Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 22

Cập nhật lúc: 14/04/2026 20:03

“Vào đi.” Lục Xuyên thực ra đã nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài từ lâu. Sau khi Lão Hàn rời đi, anh đã kịp chỉnh lại quần áo.

Cô do dự vài giây, cuối cùng vẫn vén rèm bước vào.

Sắc mặt người đàn ông có vẻ tốt hơn một chút, chỉ là trong không khí vẫn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c khử trùng. Ánh mắt Thẩm Thư Ninh rơi vào chiếc khay bên cạnh giường quân dụng, bên trong toàn là gạc và bông đã dính m.á.u. Cô mím môi: “Trưởng Khoa Lục, tôi xin lỗi.”

“Khụ…” Lục Xuyên khẽ ho một tiếng, anh bình thản ngước mắt nhìn Thẩm Thư Ninh đang đầy vẻ áy náy: “Cô ngoài cảm ơn và xin lỗi ra thì không còn lời nào khác sao? Những vết thương này không phải do cô gây ra, mà cứu người là trách nhiệm của tôi, nên không cần phải xin lỗi. Lời của Lão Hàn, cô cũng đừng để trong lòng, ông ấy chỉ là lo lắng cho tôi thôi.”

“Cô…” Có lẽ là chạm đến vết thương, Lục Xuyên theo bản năng hít một hơi lạnh, sau vài giây mới tiếp tục khàn giọng nói: “Tôi tặng cô cây b.út máy là vì tôi nghĩ nó không phát huy được tác dụng gì khi ở chỗ tôi. Sinh viên đại học thì hãy học hành thật tốt.”

Khi Lục Xuyên nói, khóe môi anh mang theo một nụ cười nhạt.

Vào lúc 6 giờ tối, Tiểu Cố mang một hộp cơm đến tìm cô.

“Đồng chí Thẩm đây là bữa tối, hôm nay có thịt kho tàu, cô mau ăn khi còn nóng đi! Đây là món ngon hiếm có, bình thường không dễ gì được ăn đâu. Còn là phần của Trưởng Khoa nữa, anh ấy bảo tôi mang đến cho cô.”

Trong hộp cơm có vài miếng thịt kho tàu thịt ba chỉ, nhìn thôi đã thèm. Thời buổi này kiếm miếng thịt để ăn không dễ, ngay cả trong quân đội, thịt của một người mỗi tháng cũng được cung cấp theo định lượng.

Họ còn phải huấn luyện rất nhiều mỗi ngày, cùng với các nhiệm vụ khác nhau, yêu cầu về thể lực rất cao, số thịt này căn bản không thể đáp ứng được nhu cầu của họ.

“Sao cô không ăn đi?”

Tiểu Cố nhìn thịt kho tàu trong hộp cơm, lẳng lặng nuốt nước bọt.

“Đồng chí Cố, tôi không thích ăn mỡ, cậu mang về cho Trưởng Khoa Lục đi, anh ấy bị thương, cần phải bổ sung dinh dưỡng. Khoảng thời gian này, tôi đã làm phiền các cậu rất nhiều rồi…”

“Không được! Trưởng Khoa đã dặn dò kỹ rồi, bảo tôi phải nhìn cô ăn hết. Đồng chí Thẩm, cô nhìn xem cô gầy như thế này, đúng là nên ăn chút thịt để bổ sung dinh dưỡng. Cô không cần lo lắng cho Trưởng Khoa, đơn vị chúng tôi mỗi tháng đều có đồ tiếp tế. Hơn nữa, đây là nhiệm vụ Trưởng Khoa giao cho tôi, nếu tôi không hoàn thành sẽ lại bị phạt chạy đấy…”

Tiểu Cố hơi ngượng ngùng gãi đầu, sau đó nhìn xung quanh nói nhỏ: “Chiều nay tôi đã chạy hai tiếng rồi, bây giờ chân vẫn còn run đây này.”

