Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 56

Cập nhật lúc: 16/04/2026 12:09

Đặc biệt là việc anh chủ động hỏi đến Thẩm Thư Ninh.

"Ngoài trời lạnh lắm, về với mẹ đi. Cha con còn đặc biệt mời Bí thư của tỉnh ủy và Chủ nhiệm Niên của Cục Giáo Dục đến nữa, đi chào hỏi họ một tiếng đi."

...

Rời khỏi tiệc sinh nhật nhà họ Phó, Lục Xuyên đi thẳng đến căn nhà nhỏ của Thẩm Thư Ninh. Trong nhà sáng đèn, thỉnh thoảng có thể nghe thấy giọng hai chị em trò chuyện.

Do dự vài giây rồi Lục Xuyên cũng giơ tay gõ cửa.

"Ai đó ạ?"

"Là tôi, Lục Xuyên."

Nghe thấy tên Lục Xuyên, Thẩm Thư Ninh ngẩn người ra. Chỉ trong khoảnh khắc đó, Thẩm Hướng Dương đã vọt ra trước để mở cổng sân.

"Chị! Anh Lục đến rồi!" Giọng Thẩm Hướng Dương truyền đến từ ngoài sân, mang theo sự hớn hở không giấu được của một thiếu niên.

Thẩm Thư Ninh đứng trong nhà, Lục Xuyên đứng ngoài cổng sân, bốn mắt nhìn nhau không ai mở lời trước, không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Thẩm Hướng Dương nhìn Lục Xuyên, rồi lại nhìn chị gái mình. Khóe miệng cậu khẽ cong, vươn tay kéo Lục Xuyên vào nhà, đẩy anh đến trước mặt Thẩm Thư Ninh: "Chị, em đi sang nhà bà Triệu mượn chút giấm nhé."

Nói xong, cậu thiếu niên chuồn khỏi căn nhà nhỏ.

Kể từ lần trước gặp nhau ở trường ra, họ đã không gặp mặt một thời gian rồi. Thẩm Thư Ninh còn nghĩ sau khi anh hoàn thành nhiệm vụ, chắc chắn sẽ về lại đơn vị, nhưng nào ngờ vẫn còn gặp lại anh ở Tân Nam này.

"Anh..."

"Cô..."

"Anh nói trước đi."

"Cô nói trước đi."

Cả hai đồng thời mở lời. Thẩm Thư Ninh khẽ cười một tiếng rồi mới nói: "Sao anh lại đột nhiên đến vậy? Tôi cứ tưởng anh đã rời Tân Nam rồi chứ."

"Có nhiệm vụ thôi."

Rất phù hợp với tính cách của Lục Xuyên: ít lời, vài chữ đã diễn đạt hết ý của mình. Thẩm Thư Ninh gật đầu hỏi thêm: "Anh vừa muốn nói gì?"

"Bức thư tôi để lại trên bàn, cô đã thấy chưa?"

"À?" Thẩm Thư Ninh ngẩn người một chút, sau đấy mới hoàn hồn: "Tôi thấy rồi. Tôi và Hướng Dương sống rất tốt ở Tân Nam. Bác sĩ Hoắc, bà Triệu, đều rất quan tâm chúng tôi. Bây giờ Hướng Dương cũng đã nhập học thuận lợi, chuyện này cũng đều nhờ công bác sĩ Hoắc giúp đỡ..."

Thẩm Thư Ninh nói rất nhiều, nhưng hoàn toàn không đề cập đến những chuyện gặp phải ở trường.

Lục Xuyên im lặng lắng nghe cô nói xong, lông mày kiếm của anh đã nhíu lại một chỗ, ngẩng đầu nhìn cô: "Vậy còn cô? Ở trường có gặp rắc rối gì không? Lần trước ở Đại học Tân Nam, cô nói có thể tự giải quyết, vậy đã xử lý ổn thỏa hết chưa?"

"Tôi? Tôi không sao mà, chuyện ở trường đã giải quyết xong hết rồi."

"Lâm Quốc Đống đến Tân Nam, tại sao cô không nói cho tôi biết? Tại sao không nói sự thật?"

Thấy Thẩm Thư Ninh vẫn không nhắc đến trọng tâm, anh cau mày hỏi ngược lại.

Thẩm Thư Ninh nghe lời này, bàn chân đang bước qua ngưỡng cửa chợt dừng lại. Cô quay đầu nhìn người đàn ông trước mặt, tâm trạng có chút rối bời. Sau một hồi im lặng, cô mới nói: "Tôi nói đều là sự thật. Chuyện của Lâm Quốc Đống, trước đây đã làm phiền anh nhiều lần rồi, tôi... có thể tự giải quyết."

Thẩm Thư Ninh nhìn người đàn ông với ánh mắt không chịu thua, bốn mắt họ đối diện nhau.

Anh đã nói: nếu gặp khó khăn có thể đến đơn vị tìm anh.

Nhưng Thẩm Thư Ninh lại có những e ngại và tính toán riêng. Kiếp trước, Thẩm Gia Nguyệt đã mạo nhận công lao của cô để cướp lấy ân nhân cứu mạng Lục Xuyên. Anh vì để báo đáp ơn cứu mạng, đã trở thành chỗ dựa phía sau cho Thẩm Gia Nguyệt, giúp đỡ ả suốt chặng đường. Nếu cô cứ mãi tìm kiếm sự báo đáp từ Lục Xuyên, thì có gì khác với Thẩm Gia Nguyệt của kiếp trước?

