Trọng Sinh Năm 70 Gả Cho Chú Út, Trực Tuyến Trêu Chọc Nam Nhân Nuôi Con - Chương 106: Kết Cục Cuối Cùng Của Tô Hàng, Cực Thảm

Cập nhật lúc: 07/04/2026 18:19

"Tô Hàng không phải do tôi làm mà?"

Trịnh Lão Tam liếc nhìn Tô Hàng đang nằm liệt dưới đất, phát hiện hắn ta đang nhìn Tô Tự với ánh mắt đầy kiêng dè.

Khi thấy Trịnh Lão Tam nhìn mình, hắn ta quay đầu lại hướng về phía Trịnh Lão Tam phát ra những tiếng "ư ư" t.h.ả.m thiết, giống như đang cấp thiết muốn nói điều gì đó.

Hắn ta vừa há miệng, bên trong trống rỗng, đen ngòm một mảng, dọa Trịnh Lão Tam sợ đến mức lùi lại một bước theo bản năng, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tô Tự nhướng mày, bưng chén trà, ánh mắt u tối nhìn về phía hắn ta rồi nói: "Anh trai tôi thật sự quá t.h.ả.m rồi, lưỡi cũng bị anh cắt mất."

"Đến lúc tôi tới nơi, dưới đất toàn là m.á.u, cái lưỡi nằm ngay giữa vũng m.á.u ấy."

Tô Tự tặc lưỡi một tiếng, trên mặt mang theo nụ cười: "Cái lưỡi đó ấy à, vẫn còn mềm nhũn cơ."

Giọng điệu miêu tả sống động khiến Trịnh Lão Tam cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.

Tô Hàng trước mắt đã là một phế nhân, Trịnh Lão Tam run rẩy đưa tay sờ lên cổ mình, cảm giác đau đớn vẫn còn y nguyên.

Hắn ta nhớ lại sợi dây thừng quấn quanh cổ mình đêm đó, cảm giác nghẹt thở dường như lại ập đến, khiến Trịnh Lão Tam không tài nào thở nổi.

Hắn ta há miệng hớp lấy hớp để không khí, hai tay xâu xé cổ áo mình như thể thực sự có một sợi dây thừng đang thắt c.h.ặ.t ở đó.

"Anh nói xem anh ra tay cũng thật độc ác."

Tô Tự nhìn biểu cảm quái dị của Trịnh Lão Tam, biết rõ đây là bóng ma tâm lý mà mình đã gieo rắc cho hắn ta.

Giọng anh tiếp tục u trầm: "Gân tay, gân chân của Tô Hàng cũng bị anh cắt đứt. Anh nói xem nếu tôi báo thù cho nó, cũng cắt của anh một chút, có được không?"

Khi Tô Tự hỏi "có được không", giọng điệu rất dịu dàng, giống như lời hỏi thăm giữa những người bạn cũ.

Nhưng vẻ mặt và giọng điệu ấy lại khiến Trịnh Lão Tam kinh hồn bạt vía.

"Không! Không!"

Trịnh Lão Tam kinh hoàng hét lên: "Đừng mà!"

Hắn ta biết Tô Tự đang đe dọa mình, nếu cái gọi là "trách nhiệm" kia hắn ta không gánh vác, thì người bị phế tiếp theo chính là hắn ta.

Trịnh Lão Tam nuốt nước miếng, bụng bảo dạ hay là báo cảnh sát?

"Hay là tôi báo cảnh sát giúp anh nhé?"

Tô Tự lại lập tức nhìn thấu tâm tư của hắn ta, bưng chén trà đứng dậy, thong dong rảo bước đến trước mặt Trịnh Lão Tam nói: "Cho dù anh có báo cảnh sát, tôi vẫn có thể phế anh như thường!"

"Anh đã bị phế rồi thì bất kể kết cục của tôi ra sao, anh cũng chẳng nhìn thấy được nữa đâu."

Tô Tự khẽ nói bên tai Trịnh Lão Tam: "Hơn nữa anh có dám chắc là mình sẽ thắng không?"

Ai cũng biết Lưu Niệm quen biết rất nhiều nhân vật lớn, còn Trịnh Lão Tam chỉ là một thường dân thấp cổ bé họng.

Tô Tự đá nhẹ vào người Tô Hàng đang nằm liệt dưới đất hỏi: "Anh em tôi anh có lo không?"

"Lo! Tôi lo!"

Trên đầu Trịnh Lão Tam đầy mồ hôi lạnh, hắn ta cuống quýt dùng mu bàn tay lau đi, mếu máo nói: "Anh bảo tôi làm gì tôi làm nấy là được chứ gì?"

Một người đàn ông cao lớn cư nhiên lại bật khóc, trong mắt hắn ta Tô Tự chẳng khác nào Diêm Vương! Có thể thấy đêm đó đã để lại bóng ma tâm lý sâu sắc đến nhường nào.