Thấy Thẩm Thư Ninh cuối cùng cũng cầm đũa lên ăn cơm, Tiểu Cố thầm thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt liếc thấy chiếc váy liền màu xanh lam trong cặp sách trên giường, cậu ấy lẩm bẩm một câu: “Bình thường Trưởng Khoa làm nhiệm vụ thì quyết đoán lắm, hôm nay chọn váy lại mất nửa tiếng…”

Lời còn chưa dứt, Cố Vệ Quốc chợt nhớ đến lời cảnh cáo của ai đó, lập tức ngậm miệng.

“Khụ khụ khụ… À, đồng chí Thẩm, tôi nhớ ra là tôi còn có việc khác phải làm, tôi về trước đây, lát nữa tôi sẽ quay lại lấy hộp cơm sau!”

Sau khi Tiểu Cố rời đi, Thẩm Thư Ninh ôm hộp cơm trong lòng, quay đầu nhìn chiếc váy liền màu xanh, sống mũi cô hơi cay.

Cộng cả kiếp trước và kiếp này, đây là lần đầu tiên cô nhận được quà.

Một ngày trước khi lên đường đi thành phố, Thẩm Thư Ninh mới gặp lại Lục Xuyên. Anh có vẻ đen hơn hai hôm trước, trên người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ quân đội, để lộ những đường cơ bắp săn chắc trên cánh tay. Cảnh tượng có làm cô hơi ngượng ngùng phải dời tầm mắt đi.

“Chiều mai tôi có nhiệm vụ.”

Anh nhìn đỉnh đầu cô, đột nhiên lên tiếng.

Thẩm Thư Ninh sững lại, hiểu ra anh đang giải thích lý do không thể tiễn cô.

Cô vừa định gật đầu đã nghe anh nói tiếp: “Ngày mai Tiểu Cố rảnh, tôi bảo cậu ấy lái xe đưa cô đến ga tàu. Trên tàu nhớ phải chú ý an toàn, đồ vật quý giá thì phải giữ bên mình.”

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên người anh. Thẩm Thư Ninh đột nhiên rất muốn hỏi, tại sao anh lại tốt với cô như vậy?

Nhưng lời đến môi, cô lại không dám hỏi, dường như đằng sau đó sẽ là một câu trả lời mà cô không thể đáp lại.

Thôi vậy, dù sao khi rời khỏi đây, cô và Lục Xuyên cũng sẽ không còn gặp lại nữa.

Cô lấy ra một hộp t.h.u.ố.c mỡ đã chuẩn bị sẵn trong túi đưa cho Lục Xuyên: “Đây là t.h.u.ố.c mỡ cầm m.á.u tôi tự làm. Các anh dễ gặp nguy hiểm khi làm nhiệm vụ, cái này rất hiệu nghiệm. Lần trước ở căn nhà gỗ nhỏ, tôi cũng từng dùng cho anh loại này.”

“Cho tôi sao?”

“Vâng. Tôi… chiếc b.út máy và váy rất quý, tôi đã nhận rồi, đây là quà đáp lễ. Tuy không đáng giá, nhưng… anh đừng chê.”

Một lọ sứ nhỏ màu nâu sẫm, mở ra, bên trong có mùi thảo d.ư.ợ.c thoang thoảng.

Giống hệt mùi anh ngửi thấy trong căn nhà gỗ nhỏ lần trước. Lục Xuyên đã dùng qua một lần nên tất nhiên biết hiệu quả của loại t.h.u.ố.c mỡ này.

“Tôi sẽ nhận.”

“Cái này là gì thế?”

Tiểu Cố tập luyện xong quay về đồng thời nhìn thấy lọ sứ nhỏ trong tay Trưởng Khoa Lục, liền đưa tay ra định giật lấy, nhưng bị Lục Xuyên túm cổ áo lôi đi thẳng.

“Chạy 20km mang kèm vật nặng, tôi sẽ giám sát cậu chạy.”

“Á? Lại phải chạy ạ? Trưởng Khoa… tôi lại nói sai gì rồi?”

Giọng nói của hai người dần xa, mãi đến bữa trưa vẫn có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của Tiểu Cố trên sân tập. Buổi chiều, Thẩm Thư Ninh đang thu dọn hành lý trong lều, chợt nghe thấy tiếng kèn hiệu lệnh bên ngoài, cô liền bước ra.

Cô thấy Lục Xuyên đang dẫn quân luyện tập trên thao trường.

