Trọng Sinh Năm 70 Gả Cho Chú Út, Trực Tuyến Trêu Chọc Nam Nhân Nuôi Con - Chương 45: Mau Đi Cầu Cứu Đi
Cập nhật lúc: 07/04/2026 18:04
Lưu Niệm chống người vội vàng từ trên giường sưởi ngồi dậy, vừa định xỏ giày, Liễu Hoa đã hớt hải chạy vào, ngăn Lưu Niệm lại: "Hay là để mẹ ra xem sao?"
"Không sao đâu ạ."
Lưu Niệm cúi người xỏ giày vào chân.
"Con còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy?"
Liễu Hoa sốt ruột xoa tay, nhìn ra phía cổng, thấy một gã đàn ông lạ mặt, mặc bộ đồ Lenin, dáng vẻ đầy mùi lưu manh.
Nhìn qua là biết không dễ chọc vào.
Lưu Niệm bình tĩnh bước tới: "Anh tìm tôi à?"
Đối phương nhìn cô, Lưu Niệm cũng thầm đ.á.n.h giá anh ta từ trên xuống dưới.
Người này để tóc húi cua, ngồi vắt vẻo trên chiếc mô tô, dáng vẻ cà lơ phất phơ nhìn Lưu Niệm, ánh mắt liếc qua liếc lại trên người cô.
Đúng là gan dạ thật, anh chàng tóc húi cua mỉm cười, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp sắt, ném về phía Lưu Niệm: "Cái này là của cô phải không?"
Đó là hộp kem dưỡng da Lưu Niệm đưa cho Triệu Bình, sao lại nằm trong tay người đàn ông này?
"Triệu Bình chắc cô cũng biết."
Anh ta vỗ vỗ vào ghế sau: "Đi một chuyến nhé? Có vài chuyện cần cô giải thích cho chúng tôi."
Ngay lập tức tim Lưu Niệm đ.á.n.h thót một cái, chẳng lẽ vì hộp kem dưỡng da mà xảy ra chuyện? Không thể nào chứ?
"Được, tôi đi với anh."
Lưu Niệm suy nghĩ một chút rồi bước lên ngồi vào ghế sau mô tô.
"Niệm Niệm!"
Liễu Hoa đưa tay định kéo Lưu Niệm lại, vẻ mặt đầy sợ hãi nhìn gã đàn ông: "Anh muốn làm gì? Tôi nói cho anh biết, đây là Tướng Quân Đồn! Tôi mà hô một tiếng là bà con lối xóm sẽ vây kín anh ngay!"
"Mẹ, không sao đâu."
Lưu Niệm mỉm cười nói: "Mẹ đi báo với anh Tự một tiếng là con đi ra ngoài một lát, bảo anh ấy đừng lo lắng."
"Hơn nữa, ai cũng có thể chứng minh là anh ta mang con ra khỏi làng, nếu con có mệnh hệ gì, anh ta không thoát khỏi can hệ đâu."
Giọng điệu Lưu Niệm thản nhiên, như thể mọi chuyện đều đã nằm trong tính toán.
"Cô em gan dạ đấy, đi thôi."
Gã tóc húi cua nhấn ga, tiếng động cơ gầm rú vang lên, chở Lưu Niệm phóng v.út đi xa.
Liễu Hoa vội vàng quay người chạy đến ruộng khoán tìm Tô Tự.
"Đó là con gái bà à?"
Dì Thôi kiễng chân nhìn hồi lâu, vội chạy lạch bạch theo sau Liễu Hoa hỏi dồn dập: "Gã đàn ông đó là ai vậy? Còn có cả mô tô nữa, trông oai phong thật đấy?"
Liễu Hoa lườm dì Thôi một cái: "Bà có việc gì không? Hỏi han lung tung cái gì?"
Bà còn phải vội vàng báo tin cho Tô Tự, may ra còn kịp đi cứu Lưu Niệm.
"Ơ! Cái bà này!"
Dì Thôi bĩu môi: "Tôi quan tâm một chút không được à."
Nói xong bà ta nguẩy m.ô.n.g quay đi, xì! Biết đâu Lưu Niệm ở ngoài lăng nhăng, giờ đàn ông tìm tận cửa rồi? Bà ta phải nhanh ch.óng đi rêu rao khắp nơi mới được.