Tô Tự vỗ vỗ vai Trịnh Lão Tam, cười nói: "Vậy thì anh em tôi giao cho anh đấy."

Nói rồi anh sải bước đi về phía trước.

Trịnh Lão Tam vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Tô Tự bỗng dừng lại, quay ngoắt trở về khiến Trịnh Lão Tam tức khắc căng thẳng: "Anh, anh, anh còn muốn làm gì nữa?"

"Tôi quên chưa nói."

Tô Tự nhìn về phía Tô Hàng, nhếch môi lạnh lùng bảo: "Không cần đối xử với nó quá tốt đâu, thỉnh thoảng tôi sẽ tới thăm nó, sẵn tiện lấy tiền t.h.u.ố.c men, anh nhớ chuẩn bị sẵn đấy."

Mãi đến khi Tô Tự đi xa, Trịnh Lão Tam vẫn còn suy nghĩ về lời nói của Tô Tự, cái gì gọi là không cần đối xử quá tốt?

Tô Hàng lúc này thực sự là gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa. Anh ta quả thực sống không bằng c.h.ế.t, nhưng giờ đây cái c.h.ế.t đối với anh ta cũng là một điều xa xỉ.

...

Tô Tự vừa về đến nhà, Lưu Niệm đã vội vàng chạy ra đón hỏi: "Tô Hàng đâu rồi anh?"

"Giao cho Trịnh Lão Tam rồi, dù sao cũng là do hắn ta phế mà."

Tô Tự nháy mắt với Lưu Niệm.

Lưu Niệm giúp Tô Tự phủi bụi bẩn trên người, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Kẻ ác thì phải có kẻ ác trị, cứ để bọn họ hành hạ lẫn nhau đi."

Về sau, mọi người thường xuyên nhìn thấy Tô Hàng trên đường lên huyện, hắn ta ngồi bệt dưới đất, toàn thân bẩn thỉu hôi hám, nhìn từ xa chẳng khác nào một gã lang thang.

Trước mặt hắn ta đặt một cái bát sứt mẻ, bên trong vứt vài miếng đồ ăn thừa cùng mấy đồng tiền lẻ lẻ tẻ.

Trông bộ dạng như đã trở thành kẻ ăn mày, mỗi ngày Trịnh Lão Tam đều vứt hắn ta ở đầu phố rồi mới đi làm việc.

Làm xong việc mới đến đón hắn ta, có những khi quên bén đi, Tô Hàng đành phải ngủ đầu đường xó chợ. Nhìn đồ ăn thiu trong bát, hắn ta phải bò toài dưới đất như một con ch.ó, dùng miệng để ngậm lấy.

Lũ trẻ con cười nhạo rồi ném rác rưởi vào người hắn ta. Tô Hàng không thể kêu, không thể gào, ngay cả né tránh cũng không xong.

Có những lúc hắn ta thậm chí còn phải trơ mắt nhìn lũ ch.ó hoang ăn sạch bách chỗ cơm mà mình xin được.

Hôm đó Trương Tố Trân lên huyện làm việc, nhìn thấy Tô Hàng trên phố, về nhà liền miêu tả lại với Lưu Niệm: "Ái chà, nhìn mà thấy hả dạ làm sao! Đáng đời!"

"Ai ngờ được anh ta cư nhiên lại có kết cục như thế này chứ?"

Lưu Niệm xoa xoa bụng mình, ánh mắt có chút thẫn thờ.

Mọi chuyện xảy ra ở kiếp trước dường như đang dần lùi xa, tính ra cô trọng sinh cũng mới chỉ hơn năm tháng, vậy mà cư nhiên lại có cảm giác như đã qua mấy đời.

Bây giờ cô rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức khiến người ta thấy không chân thực. Tay Lưu Niệm dừng lại, cảm nhận sự tương tác của những nhóc con với mình.

Khóe miệng cô khẽ cười, lòng lại thấy an tâm.

"Nhà máy của chúng ta cơ bản là ổn rồi."

Trương Tố Trân nói tiếp: "Đợi bên bệnh viện sắm sửa xong thiết bị, chị có thể dẫn công nhân vào làm việc luôn."

Thời gian này Lưu Niệm thân hình nặng nề không tiện đi lại, đều là Trương Tố Trân chạy vạy lo chuyện nhà máy.

Điều khiến Lưu Niệm không ngờ tới là Trương Tố Trân cư nhiên lại là một người phụ nữ mạnh mẽ, đối nội đối ngoại đều rất cừ khôi, làm việc đâu ra đấy.

"Vậy thì đợi bên bệnh viện một chút."

Lưu Niệm nói: "Bây giờ đúng lúc là tháng mười, mọi người còn đang bận rộn thu hoạch vụ thu."

Tháng mười chính là lúc thu hoạch ngô, ngày trước chưa có máy móc, người ta phải bẻ từng bắp ngô từ trên cây xuống, sau đó dùng liềm cắt đứt thân ngô rồi buộc lại thành bó.

