Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 99: Tấm Gương Sáng & Lớp Học Xóa Mù Chữ
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:09
Ngay lúc cô đang bận rộn đến chân không chạm đất, một tờ báo xuất hiện khiến cả Đại đội Ánh Sáng trực tiếp nổ tung chảo.
“Thư Duyệt, Thư Duyệt, tới rồi, tới rồi... Rốt cuộc cũng tới rồi.”
Tần Đại Giang vốn dĩ ổn trọng, lúc này lại thập phần không ổn trọng xông vào cửa trạm y tế, vừa thở hồng hộc vừa nói những lời làm người ta không hiểu ra sao.
“Đội trưởng thúc? Cái gì tới? Chú đang nói cái gì vậy?”
“Báo, báo chí, báo tỉnh viết về sự tích của cháu rốt cuộc cũng tới rồi.”
“Thật ạ?”
Đối với việc lần đầu tiên được lên báo, Tần Thư Duyệt cũng có chút mong chờ nho nhỏ.
Cô một tay rút tờ báo trong tay Đại đội trưởng ra. Sau khi mở ra, đập vào mắt là một tấm ảnh đen trắng chiếm một diện tích không nhỏ trên trang báo.
Bức ảnh chụp góc nghiêng khi cô đang châm cứu cho viên chức cấp trên. Vì là ảnh đen trắng nên cũng không nhìn rõ diện mạo cụ thể của cô.
Tiêu đề bài báo là: “Đại đội Ánh Sáng mở ra hành trình mới, tấm gương phụ nữ Tần Thư Duyệt đồng chí cùng sự tích sáng tạo.”
Ngay sau đó, bài báo tuôn ra một tràng khen ngợi sự tích hái t.h.u.ố.c của Tần Thư Duyệt, lại tiện thể khen luôn cả Tần Đại Giang - vị Đại đội trưởng tài ba này. Cuối cùng, kết bài còn không quên trích dẫn lời dạy của lãnh đạo lớn cùng câu nói kinh điển nhất: “Phụ nữ có thể gánh vác một nửa bầu trời.”
“Chậc chậc chậc, viết cũng ra dáng ra hình phết.”
“Đương nhiên rồi, người ta là phần t.ử trí thức mà, viết ra đồ vật có thể kém sao? Trong này còn nhắc tới chú nữa đấy, cháu thấy không?”
“Thấy rồi thưa chú Đội trưởng, chữ to như vậy, nói vậy chỉ cần không mù mắt thì đều có thể thấy được.”
“Phải không? Chỉ cần không mù mắt liền nhất định có thể thấy được? Vậy chẳng phải là nói người của Đại đội Ánh Sáng đều nhìn thấy báo chí khen ngợi chú sao?”
Tần Thư Duyệt vẫn cắm cúi làm việc trong tay, không chút lưu tình dội gáo nước lạnh: “Chú, chú quên mất một chuyện rồi.”
“Gì cơ?”
“Bà con nông dân xác thật không mù, nhưng mà... đều không biết chữ.”
“.......”
Quên mất vụ này.
“Khụ khụ, Thư Duyệt à, cháu nói xem đại đội bên cạnh đều có cái lớp xóa mù chữ gì đó, hay là đại đội chúng ta cũng mở một cái đi? Liền lấy tờ báo này làm giáo trình, để mọi người nhận hết mặt chữ trên tờ báo này, về cơ bản cũng có thể thoát khỏi cái mác thất học rồi nhỉ?”
Tần Thư Duyệt trầm mặc...
Lời này của chú Đội trưởng nói nghe hay thật đấy. Sao chú không nói thẳng là bắt mọi người học thuộc lòng những lời ca ngợi chú trên báo luôn đi?
Tần Đại Giang càng nghĩ càng cảm thấy việc này khả thi. Nói không chừng việc này thành công, công xã sẽ bớt phê bình ông một chút. Bằng không, chỉ riêng hai vụ việc nhà họ Tần gây ra cũng đủ cho ông uống một bình rồi.
Nhắc tới nhà họ Tần...
“Đúng rồi Thư Duyệt, chuyện của bác hai cháu, cháu biết rồi chứ?”
“Ý chú là Tần Vĩnh An?”
“Đúng vậy.”
“Chú cứ theo quy định mà xử lý thôi, cháu cùng nhà cũ đã sớm không còn quan hệ gì.”
“Được, vậy chú biết rồi. À đúng rồi, buổi tối thím cháu gọi cháu về nhà ăn cơm đấy, cháu đừng quên nhé.”
“Ăn cơm? Chú? Thím sao tự nhiên lại gọi cháu sang ăn cơm?”
“Cảm ơn cháu chứ sao. Yên tâm đi, thím cháu người tốt lắm, bà ấy cho dù có hung dữ thì cũng đâu có hung dữ với cháu. Xem cháu sợ chưa kìa. Cứ thế nhé, chú đi đây.”
“Từ từ đã, chú Đội trưởng, trạm y tế của cháu thiếu một người tạp vụ, chú cho cháu một cái danh ngạch, quay đầu lại để cháu chọn người nào thuận mắt nhé?”
“Được, đúng rồi, tiền lương của cháu công xã trả 28.5 đồng, đại đội cho cháu thêm 12 công điểm mỗi ngày. Cháu nếu tìm người tạp vụ, vậy cấp 8 công điểm mỗi ngày.”
“Vâng ạ.”
Tiễn Đại đội trưởng đi, Tần Thư Duyệt cũng làm việc xong xuôi, thay bộ quần áo sạch sẽ đi tìm người tạp vụ cho mình.
Trong lòng cô sớm đã có người được chọn, nói với Tần Đại Giang chỉ là để hợp thức hóa mà thôi.
Việc tốt như vậy, làm sao có thể để lọt vào tay người ngoài.
Cho nên Tần Thư Duyệt ra cửa liền đi thẳng đến khu thanh niên trí thức.
Mới vừa đi đến cửa khu thanh niên trí thức, liền nghe được Tô Kiều đang thở phì phì nói chuyện.
“Lâm Niệm, cô làm cái gì vậy? Không có việc gì nhào lên xé báo của tôi làm chi?”
“Tôi chính là không cho phép cô khen Tần Thư Duyệt. Chẳng qua chỉ là một con nhà quê, cô ta dựa vào cái gì mà được lên báo, dựa vào cái gì mà được tỉnh phỏng vấn?”
Lâm Niệm trốn tránh Vương Lại T.ử cả buổi sáng, đang lúc thể xác và tinh thần đều mệt mỏi thì nghe được mọi người trong khu thanh niên trí thức cầm một tờ báo nhỏ giọng bàn tán cái gì đó.
Vốn dĩ ả còn không để ý, mãi cho đến khi nghe được tên Tần Thư Duyệt trong cuộc trò chuyện của họ. Chờ ả lao tới xem mới biết được con tiện nhân Tần Thư Duyệt kia được lên báo.
Cái này làm cho ả làm sao có thể không tức giận?
Rõ ràng ả biết tất cả cốt truyện, rõ ràng ả mới nên là người tỏa sáng nhất, dựa vào cái gì mọi chuyện đều phải bị con tiện nhân Tần Thư Duyệt kia áp đầu?
Hơn nữa Tô Kiều bởi vì được Tần Thư Duyệt sắp xếp cho một công việc tốt, ở khu thanh niên trí thức lại có chút tiếng nói, nên Lâm Niệm liền trút hết mọi bực tức lên người cô ấy.