Băng gạc trên tay anh đã được tháo ra, chỉ mặc áo ba lỗ, nhưng miếng băng gạc ở vùng bụng vẫn rất nổi bật. Mặc dù vậy, anh vẫn nghiêm túc thị phạm các động tác chiến thuật.

Tiểu Cố lén lút nhìn về phía khu đóng quân, lập tức bị cú đá ngang của Lục Xuyên dọa cho đứng thẳng lưng trở lại.

Dưới ánh mặt trời gay gắt ban trưa, Thẩm Thư Ninh nhìn thấy đôi mắt sáng rực của người đàn ông khi anh quay lưng lại rơi trên người mình, vành tai cô lập tức đỏ bừng vội vã bước đi đầy bối rối.

Vào lúc ba giờ mười lăm phút chiều, buổi huấn luyện mới kết thúc, Tiểu Cố đến tìm cô: “Đồng chí Thẩm! Trưởng Khoa bảo tôi đưa cô đến bãi tập b.ắ.n.”

“Bãi tập b.ắ.n?”

Cậu ấy bí mật hạ giọng: “Trưởng Khoa của chúng tôi b.ắ.n s.ú.n.g siêu giỏi luôn, là người giữ kỷ lục quân khu mấy năm nay đó! Với cả cái môn võ bằng tay không của anh ấy, phải nói là tuyệt đỉnh! Năm ngoái trong cuộc đại so tài quân khu, anh ấy chỉ tung mấy cái là đã đè đối thủ xuống đất rồi. Cây b.út máy Trưởng Khoa tặng cô chính là phần thưởng danh dự từ cuộc đại so tài đó!”

Bãi tập b.ắ.n được đặt trong một thung lũng ở phía Tây khu đóng quân.

Khi Thẩm Thư Ninh đến, Lục Xuyên đang tháo rời một khẩu s.ú.n.g lục kiểu 54, các bộ phận kim loại lạnh lẽo lấp lánh trong lòng bàn tay anh.

Thấy cô đến, anh nhanh ch.óng lắp ráp xong, động tác rút đạn kiểm tra s.ú.n.g vô cùng thuần thục.

“Có muốn thử không?” Anh xoay báng s.ú.n.g về phía cô.

Kiếp trước Thẩm Thư Ninh từng lăn lộn thương trường, trải qua rất nhiều chuyện, từng học b.ắ.n s.ú.n.g để tự vệ nhưng lúc này cô chọn lắc đầu.

Bây giờ cô chỉ là một sinh viên mười tám - mười chín tuổi, nếu biết quá nhiều sẽ rất đáng ngờ.

Lục Xuyên hơi gật đầu, đột nhiên đứng phía sau cô, vòng tay ôm hờ lấy tay cô, nâng khẩu s.ú.n.g lên.

“Ba điểm thẳng hàng.”

Giọng anh lướt qua làm vành tai Thẩm Thư Ninh nóng ran, tinh thần bất định bóp cò một phát, trượt mục tiêu.

“Hô hấp quá gấp.” Anh dùng một tay giữ vai cô thẳng lại, rồi nhanh ch.óng buông ra tạo một khoảng cách nhất định: “Bình tĩnh, ngắm kỹ, tay phải vững rồi bóp cò.”

Thẩm Thư Ninh cúi đầu nhìn cái bóng trên mặt đất, ánh nắng kéo dài bóng của hai người chồng lên nhau. Lúc cô đang ngẩn người, viên đạn đã bay ra, tuy trúng mục tiêu nhưng lại là tấm bia bên cạnh.

Tập luyện nửa tiếng, Thẩm Thư Ninh thấy hơi mệt nên xoa bóp vai và cánh tay một chút. Lục Xuyên thấy vậy thì đưa tay nhận lấy khẩu s.ú.n.g lại: “Lần đầu b.ắ.n sao?”

Thẩm Thư Ninh giật mình, tim đập nhanh hơn một chút. Cô đã cố gắng hết sức để tỏ ra là một người hoàn toàn mới, nhưng dù sao cô cũng không phải thực sự là người mới tập luyện.

Hôm nay anh ấy cố tình thử mình sao?

