đấy.”
“Em cảm thấy ấy, anh sở dĩ không tìm được đối tượng là bởi vì mặt không trắng. Thật sự không được thì anh đến chỗ em gái Thư Duyệt xin ít t.h.u.ố.c bắc, làm cho cái mặt này trắng ra một chút, đến lúc đó mấy cô gái nhỏ còn không phải như ong vỡ tổ đuổi theo anh chạy à?”
Cao Văn Dương: “?”
Mấy cô gái nhỏ có giống ong vỡ tổ hay không thì hắn không biết, nhưng hắn cảm thấy thằng em trai mình có khả năng giây tiếp theo sẽ điên rồi.
“Cút cút cút, đừng có suốt ngày nghĩ mấy chuyện vô dụng. Có thời gian đó thì lo mà xuống đất làm việc đi, năm nay công điểm của mày là ít nhất nhà đấy, đến lúc đó ăn không đủ no thì đừng có mà kêu.”
Cao Văn Dương nói xong trực tiếp ra cửa, chỉ còn lại Cao Văn Chí vẻ mặt u oán đứng ở trong cửa nhìn bóng lưng anh hai, trong miệng còn lẩm bẩm không biết đang nói cái gì...
