Trọng Sinh Năm 70 Gả Cho Chú Út, Trực Tuyến Trêu Chọc Nam Nhân Nuôi Con - Chương 86: Đừng Nghĩ Nhiều, Đơn Thuần Là Lãng Mạn Chút Thôi
Cập nhật lúc: 07/04/2026 18:14
"Bí mật thế cơ à?" Lưu Niệm quan sát người đàn ông từ trên xuống dưới, chỉ thấy vẻ mặt anh bình thản như không, chẳng lộ ra chút dấu vết nào.
Tô Tự đưa tay ra dìu lấy eo Lưu Niệm: "Chúng ta cứ đi thong thả thôi, đừng vội."
Hai người chậm rãi tản bộ trên con đường làng nhỏ, thổi làn gió mát hiu hiu, bên tai là tiếng côn trùng kêu, ngẩng đầu lên là muôn vàn ánh sao lấp lánh. Lưu Niệm nép sát vào cánh tay người đàn ông, thỉnh thoảng lại nhìn trộm anh một cái, đoán xem lát nữa anh sẽ dành cho cô bất ngờ gì.
Đi lên phía trên có một sườn núi nhỏ, phía sau là bụi cây cao ngang thắt lưng, Lưu Niệm đầy vẻ thắc mắc hỏi: "Anh đưa em đến đây làm gì?"
"Lát nữa em sẽ biết thôi." Tô Tự vén bụi cây mở đường rồi lại đến dìu Lưu Niệm, lúc này Lưu Niệm mới trợn tròn mắt.
Trong không trung là những đốm sáng nhỏ li ti bay lượn khắp nơi, lấp la lấp lánh đan xen với những vì sao trên trời.
Lưu Niệm nhìn đến ngẩn ngơ, cô bước tới, trước giờ cô chưa từng biết trên núi sau lại có đom đóm.
Dưới chân cô là một t.h.ả.m hoa, còn có thể ngửi thấy từng đợt hương thơm thanh khiết, gió nhẹ thổi qua cuốn theo hương hoa bao bọc lấy cô, Lưu Niệm cảm thấy mình như say đi vậy.
"Niệm Niệm, em lại đây." Tô Tự nắm tay Lưu Niệm bước tới.
Phía không xa là chiếc đệm đã được Tô Tự chuẩn bị sẵn từ sớm, anh kéo Lưu Niệm cùng nằm xuống.
Họ ngửa đầu lên, cùng nhau ngắm sao, ngắm những con đom đóm dập dìu xung quanh.
Khoảnh khắc này, Lưu Niệm bình yên đến mức muốn khóc.
"Niệm Niệm, sau này mỗi dịp Thất tịch, anh đều sẽ cùng em đến đây ngắm đom đóm khắp núi này, được không?" Tô Tự nghiêng mặt nhìn Lưu Niệm.
Mắt Lưu Niệm đã nhòe đi, nghe tiếng gió xen lẫn giọng nói trầm thấp của Tô Tự, cô có một cảm giác hụt hẫng.
Dường như những đau khổ của kiếp trước chưa từng xuất hiện, cô và Tô Tự ngay từ đầu đã yêu nhau, họ đã yêu nhau rất lâu, rất lâu rồi.
Lưu Niệm rúc sâu vào lòng người đàn ông, dán sát vào anh hơn để có thể cảm nhận rõ ràng thân nhiệt cùng hơi thở của anh.
Lưu Niệm chìm đắm trong niềm hạnh phúc này, cô gật đầu thật mạnh, nói: "Vâng, sau này năm nào vào lễ Thất tịch chúng ta cũng đến đây."
Có lẽ rất lâu về sau, khi họ đều đã già, cô vẫn có thể nhớ lại việc anh đã đưa cô đi ngắm cả núi đom đóm cùng một cánh đồng hoa rộng lớn.
Cả hai không nói gì nữa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, nhìn những chú đom đóm mang theo cơ thể tỏa sáng lượn lờ quanh họ.
Bỗng nhiên từ phía xa truyền đến một tràng tiếng động sột soạt, Lưu Niệm tức khắc nín thở.
Chủ yếu là nếu để người khác nhìn thấy, họ lại truyền tai nhau lời ra tiếng vào. Nửa đêm trên núi lại còn trải đệm dưới đất, trông cứ như sắp đ.á.n.h dã chiến vậy, ai mà ngờ được họ chỉ đơn thuần muốn tạo chút lãng mạn cơ chứ.
