Trọng Sinh Năm 70 Gả Cho Chú Út, Trực Tuyến Trêu Chọc Nam Nhân Nuôi Con - Chương 56: Mát-xa Riêng, Vô Cùng Thoải Mái

Cập nhật lúc: 07/04/2026 18:07

Mấy ánh mắt đồng loạt b.ắ.n thẳng về phía viện trưởng.

Lưu Niệm cũng hoảng loạn vô cùng, cô tựa sát vào người Tô Tự, nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo anh.

"Không sao, không sao đâu..."

Tô Tự lẩm bẩm tự nhủ, khẽ vỗ về sau lưng cô để an ủi, nhưng ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra giọng nói của mình đã run rẩy.

Ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, Lưu Niệm nhìn chằm chằm không chớp mắt vào viện trưởng, chờ đợi lời phán quyết từ bà ấy.

Viện trưởng vẫn nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, chép miệng một cái rồi lắc đầu: "Không thể nào chứ?"

"Đứa bé của đồng chí Lưu không được phép xảy ra chuyện gì!"

Thủ trưởng Ngô cau mày quát: "Tôi yêu cầu bệnh viện các ông phải dốc toàn lực!"

Không ngờ vị thủ trưởng Ngô này lại quan tâm đến đồng chí Lưu như vậy, viện trưởng vội vàng mỉm cười nói: "Đừng căng thẳng, là chuyện tốt."

"Chuyện tốt?" Lưu Niệm và Tô Tự ngạc nhiên đồng thanh thốt lên.

"Mọi người nhìn cái này đi."

Viện trưởng đưa kết quả kiểm tra cho Lưu Niệm và Tô Tự, dùng ngón tay chỉ vào một trị số trong đó rồi nói: "Cô mới m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, trị số này không thể cao như thế được, mà còn cao đến mức vô lý, rất có khả năng là đa thai."

Lưu Niệm kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt ngay lập tức sáng bừng lên: "Nghĩa là em m.a.n.g t.h.a.i đôi sao?"

"Có khả năng là vậy." Viện trưởng trầm ngâm nói: "Đợi một thời gian nữa đến bệnh viện kiểm tra lại sẽ biết rõ."

Không đơn thuần chỉ là song t.h.a.i đơn giản như vậy, viện trưởng mỉm cười nhẹ nhàng, để lại một chút bí mật cho đôi vợ chồng trẻ sau này được bất ngờ.

Mọi người vội vàng chúc mừng.

Tô Tự lại nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, một đứa trẻ đã khiến Niệm Niệm vất vả như thế, hai đứa chẳng phải sẽ còn mệt mỏi hơn sao?

Trái tim Tô Tự như bị ai đó bóp mạnh, đau thắt lại.

"Vợ cháu có vất vả lắm không ạ?"

Tô Tự hít một hơi thật sâu, ôm c.h.ặ.t lấy người phụ nữ bên cạnh: "Có cách nào để xoa dịu không ạ?"

Nếu có thể khiến Niệm Niệm không phải chịu khổ, thực ra—

"Có phải nếu không sinh con thì vợ cháu sẽ không mệt mỏi như vậy nữa không?" Ánh mắt Tô Tự trầm mặc đặt trên người Lưu Niệm, suy nghĩ rối bời.

Câu nói này khiến tất cả những người có mặt đều giật mình.

Đàn ông nhà khác nghe thấy vợ mang đa t.h.a.i đều vui mừng hớn hở, nhưng chỉ có người đàn ông này là đầy rẫy nỗi lo âu.

"Anh là người đầu tiên tôi thấy đặt người vợ lên vị trí ưu tiên hàng đầu như vậy đấy."

Viện trưởng nhìn Lưu Niệm đầy vẻ ngưỡng mộ, năm đó bà ấy sinh con bị băng huyết, cả nhà chồng bà ấy lại chỉ nghĩ đến chuyện giữ lấy đứa bé!

"Cho nên yên tâm đi, vợ anh sẽ không sao đâu, vì cô ấy có một người chồng tốt." Viện trưởng ân cần an ủi.

Nhưng Tô Tự vẫn không yên tâm, cứ vây quanh viện trưởng hỏi đông hỏi tây, cuối cùng Lưu Niệm nhìn không nổi nữa mới trực tiếp kéo Tô Tự đi.