“Vâng.”

Lòng cô thắt lại giả vờ gật đầu.

“Vậy cô khá có thiên phú đấy, lần đầu b.ắ.n mà đã có thể trúng bia ở khoảng cách xa. Có muốn học thêm vài chiêu võ thuật bằng tay nữa không?”

Lục Xuyên nhìn cô, không đợi trả lời, đột nhiên từ phía sau trực tiếp khóa cổ tay Thẩm Thư Ninh lại. Lòng bàn tay ấm áp của anh áp vào xương cổ tay cô. “Chiêu này, nếu đối phương nắm cổ tay cô thế này…”

Anh vừa giải thích, vừa dẫn tay cô đột ngột vẽ một nửa vòng tròn. Ngón cái anh đặt chính xác vào vị trí hổ khẩu của cô. Thẩm Thư Ninh còn chưa kịp phản ứng đã được bàn tay to như gọng kìm đó tự động nới lỏng.

“Hả?” Cô kinh ngạc quay đầu lại, mũi suýt chạm vào cằm anh.

“Mấu chốt là góc độ dùng lực của ngón cái.” Lục Xuyên lùi lại nửa bước nhằm kéo giãn khoảng cách, anh nói tiếp: “Đối phương có cao lớn khỏe mạnh gấp mấy lần cô cũng vô dụng, cấu trúc cơ thể quyết định vị trí này…” Anh gõ gõ vào mặt trong cổ tay mình: “luôn là điểm yếu.”

Thẩm Thư Ninh làm theo động tác của anh mà nghiêm túc tập lại, cổ tay mảnh khảnh xoay chuyển có phần vụng về.

“Là như thế này ạ?”

Lục Xuyên đột nhiên tiến lại gần, bàn tay to lớn bao lấy các ngón tay của cô, kiên nhẫn điều chỉnh từng vị trí: “Không đúng. Ngón trỏ phải đặt ở bên ngoài gân này, cô có cảm nhận được cục xương nhô ra không?”

Tiểu Cố ôm hai bình nước đứng cách đó không xa, thấy Trưởng Khoa Lục của mình lại kiên nhẫn như vậy, vẻ mặt có chút khó tả. Đây còn là vị huấn luyện viên sắt thép của họ sao?

Thẩm Thư Ninh nhận thấy khoảng cách giữa hai người quá gần, vội vàng thoát ra: “Tôi, để tôi thử lại.”

Tai cô đỏ bừng, tiếp tục luyện tập với hình nộm rơm.

Lục Xuyên khoanh tay đứng trong bóng râm, nhìn Thẩm Thư Ninh lặp đi lặp lại động tác bẻ cổ tay, lông mày hơi nhíu lại. Động tác của cô quá mềm, cứ như sợ làm đau kẻ thù giả định vậy. Nếu thực sự gặp nguy hiểm, căn bản không tạo thành phòng vệ hiệu quả.

“Làm lại lần nữa, đừng nương tay.”

Thẩm Thư Ninh nhìn người đàn ông chỉ có thể c.ắ.n môi, hít một hơi sâu, cố gắng mạnh mẽ khóa cổ tay hình nộm rơm lại, ngón cái ấn xuống, nhưng lực đạo vẫn kém rõ rệt.

Lục Xuyên đột nhiên đưa tay ra, trực tiếp đặt lên mu bàn tay của cô, dẫn dắt năm ngón tay cô siết c.h.ặ.t lại.

“Đau!”

Cô theo bản năng kêu nhẹ, nhưng nghe thấy giọng anh trầm xuống bên tai: “Đau là đúng rồi, kẻ thù sẽ không nhân nhượng với cô đâu. Khoảnh khắc cô do dự đó, có thể sẽ mất đi cơ hội thoát thân cuối cùng.”

Lòng bàn tay anh rộng rãi và ấm áp, gần như bao trọn tay cô. Các đầu ngón tay vì cầm s.ú.n.g lâu năm mà thô ráp, khi chạm vào da cô gây ra một sự run rẩy tinh tế.

Tim cô dường như hẫng đi một nhịp, vành tai vốn đã đỏ lại càng thêm nóng ran.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 22: Chương 22 | MonkeyD