Lưu Niệm vô cùng căng thẳng, siết c.h.ặ.t ống tay áo của Tô Tự, Tô Tự nhìn sang Lưu Niệm, bật cười nhìn cô.
Anh vừa định nói gì đó thì Lưu Niệm đã lườm anh một cái.
Tô Tự mấp máy môi, nhìn khẩu hình đại khái là đang nói: "Sao em lại đáng yêu thế này."
May mà người phía trước không đi tiếp nữa mà dừng lại.
Sau đó, Lưu Niệm nghe thấy một giọng nói cực kỳ quen thuộc.
"Chao ôi, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, sao tôi lại sinh ra đứa con đen đủi như anh cơ chứ!" Dì Thôi hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi vì giận.
"Mẹ đừng lải nhải nữa, bây giờ con đang làm ăn lớn ở bên ngoài, đợi khi kiếm được tiền, mẹ cứ việc hưởng phúc thôi!" Nghe giọng này phân minh là con trai dì Thôi, Vương Đông Lai!
Lưu Niệm và Tô Tự nhìn nhau, tay cô vẫn túm c.h.ặ.t áo Tô Tự, cổ lập tức vươn về phía trước.
"Đây là tiền con đưa mẹ, mẹ cầm cho chắc vào." Vương Đông Lai lại nói, giọng điệu đắc ý vểnh ngược lên trời, "Mẹ hâm mộ Lưu Niệm làm gì, con trai mẹ cũng là người có tiền đồ đấy thôi!"
Dì Thôi lại thở dài một tiếng, "Ai mà biết được hàng ngày anh làm gì ở bên ngoài, người ta bảo anh vào trong đó rồi, tôi còn chẳng dám hé răng, nhìn anh một cái cũng phải run bần bật đây này."
"Được rồi, được rồi, con đi trước đây, đợi đến giờ này ngày mai con lại đến tìm mẹ, mẹ giúp con để ít đồ ở nhà nhé."
Vương Đông Lai nói vừa gấp vừa nhanh, chẳng mấy chốc bên tai Lưu Niệm đã truyền đến tiếng bước chân đi xa dần.
"Cái thằng bé này! Cứ làm người ta chẳng yên lòng chút nào!" Dì Thôi c.h.ử.i mắng một câu, nhưng trong ngữ điệu lại tràn đầy vẻ đắc ý, miệng lẩm bẩm vài câu rồi ngân nga hát đi về nhà.
Đợi người đi xa, Lưu Niệm và Tô Tự mới ngồi thẳng dậy, đứng lên đi ra khỏi bụi cây.
Con trai dì Thôi chẳng phải vẫn luôn ngồi bóc lịch ở trong đó sao? Bất kể người khác c.h.ử.i mắng thế nào, dì Thôi chưa bao giờ phân bua lấy một lời, theo tính cách của bà ta, nếu con trai có triển vọng, kiếm được bộn tiền thì nhất định bà ta phải rêu rao khắp thế giới mới đúng.
Đến cả việc bị người ta mắng là vào đồn mà dì Thôi cũng im lặng, chuyện này có vẻ thú vị rồi đây.
Hai người vừa suy tính vừa về đến nhà, sau đó thương lượng một hồi, quyết định xem dì Thôi và Vương Đông Lai này rốt cuộc đang làm cái gì.
Cô nhớ kiếp trước, vài năm sau đó, Vương Đông Lai đột nhiên trở thành đại gia mới nổi, dì Thôi vênh mặt lên trời, sống những ngày cực kỳ sung sướng. Sau này Lưu Niệm và nhà họ Tô rời khỏi làng Tướng Quân nên chuyện của họ dĩ nhiên không rõ nữa.
"Đừng vội, chúng ta cứ đợi xem sao." Tô Tự nhíu mày nói: "Chỉ sợ Vương Đông Lai không làm chuyện gì tốt đẹp."
Nếu thực sự là vậy thì sẽ tố cáo hắn ta.
Ngày hôm sau Lưu Niệm thức dậy, cứ suy tính đợi đến tối sẽ lại lên núi sau một chuyến.
Trương Tố Phượng hớn hở bước vào cửa, ôm lấy quyển sách giáo khoa trên tay: "Chị Niệm, em thấy mình tiến bộ lớn quá! Làm bài tập sai càng ngày càng ít rồi."
