Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 5
Cập nhật lúc: 14/04/2026 20:01
“Ôi, còn hung hăng gớm nhỉ, con ranh thối tha, cõng cái thây ma mục ruỗng này tính đi đâu?”
“Nếu bây giờ mày làm cho hai anh em tao vui vẻ, nói không chừng bọn tao còn đại phát từ bi giúp mày đưa thằng nhóc này đến bệnh viện huyện. Nếu không, chỉ dựa vào mày, chắc chắn thằng nhóc này còn chưa đến bệnh viện đã c.h.ế.t ngắc rồi!”
Thẩm Hướng Dương nằm trên vai cô, giọng nói lo lắng đến mức run rẩy, cậu hận bản thân vô dụng, hận mình làm liên lụy đến chị.
“Chị… đừng lo cho em, chị mau chạy đi… giấy báo, giấy báo không thể đưa cho bọn chúng, chị đi đi!”
Thẩm Thư Ninh nghiến răng: “Chị sẽ không bỏ rơi em!”
Cô vừa che chắn cho em trai, vừa bảo vệ giấy báo trúng tuyển giấu trong túi áo, cuối cùng vẫn bị một cú đá ngáng chân ngã xuống, cằm va vào hòn đá, khoang miệng lập tức tràn ngập vị m.á.u tanh như sắt gỉ.
Thẩm Thư Ninh không dám lơ là cảnh giác, lập tức chộp lấy nắm cắt trên mặt đất, tung thẳng vào mắt mấy người kia.
“Á!”
“Đồ tiện nhân, tìm đường c.h.ế.t đấy à!”
Nhân lúc mấy người kia đang dụi mắt, Thẩm Thư Ninh vội vàng đỡ em trai đứng dậy từ mặt đất, tập tễnh chạy về phía đầu thôn. Nhưng chưa đi được vài bước, Thẩm Hướng Dương đột nhiên ho dữ dội, một ngụm m.á.u ấm nóng phun ra trên nền đất bùn, cơ thể mềm nhũn đổ về phía sau.
“Dương Dương!”
Môi Thẩm Hướng Dương trắng bệch run rẩy, ngón tay cậu nắm c.h.ặ.t gấu áo chị, khó khăn thốt ra vài chữ: “Chị… mau đi!”
Giây tiếp theo, một bóng tối bao trùm, Thẩm Thư Ninh bị người ta tóm lên: “Giao giấy báo trúng tuyển ra đây, tao còn có thể để em trai mày c.h.ế.t một cách thanh thản hơn.”
Thẩm Thư Ninh đột nhiên cười, cô c.ắ.n môi, lấy ra một phong bì giấy da bò bị xé rách từ trong túi, trên đó dính vệt m.á.u tươi em trai vừa phun ra. Cô liếc nhìn Thẩm Gia Nguyệt đang đuổi theo phía sau gã đàn ông: “Muốn lấy nó sao?”
Thẩm Gia Nguyệt nhìn rõ phong bì, đáy mắt lộ ra vẻ kích động: “Thẩm Thư Ninh, dù sao thì mày cũng sắp kết hôn với anh Quốc Đống rồi, mày giữ cái này cũng chẳng có ích gì, mày đưa giấy báo trúng tuyển cho tao, tao có thể cho mày tiền, tao còn có thể đưa em trai mày đến bệnh viện tỉnh.”
Lời còn chưa dứt, đồng t.ử Thẩm Gia Nguyệt co rút mạnh, rồi ả lập tức xông lên, quỳ xuống đất nhặt những mảnh vụn bị xé rách: “Giấy báo, giấy báo trúng tuyển của tôi! A!!!! Thẩm Thư Ninh, mày là đồ điên, đồ điên!”
Giấy báo trúng tuyển đã bị Thẩm Thư Ninh xé thành những mảnh vụn ngay trước mặt bọn chúng!