"Em đói rồi." Lưu Niệm nháy mắt.

"Có đồ ăn đây!" Tô Tự vội vàng lấy đồ ăn thức uống từ trong ba lô ra.

Lúc này mới chuyển hướng được sự chú ý của Tô Tự, Lưu Niệm thừa dịp kéo anh đi ra ngoài, quay đầu mỉm cười với viện trưởng để thay lời cảm ơn.

"Vợ ơi em có mệt không?" Tô Tự đeo ba lô ra sau lưng, vừa nói vừa bế bổng Lưu Niệm lên.

Lưu Niệm trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ nắm thành nắm đ.ấ.m cuống cuồng đ.ấ.m nhẹ vào người Tô Tự: "Này! Anh mau thả em xuống đi, đây là bệnh viện, bao nhiêu người nhìn kìa!"

"Chồng em yêu em thật đấy." Giọng điệu Ngô Lệ Lệ thực sự đầy vẻ ghen tị.

Mọi người xung quanh che miệng cười hì hì, muốn nhìn mà lại ngại, cứ tò mò dùng dư quang liếc nhìn họ.

"Anh xem người ta cười nhạo chúng ta rồi kìa." Lưu Niệm dứt khoát nhắm nghiền mắt lại, vùi đầu vào n.g.ự.c Tô Tự.

Nhịp tim vững chãi mạnh mẽ của Tô Tự truyền đến, kèm theo giọng nói đầy đắc ý của anh—

"Muốn nhìn thì cứ nhìn thôi, anh muốn cho tất cả mọi người biết anh đối xử tốt với em."

Anh muốn cho cả thế giới biết mình yêu Lưu Niệm.

Đúng là đồ thích khoe khoang, Lưu Niệm thầm lầm bầm trong lòng nhưng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Tô Tự bế Lưu Niệm, hiên ngang đi lại trong bệnh viện, ai muốn nhìn cứ nhìn, anh bế vợ mình thì có làm sao! Dù có là ông trời đến cũng không thể cấm anh đối xử tốt với vợ mình được.

...

Lúc về vẫn là đi nhờ xe của Ngô Kỳ, giờ anh ta chỉ hận không thể mọc rễ ở làng Tướng Quân.

Xe vừa vào đến làng Tướng Quân, một đám người đã lao tới. Chiếc xe lao đi vun v.út, đám người này cứ đuổi theo sau đuôi xe, bị bụi bay mù mịt phun đầy người.

"Con nhỏ Niệm! Niệm ơi!"

"Dừng xe lại chút đi!"

Chiếc xe này bọn họ đều nhận ra, ngày nào cũng đến chỗ Lưu Niệm lấy thần d.ư.ợ.c, sáng nay Lưu Niệm chính là lên chiếc xe này.

Lưu Niệm nhìn qua cửa sổ xe ra ngoài, có chuyện gì thế này? Một đám bà thím và các cô vợ trẻ chạy đến hụt hơi.

"Trước cửa nhà em sao lại đông người thế này?" Ngô Kỳ ngẩn ra, vội vàng phanh xe lại.

Lưu Niệm đẩy cửa xe bước xuống, mấy người phụ nữ đang ngồi xổm trước cổng nhà lập tức tiến tới.

"Niệm này! Cái thần d.ư.ợ.c cháu đưa cho Tố Phượng ấy, có thể cho thím một ít không?"

Thím Vương nheo đôi mắt lươn lại, nói một cách đầy lý lẽ: "Chúng ta đều sống cùng một làng, bà con lối xóm cả, con nhỏ nhà thím đầy mụn trên mặt, cháu đưa cho Tố Phượng được thì cũng phải đưa cho thím!"

Nghe nói thần d.ư.ợ.c đó là bí phương tổ truyền nhà Lưu Niệm, linh nghiệm lắm, bệnh gì cũng chữa được, nhất là vết thương và vết sẹo! Thứ tốt như vậy ai mà không muốn chứ?

Phía sau bà ta còn đứng mấy người phụ nữ khác, cũng nghển cổ kiễng chân chen lấn vào.

Tô Tự che chắn trước người Lưu Niệm, quay đầu nhìn cô.

Lưu Niệm thản nhiên nhìn họ, những kẻ trước đây nói xấu cô, mỉa mai cô chính là đám người này, giờ lại có mặt mũi tìm cô sao!