Một tiếng "két" vang lên, Trương Tố Phượng kéo ghế ra, kéo dòng suy nghĩ của Lưu Niệm trở lại.
Cô ấy đã nằm bò ra bàn bắt đầu đọc sách rồi.
"Em và Ngô Kỳ thế nào rồi?" Lưu Niệm xuống giường, lấy một đĩa hoa quả đặt lên bàn để Trương Tố Phượng ăn lúc học mệt cho bổ sung thể lực.
Vừa nhắc đến Ngô Kỳ, mặt Trương Tố Phượng lập tức đỏ bừng, thẹn thùng nhìn Lưu Niệm một cái, mím môi chẳng nỡ nói lời nào.
Dáng vẻ này Lưu Niệm nhìn qua là hiểu ngay, cô thở dài, không nói gì thêm.
Cổng lớn đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Tầm này là Chu Hàm đến gửi báo cáo sao? Lưu Niệm thấy cây b.út của Trương Tố Phượng lập tức khựng lại, tâm trạng trở nên căng thẳng.
"Để chị đi xem trước đã." Lưu Niệm đứng dậy mở cửa đi ra sân.
Cửa đang mở nhưng người đó không vào, Lưu Niệm đi tới mới phát hiện người đến không phải Chu Hàm mà là Trần Chí Hưng, một học sinh khác của Đổng Thuận Phát.
"Cô Lưu, tôi đến gửi báo cáo." Trần Chí Hưng đưa báo cáo cho Lưu Niệm, ánh mắt liếc vào trong nhà, trên mặt thoáng qua vẻ không vui.
"Chu Hàm hôm qua bị say nắng phải vào viện rồi, sau này đều do tôi mang báo cáo đến cho cô." Trần Chí Hưng giọng điệu có chút bất mãn, cố ý nói rất to, mắt dán c.h.ặ.t vào bóng dáng Tố Phượng trong nhà.
Lưu Niệm thuận theo tầm mắt anh ấy nhìn vào trong, rồi lại quay sang nhìn Trần Chí Hưng, rõ ràng là chàng trai này đang giận lây sang Trương Tố Phượng.
"Cô giáo, tôi đi đây." Trần Chí Hưng thở dài, vừa định đi thì bước chân khựng lại, nghếch cổ hét lên: "Nếu cô có thời gian thì đi thăm cậu ấy đi."
Anh ấy hét xong liền quay ngoắt cổ, hậm hực quay người bỏ đi.
Sau khi vào nhà, Trương Tố Phượng vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đôi mắt dán vào sách nhưng lại đờ đẫn, rõ ràng là đang thả hồn đi đâu đó.
"Tố Phượng, em cứ coi như không nghe thấy gì đi, cậu ta có say nắng hay không cũng không liên quan đến em." Lưu Niệm bước tới, tay vỗ vỗ lên bàn: "Tố Phượng?"
"Dạ?" Tố Phượng như bị giật mình, đột ngột ngẩng đầu lên.
Cô chợt nhớ lại hôm qua lúc cùng Ngô Kỳ chèo thuyền, ven bờ lúc đó nhốn nháo cả lên, có người bị ngất xỉu.
Đó là Chu Hàm sao? Tố Phượng nhíu mày, tâm trạng rối bời sờ vào chiếc túi đặt trên bàn, định đổi môn khác để tiếp tục ôn tập.
Tay cô bỗng chạm phải một cây b.út máy lạnh ngắt, Tố Phượng thắc mắc lấy ra xem.
Trên cây b.út máy đó vẫn còn khắc tên của Chu Hàm, Tố Phượng ngẩng đầu, ánh mắt Lưu Niệm chạm lấy mắt cô.
"Có lẽ việc cậu ấy say nắng thực sự có liên quan đến em." Tố Phượng rầu rĩ nhíu mày, cô đưa cây b.út máy cho Lưu Niệm, "Chị, chị có thể giúp em trả lại thứ này không?"
Lưu Niệm nhận lấy, gật đầu nói: "Được, để vài ngày nữa."
Hiện tại cô đang có việc hệ trọng cần làm.
Buổi tối, Lưu Niệm và Tô Tự đi tới núi sau từ sớm, đợi xem rốt cuộc dì Thôi và Vương Đông Lai đang làm cái gì.