Một cơn gió thổi qua, cuốn sạch những mảnh vụn trên mặt đất mà rơi xuống cánh đồng, bờ sông bên cạnh…
Lúc này, trong đầu Thẩm Thư Ninh chỉ có một ý nghĩ: Cá c.h.ế.t lưới rách!
Trường đại học cô không học được thì Thẩm Gia Nguyệt cũng đừng hòng giẫm lên “xác thịt” của cô mà từng bước leo lên đỉnh cao.
Từ xa vọng lại tiếng động cơ máy kéo ầm ầm, một luồng ánh sáng xuyên qua màn đêm.
Hai tên đàn ông nhìn nhau, lập tức kéo Thẩm Gia Nguyệt rời đi.
Thẩm Thư Ninh thở dốc, cố hết sức vẫy tay. Chiếc máy kéo dừng lại trước mặt cô.
“Ô kìa, đây chẳng phải là con bé nhà họ Thẩm sao?”
Khuôn mặt đen sạm của bí thư chi bộ thôn Chu Phong Niên thò ra khỏi ghế lái: “Trời tối rồi, cháu làm sao thế này… ôi chao, em trai cháu bị sao vậy?”
“Chú Chu! Cháu xin chú đưa chúng cháu đến bệnh viện huyện với ạ!” Thẩm Thư Ninh khuỵu xuống: “Em trai cháu sắp không chịu nổi nữa rồi!”
Sắc mặt Chu Phong Niên đột ngột thay đổi: “Mau, mau lên xe! Chú đưa các cháu đến bệnh viện huyện ngay!”
Chiếc máy kéo “tù tù” chạy về phía huyện, Thẩm Thư Ninh ôm c.h.ặ.t em trai, nước mắt nhòe đi tầm nhìn.
Bi kịch kiếp trước tuyệt đối không thể lặp lại, nhưng cô phải làm sao đây?
Cha mẹ đã bị dồn vào đường cùng, nhà họ Lâm thì rình rập, còn giấc mơ đại học của cô…
“Chị…”
Em trai cô lại khẽ gọi một tiếng, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t vạt áo cô, khó khăn nói ra: “Đừng… cưới… đi học…”
Nước mắt Thẩm Thư Ninh nóng hổi rơi xuống khuôn mặt nhỏ bé đang sốt cao của em trai.
Hóa ra em trai cô hiểu tất cả, người duy nhất thương xót cô trong ngôi nhà này, lại chính là cậu thiếu niên mười hai tuổi đang ở cạnh cô.
“Không gả, chị không gả cho ai cả.”
Cô nghẹn ngào hứa: “Chị nhất định sẽ cứu em, và cũng cứu chính bản thân mình.”
Chiếc máy kéo chạy qua con đường đất gồ ghề. Trong cơn xóc nảy, Thẩm Thư Ninh sờ thấy giấy báo trúng tuyển được cất sát người.
Tờ giấy bị xé rách rồi dán lại kia, là hy vọng duy nhất của cô.
Vừa nãy cô xé nát chỉ là một phong bì giấy có viết chữ “Đại học Tân Nam”, may mà trời tối, Thẩm Gia Nguyệt không phát hiện ra điều gì.
Màn đêm đen như mực, chiếc máy kéo xóc nảy trên con đường đất gồ ghề, Thẩm Thư Ninh ôm c.h.ặ.t lấy em trai đang sốt cao không dứt.
Đột nhiên, đồng t.ử cô co rút mạnh.
Cây hòe cổ thụ nghiêng ngả ở ngã rẽ!
Ký ức kiếp trước như tiếng sét đ.á.n.h vào đầu cô.
Một là con đường lớn đi thẳng đến bệnh viện huyện, một là lối tắt hẻo lánh xuyên qua khu rừng nhỏ.
Kiếp trước cô đã đi con đường lớn.
“Chú Chu! Rẽ phải! Đi đường nhỏ!” Giọng cô căng thẳng, móng tay vô thức cắm vào lòng bàn tay.