...
Suốt dọc đường gió thổi vù vù, Lưu Niệm nén cơn buồn nôn, bị gã tóc húi cua đưa đến một ngôi miếu đổ nát gần huyện lỵ.
Vừa xuống xe, cô đã nghe thấy một tiếng kêu kinh ngạc.
"Chị Niệm!"
Triệu Bình đứng ở phía xa, rụt rè nhìn cô.
Bên cạnh cô ấy còn có một người phụ nữ khoanh tay trước n.g.ự.c, lạnh lùng nhìn Lưu Niệm, cách ăn mặc đúng kiểu dân chơi thời đó.
"Mặt em khỏi rồi à?"
Lưu Niệm mừng rỡ bước tới chỗ Triệu Bình, đưa tay nâng mặt cô ấy lên.
Trước đó vết sẹo trên mặt Triệu Bình ngoằn ngoèo như một con rết xấu xí, trông rất đáng sợ.
Dù hiện tại vẫn còn vài dấu vết mờ nhạt, nhưng nếu không nhìn kỹ thì đã không còn rõ ràng nữa.
Xem ra sữa ong chúa từ nông trường không gian của cô rất hiệu nghiệm.
Gã tóc húi cua nghi vấn hỏi: "Hộp kem này là của cô?"
Lưu Niệm cảnh giác nhìn anh ta: "Các người muốn làm gì?"
Cô gái dân chơi gạt tóc sang bên, giận dữ nói với Lưu Niệm: "Hộp kem của cô làm mặt tôi hỏng sạch rồi!"
Lưu Niệm nhìn sang Triệu Bình, nhíu mày: "Kem tôi đưa cho em, sao lại ở trong tay cô ta?"
"Chị ta cướp đấy ạ."
Triệu Bình lý nhí nói.
Lưu Niệm thản nhiên liếc nhìn cô gái dân chơi kia rồi nói: "Vậy thì mặt cô hỏng là đáng đời! Không chỉ đơn giản là hỏng mặt đâu, cuối cùng còn bị hủy dung, cả khuôn mặt toàn sẹo, ai nhìn cũng phải buồn nôn."
"Này, cô—"
Cô ta tức tối chỉ tay vào Lưu Niệm: "Sao miệng cô độc địa thế! Cẩn thận kẻo cả đời này không gả đi được đâu!"
Lưu Niệm đắc ý đáp: "Xin lỗi, tôi kết hôn rồi."
Hơn nữa chồng cô còn rất yêu cô.
Đột nhiên cô không kìm được mà khoe ân ái một chút.
Cô gái kia ngẩn ra, nhất thời không biết nói gì: "Kết hôn thì kết hôn thôi."
"Các người muốn gì thì nói thẳng ra."
Lưu Niệm nhìn xoáy vào cô ta: "Đừng dùng mấy cái cớ này."
Cô không tin sữa ong chúa trong nông trường lại làm hỏng mặt, hướng dẫn sử dụng nói rõ là mọi cơ địa đều dùng được.
Dùng cách nói này chẳng qua là không tin Triệu Bình, muốn đến thăm dò cô mà thôi.
Bị vạch trần lời nói dối ngay lập tức, thật lợi hại! Hai người kia không khỏi nhìn Lưu Niệm bằng con mắt khác.
"Tôi tên Trịnh Trạch Thành, cô ấy tên Trịnh Hiểu Hoa."
Gã tóc húi cua giới thiệu một lượt rồi mới nói: "Nhưng cô cũng không có bằng chứng chứng minh không phải do đồ của cô làm hỏng mặt mà?"
"Thế sao?"
Lưu Niệm chộp lấy cằm Trịnh Hiểu Hoa, cô ta định động đậy nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Lưu Niệm trừng lại: "Đứng yên!"
Mặt sưng lên, có vài vết m.á.u, nhìn giống như thương tổn bên ngoài, Lưu Niệm cười lạnh: "Tự tát mình phải không?"
"Còn định đổ lên đầu tôi?"
Lưu Niệm hất mạnh cằm cô ta ra: "Cô cũng thật là ra tay ác với chính mình đấy."