Thân ngô được băm nhỏ làm thức ăn cho gia súc, rễ ngô bám dưới đất còn phải dùng cuốc chim đào lên, phơi khô dùng để đun lửa nấu cơm.

Cho nên thu hoạch ngô là một công việc cực kỳ tốn sức, trải qua mấy công đoạn, bận rộn một hồi cũng phải mất một thời gian dài.

Thời tiết tháng mười vẫn còn nắng gắt của mùa thu, râu ngô và lá ngô quẹt vào mặt và cánh tay người vừa đau vừa ngứa. Mặc nhiều thì nóng, không mặc thì khó chịu.

Dù sao cũng là làm việc cho công ích, làm thêm một ngày là kiếm thêm được một ngày công điểm, cho nên tính tích cực của mọi người không cao lắm.

Khi Tô Tự về nhà vào buổi tối, mặt mũi lấm lem bụi đất, trên mặt còn có mấy vết xước. Anh đứng giữa sân "bộp bộp bộp" phủi râu ngô và lá vụn trên người mình.

Nghe thấy tiếng động, Lưu Niệm vội vàng chạy ra, cầm lấy khăn mặt trong tay Tô Tự giúp anh lau mặt, không kìm được mà nói: "Chị dâu bảo với em là chị ấy nhìn thấy Tô Hàng rồi."

"Hửm?"

Tô Tự dùng tay vuốt lại mái tóc, mỉm cười hỏi: "Tô Hàng sao rồi em?"

"Đang đi xin ăn ở phố trên huyện, sống t.h.ả.m lắm."

Tay Lưu Niệm dừng lại, ngước nhìn Tô Tự: "Thật hả dạ."

Giữa đôi lông mày cô giãn ra, tràn đầy vẻ đắc ý, Lưu Niệm biết đây là người đàn ông nhà mình đang báo thù cho cô.

"Sau này chỉ cần có anh ở đây, không một ai có thể làm hại em được."

Tô Tự cụp mắt, ánh mắt kiên định.

Lưu Niệm nhìn vào mắt anh, gật đầu thật mạnh: "Em tin anh!"

Bây giờ những ngày tháng tốt đẹp của họ là điều mà trước đây nằm mơ cũng không dám tưởng tượng tới.

Vào đến trong phòng, một mùi hôi khó diễn tả xộc thẳng vào mũi Tô Tự, vô cùng quen thuộc.

"Em lại ăn b.ún ốc à?"

Tô Tự bất lực nói, xoay người định đi ra ngoài, anh muốn hít thở chút không khí trong lành.

Lưu Niệm nhếch môi: "Xem cái vẻ ghét bỏ của anh kìa, vừa nãy còn thề non hẹn biển tỏ tình với em, chớp mắt một cái anh đã bại dưới tay bát b.ún ốc!"

Cái chân vừa bước qua ngưỡng cửa lập tức thu lại, Tô Tự gian nan xoay người, nở nụ cười gượng: "Vợ à, em nghĩ nhiều quá rồi."

Bún ốc chính là hòn đá ngáng đường trên con đường tình yêu của anh, Tô Tự thực sự không muốn ở trong căn phòng này chút nào, đối với người không ăn được b.ún ốc thì đúng là một sự t.r.a t.ấ.n.

"Tôm hùm đất, pizza! Gà rán Hàn Quốc, còn có cả b.ún ốc nữa."

Lưu Niệm lần lượt giới thiệu với Tô Tự.

Tô Tự cam chịu ngồi phịch xuống ghế, bóc tôm hùm đất cho Lưu Niệm.

Lưu Niệm ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, ánh mắt Tô Tự rơi trên mặt cô, bất lực mà chiều chuộng đưa tay giúp cô lau khóe miệng: "Ngoan, ăn từ từ thôi em."

Nhìn những vết xước trên mặt và cánh tay Tô Tự, Lưu Niệm có chút xót xa, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lên đó.

Cảm giác mềm mại, mơn trớn nhẹ nhàng trên da thịt mình khiến Tô Tự nhanh ch.óng xao động tâm hồn.

Anh đang ngậm một miếng pizza trong miệng, trong phút chốc cảm thấy đồ ăn trong miệng chẳng còn nếm ra vị gì nữa.

Người phụ nữ nhỏ bé kia cau mày, môi mím lại, vừa ngẩng đầu lên mặt đã đầy vẻ xót xa: "Thật là chịu khổ mà."

Cái dáng vẻ nhỏ nhắn ấy cư nhiên lại đáng yêu đến thế, Tô Tự khẽ hắng giọng một tiếng rồi bảo: "Hay là em bồi đắp cho anh chút nhé?"

Anh l.i.ế.m l.i.ế.m môi, ánh mắt như loài sói đang nhìn chằm chằm vào Lưu Niệm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.