Bí thư chi bộ Chu Phong Niên cau mày: “Gì cơ? Bên phải là đi qua bãi tha ma đấy! Huống hồ giờ trời tối rồi, trong rừng không an toàn…”
“Em trai cháu không chờ được nữa rồi!”
Giọng Thẩm Thư Ninh đột nhiên cao lên, rồi lại cố nén xuống: “Cháu xin chú, cháu biết một lối tắt, có thể tiết kiệm nửa tiếng.”
Chu Phong Niên nhìn đứa trẻ mặt xanh xao trong lòng cô mà thở dài, cuối cùng cũng quay đầu xe.
Chiếc máy kéo “tù tù” rẽ vào con đường nhỏ đầy cỏ dại, bánh xe nghiền nát lá rụng khắp mặt đất.
Tim Thẩm Thư Ninh đập như trống, mắt không ngừng quét vào sâu trong rừng.
“Dừng xe!” Cô đột nhiên hét lên.
Trong khu rừng tối đen như mực, đột nhiên có tiếng hét lên như vậy, ngay cả người đàn ông như Chu Phong Niên cũng bị dọa đến tái mặt đạp phanh gấp, giọng run rẩy: “Con, con bé này… có… có chuyện gì vậy?”
Thẩm Thư Ninh đã nhảy xuống xe, nhét em trai vào lòng Chu Phong Niên: “Phía trước hình như có người, cháu đi xem sao!”
Không đợi phản hồi, Thẩm Thư Ninh đã lao vào bụi cây bên cạnh.
Trong màn đêm, gió núi cuốn theo mùi m.á.u tanh nồng nặc. Người đàn ông nằm úp mặt xuống đống lá mục ruỗng, bộ quân phục trên người bị rách toạc, trên lưng có hơn mười vết thương, vết sâu nhất ở gần bẹn chân phải, lớp da thịt bị lật ngược để lộ cả xương trắng lờ mờ.
Thẩm Thư Ninh run rẩy cả hai chân, cô sợ hãi lật người đàn ông lại. Lông mày kiếm, đôi mắt sáng, ngay cả khi đang hôn mê vẫn toát ra khí chất lạnh lùng. Quả nhiên là anh!
Chính là người bí ẩn đã thay đổi vận mệnh của Thẩm Gia Nguyệt ở kiếp trước!
“Đồng chí? Đồng chí!” Cô vỗ vào mặt người đàn ông, nhưng anh không phản ứng.
Kiếp trước, cô phát hiện ra người này vào sáng hôm sau khi trở về từ bệnh viện huyện. Lúc đó anh đã gần tắt thở, phản ứng đầu tiên của cô là chạy về thôn gọi người.
Khi cô đưa thầy lang đến, người đó đã bị Thẩm Gia Nguyệt “cứu” đi mất rồi.
Sau này cô mới biết, đây là nhân vật quan trọng của quân khu tỉnh, bị thương khi đang thực hiện nhiệm vụ mật. Thẩm Gia Nguyệt sau đó nhờ ơn cứu mạng này mà leo lên được chỗ Huyện Trưởng, từ đó công danh phát đạt.
Lần này, cô tuyệt đối sẽ không để Thẩm Gia Nguyệt cướp đi bất cứ cơ hội nào nữa!
Thẩm Thư Ninh nhanh ch.óng xé ống tay áo của mình, dùng nó buộc c.h.ặ.t phía trên vết thương của người đàn ông.
“Con bé này, có chuyện gì vậy?” Chu Phong Niên ôm em trai cô đi theo, hít vào một hơi lạnh, “Đây là ai? Bị thương nặng thế!”
“Vết thương do s.ú.n.g, cả vết c.h.é.m nữa.” Thẩm Thư Ninh không ngẩng đầu lên, thuần thục kiểm tra vết thương: “Chú Chu, giúp cháu đưa anh ấy lên xe với ạ!”