"Đồ của tôi cũng không phải từ trên trời rơi xuống." Lưu Niệm mỉm cười nhẹ nhàng: "Khám bệnh bốc t.h.u.ố.c còn phải tốn tiền cơ mà."

"Mọi người có số tiền đó không?" Lưu Niệm đảo mắt nhìn đám đông.

Coi cô là vị cứu tinh rồi chắc? Lưu Niệm trong lòng hiểu rất rõ, dân nghèo thường hay sinh ra thói xấu, bạn giúp họ thì họ coi đó là lẽ đương nhiên, nhưng chỉ cần một ngày bạn nói "không", đám người này sẽ lập tức trở mặt, chỉ trỏ sau lưng mà c.h.ử.i rủa.

Cho nên ngay từ đầu, cô cũng không cần cái danh tiếng tốt đẹp hão huyền đó.

Đám người này nhìn nhau, không ngờ Lưu Niệm lại nói thẳng thừng như vậy, nhất thời sững sờ.

Lưu Niệm lạnh lùng nói: "Một gram một nghìn đồng, đợi bao giờ mọi người có đủ số tiền đó thì hãy quay lại."

"Hơn nữa đồ của tôi, tôi muốn cho ai là quyền của tôi, muốn giúp ai là quyền của tôi, các người không quản được! Các người không có chút đồ này của tôi cũng chẳng c.h.ế.t được đâu, trước đây chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?"

Nói trắng ra là chỉ muốn chiếm hời.

Không đợi đám người này nói thêm gì nữa, Lưu Niệm trực tiếp đi vào trong sân, đám người kia còn định xông vào, Tô Tự liền lạnh mặt, "rầm" một tiếng đóng sập cổng lớn lại rồi khóa cửa.

"Sao lại thế chứ? Đưa được cho Trương Tố Phượng mà sao không thể cho tôi một ít."

Thím Vương lầm bầm phát tiết nỗi bất mãn: "Nói cho cùng, tôi còn là cô họ của mẹ Lưu Niệm đấy, có quan hệ họ hàng mà còn không nể tình chút nào."

"Không cho bà thì sao? Cái vẻ mặt hống hách như thể người ta nợ bà không bằng."

Người vừa lên tiếng là Lý Ái Xuân, cô vợ mới cưới vừa gả đến làng này, nghe kể về chuyện của Lưu Niệm nên hôm nay thuần túy là tò mò đến xem náo nhiệt.

"Người ta Trương Tố Phượng là em gái ruột của chị dâu Lưu Niệm, chẳng phải thân thiết hơn cái loại quan hệ b.ắ.n đại bác không tới của bà sao? Vác mặt đến xin, đúng là đồ mặt dày!"

"Cô c.h.ử.i ai đấy?" Thím Vương chống nạnh mắng nhiếc: "Xem bà già này có xé nát mồm cô ra không!"

"Chửi cái đồ già không biết xấu hổ như bà đấy!"

...

Ngoài cửa cãi nhau kịch liệt, Lưu Niệm coi như không nghe thấy gì, Tô Tự đã hầu hạ Lưu Niệm nằm thoải mái trên giường sưởi.

Cô gác chân lên đùi Tô Tự, hai tay Tô Tự đón lấy, bắt đầu xoa bóp bắp chân cho cô với lực đạo vừa phải.

"Ừm, tốt lắm."

Lưu Niệm nheo mắt hưởng thụ, màn mát-xa riêng của Tô Tự vô cùng thoải mái.

Đôi chân của Lưu Niệm vừa trắng vừa thon, mịn màng lại đầy độ đàn hồi, cảm giác chạm vào rất tốt.

Ban đầu Tô Tự còn nghiêm túc mát-xa, nhưng dần dần anh cảm thấy hơi thở của mình ngày càng rối loạn.

Lưu Niệm im lặng mỉm cười, liếc nhìn anh một cái.

Lúc đó Tô Tự đã phát thề ở bệnh viện rằng nếu Niệm Niệm không sao, cùng lắm sau này anh sẽ không chạm vào cô nữa.

Không chạm vào cô, điều đó là không thể nào.

Giờ phút này, anh chỉ muốn tự vả vào mồm mình thật mạnh!

Bàn tay to lớn đã vô thức từ từ di chuyển lên phía trên...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.