Lưu Niệm không đợi hai người nói gì, trực tiếp ném hộp kem dưỡng da qua.
Trịnh Hiểu Hoa luống cuống đón lấy, khó hiểu nhìn Lưu Niệm.
"Bất kể là ai sử dụng, chỉ cần bôi đều đặn mỗi ngày là sẽ có hiệu quả."
Ánh mắt Lưu Niệm dừng lại trên mặt Trịnh Hiểu Hoa vài giây rồi dời đi: "Tôi không quan tâm các người định làm gì, nhưng trước mặt tôi thì đừng có giở trò."
Tâm tư bị bóc trần, Trịnh Trạch Thành ngượng ngùng gãi mũi.
Lưu Niệm vẫy tay gọi Triệu Bình: "Đi, chúng ta về thôi."
Hai người họ nhìn theo bóng Lưu Niệm và Triệu Bình rời đi, lại nhìn hộp kem trong tay, bắt đầu tin rằng nó thần kỳ như vậy sao?
Vậy có nên trực tiếp mang về cho vị đại ca đứng sau họ không?
...
Đường sá gồ ghề rất khó đi, Triệu Bình rón rén nhìn sắc mặt Lưu Niệm, nói: "Chị Niệm, em xin lỗi, không nên kéo chị vào chuyện này."
Lưu Niệm không nói gì, cô ấy quen biết hai người kia như thế nào cô cũng không muốn quản.
"Được rồi, em về nhà đi."
Lưu Niệm nói, Triệu Bình ngập ngừng định nói gì đó, cuối cùng cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn một cái rồi mới chia tay Lưu Niệm.
...
Đường về Tướng Quân Đồn không dễ đi, Lưu Niệm thở dài, gã tóc húi cua kia cũng thật là, chẳng biết đường mà đưa về một đoạn!
Đang phiền lòng thì đột nhiên phía góc cua phía trước lao ra một chiếc xe đạp, Tô Tự như phát điên, đôi mắt đỏ ngầu.
"Anh Tự!"
Lưu Niệm vội vội vàng vàng vẫy tay.
Chiếc xe bị quẳng sang một bên kêu "loảng xoảng", Tô Tự chạy như bay về phía Lưu Niệm.
Anh đầy vẻ lo lắng, nhìn Lưu Niệm từ trên xuống dưới, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm: "Em không sao là tốt rồi."
"Cũng may anh đến đón em, nếu không em mệt c.h.ế.t mất."
Lưu Niệm đ.ấ.m đ.ấ.m vào đôi chân mỏi nhừ.
"Đợi đã."
Tô Tự vội chạy lại mấy bước, đẩy xe đạp tới, một tay nhấc bổng Lưu Niệm đặt ngồi lên ghế sau.
Ôm lấy thắt lưng người đàn ông, áp mặt vào lưng anh, cô thấy dễ chịu hơn hẳn.
"Anh không hỏi xem có chuyện gì à?"
Hai tay Lưu Niệm không để yên, cứ vuốt ve thắt lưng anh hết lần này đến lần khác.
Tô Tự vội nắm lấy bàn tay nhỏ của cô giữ c.h.ặ.t lại: "Khi nào em muốn nói thì sẽ nói cho anh, chỉ cần em không sao là tốt rồi."
Anh có rất nhiều thắc mắc, chỉ là chưa từng hỏi mà thôi.
Lưu Niệm cọ cọ mặt vào lưng anh: "Anh Tự, anh thật tốt, về nhà em sẽ kể anh nghe."
Người đàn ông của cô luôn tin tưởng cô vô điều kiện, không bao giờ nghi ngờ, hoặc có thể nói Tô Tự căn bản không quan tâm, chỉ cần Lưu Niệm ở bên cạnh anh là đủ.
Hai người vừa đi vừa nói cười, Lưu Niệm táy máy tay chân, Tô Tự đỏ mặt nhịn ngứa ở hông, mãi mới về tới đầu làng.
Kết quả vừa vào đầu làng, họ đã nghe thấy một trận cãi vã c.h.ử.i bới.
Thấp thoáng còn nghe thấy tên của Lưu Niệm, lại chuyện gì nữa đây? Lưu Niệm nhíu mày.