Cậy ơn cầu báo, không phải là ý định ban đầu của cô.

Thẩm Thư Ninh cụp mi: "Lục Xuyên, tôi biết anh có ý tốt với tôi, nhưng... tôi nói tôi có thể giải quyết được, tuyệt đối không phải là tự tin mù quáng. Chuyện Lâm Quốc Đống, tôi đã nắm rõ. Nếu thực sự gặp phải chuyện mình không thể giải quyết được, tôi sẽ không vì giữ sĩ diện mà để bản thân và Hướng Dương rơi vào tình cảnh khó khăn."

Lục Xuyên ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào cô: "Tôi sẽ cho người đi điều tra, tại sao hắn có thể được thả ra sớm."

"Được. Đừng nói chuyện này nữa, anh vào đây một chút, tôi đã làm cho anh một bộ quần áo, anh thử xem có vừa không. Ban đầu tôi định hỏi bác sĩ Hoắc địa chỉ đơn vị của anh, để gửi quần áo qua nhưng vì anh đã đến rồi thì tiện thể nhận luôn nhé."

Thẩm Thư Ninh vén rèm vào nhà, lấy từ trong tue ra một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu đen.

"Cho tôi ư?"

"Ừm, sắp vào đông nên trời lạnh rồi. Tôi thấy bình thường anh toàn mặc quân phục, nên đã làm cho anh một chiếc áo khoác. Anh thử trước đi, nếu không vừa thì tôi sửa lại ngay, nhanh thôi."

Thẩm Thư Ninh nhón chân, khoác chiếc áo lên vai anh. Lục Xuyên quay đầu nhìn cô, cổ hơi ửng đỏ: "Để tôi tự làm."

Vài phút sau.

"Kích cỡ có vẻ rất vừa, còn hai cái khuy lần trước không có hàng, tôi mới mua về hôm kia, để tôi khâu vào cho anh."

Nói rồi, Thẩm Thư Ninh lấy hộp kim chỉ từ ngăn kéo ra, cô đi vòng đến trước mặt Lục Xuyên, nắm một bên áo bắt đầu khâu khuy.

Ánh đèn trong phòng hơi mờ ảo, Lục Xuyên vô thức lùi lại một bước, cúi đầu thì thấy Thẩm Thư Ninh đang níu lấy áo ngẩng đầu nhìn anh:

"Anh đừng nhúc nhích, cẩn thận châm kim vào người anh đấy, sắp xong rồi."

Nói xong, cô lại cúi đầu tập trung khâu khuy. Chỉ vài phút ngắn ngủi, đối với Lục Xuyên lại có chút khó khăn để chịu đựng. Nhịp tim anh đập rất nhanh, cổ và ch.óp tai hơi nóng lên, liếc nhìn cô xỏ kim luồn chỉ, yết hầu anh khẽ cuộn lại, hơi thở cũng nặng hơn vài phần.

"Xong rồi, anh xem có chỗ nào cần chỉnh sửa không?"

"Không cần, rất tốt."

"À, đúng rồi, Trưởng Khoa Lục, anh còn ở Tân Nam mấy ngày nữa?"

Thẩm Thư Ninh thu hộp kim chỉ vào ngăn kéo, tiện miệng hỏi một câu.

"Tôi không có ý dò hỏi tung tích của anh nên anh đừng hiểu lầm. Tôi vừa thấy chiếc áo len anh mặc bên trong có vẻ đã cũ rồi, hơn nữa khả năng giữ ấm cũng không tốt. Lần trước anh cho tôi nhiều phiếu như vậy, có thể làm được mấy bộ quần áo. Hay là, tôi giúp anh làm một chiếc nhé."

Khi cô quay lại đã lộ rõ ánh mắt trong sáng và thuần khiết. Lục Xuyên kìm nén chút rung động vừa nảy sinh trong lòng: "Không cần, tôi mặc quân phục là chính, tôi..."

Đột nhiên, lời anh nghẹn lại, nhạy cảm nhận thấy cô gái đang đến gần, cơ thể anh hơi cứng đờ.

Thẩm Thư Ninh cầm thước dây, một đầu đặt lên vai anh, một đầu kéo xuống cổ tay áo: "Anh khụy xuống một chút. Cao quá, tôi không đo được chiều rộng của vai, còn phải đo cả cổ nữa. Mấy hôm trước tôi có mua một ít len màu xám, anh và Hướng Dương mỗi người một chiếc là vừa đẹp."

Lục Xuyên khẽ khụy người xuống. Thước dây trong tay Thẩm Thư Ninh áp sát vòng quanh yết hầu anh. Đầu ngón tay lạnh buốt của cô vô tình quẹt qua sau gáy anh, lập tức khiến anh nổi da gà.

"Xin lỗi, tay tôi có phải lạnh quá không?"

"Ừm."

Lục Xuyên vừa cúi đầu, khoảng cách giữa hai người lại gần thêm một chút. Anh giơ tay nắm lấy cổ tay cô, đồng thời cau mày: "Sao lại mặc ít thế này? Cô không sắm cho mình vài bộ đồ đông sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.