Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 61

Cập nhật lúc: 16/04/2026 12:09

Lâm Viên Viên rón rén cầm phích nước nóng đi ra phòng nước lấy nước. Trong phòng chỉ còn lại Thẩm Thư Ninh đang ngủ và Lưu Tiểu Đình với vẻ mặt không tự nhiên.

Cô ấy lơ đãng đọc sách một lúc trong ký túc xá, đột nhiên ánh mắt rơi vào cuốn sách của Thẩm Thư Ninh. Cô ấy tò mò lật xem hai trang, lập tức bị bản vẽ bên trên thu hút.

"Đây không phải là bản nháp thiết kế thời trang sao? Sao cô ấy lại có..."

Lưu Tiểu Đình lẩm bẩm một mình.

Một lúc sau, hành lang ký túc xá vang lên tiếng Lâm Viên Viên trò chuyện với phòng bên cạnh. Cô ấy hoảng hốt chuẩn bị đặt sách về chỗ cũ, nhưng vừa gấp sách, động tác của cô ấy đã khựng lại. Giằng xé trong lòng vài giây rồi lại mở cuốn sổ ra, xé hai trang bên trong. Sau đó lại đặt cuốn sổ về vị trí ban đầu.

Giấu bản nháp vào túi, giây tiếp theo, cửa phòng ký túc xá bị đẩy ra: "Xui xẻo thật, phòng nước lại không có nước nóng rồi. Tiểu Đình, mình muốn gội đầu, có thể mượn phích nước nóng của cậu được không? Lát nữa mình sẽ đi lấy đầy lại cho cậu."

"Không sao, cậu cứ dùng đi. Mình chợt nhớ ra hôm nay phải về nhà, mình không cần nước nóng. Chiều nay không có tiết nên mình đi trước nhé. Chuyện cô quản lý ký túc xá, cậu che giấu giúp mình mới."

"Được, cậu đi đi, chú ý an toàn trên đường nhé."

Lưu Tiểu Đình vơ lấy cái túi vải trên bàn rồi vội vã rời khỏi ký túc xá. Cô ấy gặp các sinh viên khác ở cầu thang ký túc xá. Đối phương chào hỏi nhưng không được đáp lại một tiếng nào, vẻ mặt cô ấy cũng có chút căng thẳng.

Lâm Viên Viên cầm phích nước nóng của Lưu Tiểu Đình đi đến khu vực giặt giũ công cộng gội đầu, tình cờ gặp Tiểu Lý ở ký túc xá bên cạnh.

"Ê Lâm Viên Viên, Lưu Tiểu Đình ở phòng cậu vội vàng đi đâu thế? Vừa nãy mình chào hỏi cô ấy mà cô ấy không thèm để ý đến mình luôn. Mình còn định mượn sách của cô ấy đây này."

"Chắc là nhà có việc gấp gì đó. Cậu muốn mượn sách gì? Lát nữa mình sẽ hỏi giúp cậu."

"Vậy cảm ơn cậu nhé. Lần trước mình thấy cô ấy đang đọc bản dịch của cuốn “Kiêu hãnh và Định kiến”, mình mượn mấy lần rồi mà chưa được. Nếu cô ấy đọc xong rồi có thể cho mình mượn đọc được không?"

"Được, đợi cô ấy về ký túc xá, mình sẽ giúp cậu hỏi thử."

Lưu Tiểu Đình rời khỏi ký túc xá thì bắt xe buýt đến Xưởng may số 1 Tân Nam. Cô ấy đợi ở chốt bảo vệ hơn 10 phút, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục công nhân màu xanh hải quân chạy nhanh từ xưởng ra.

"Con gái, sao vậy? Bây giờ lẽ ra con phải ở trường chứ, sao lại chạy đến đây? Chú Vương nói con có việc gấp tìm cha à. Sắc mặt tệ thế, không khỏe sao?"

Lưu Tiểu Đình ôm c.h.ặ.t túi lắc đầu: "Cha, con... con..."

"Rốt cuộc con bị làm sao? Sao tay lạnh thế này, con đợi cha một lát, cha đi xin phép tổ trưởng nghỉ, mình đi bệnh viện xem thế nào."

"Cha, con không sao, con chỉ là..."

Lưu Tiểu Đình giằng co một lúc, rồi lấy hai bản thiết kế từ trong túi ra.

"Cái gì đây?"

Cha Lưu nhận lấy tờ giấy, chỉ liếc mắt một cái lập tức giấu vào túi, hạ giọng hỏi: "Chuyện gì vậy? Bản thiết kế này, con lấy ở đâu ra?"

"Cha, bản thiết kế này, cha có dùng được không?"

Khoảng thời gian này, Lưu Tiểu Đình vừa về nhà đã thấy mặt mày cha mình ủ rũ. Chuyện Xưởng may số 1 Tân Nam, cô ấy cũng đã nghe nói. Bây giờ xưởng không thiết kế được mẫu quần áo nào đẹp hơn. Cha cô ấy là thành viên tổ thiết kế lại là công nhân lâu năm của xưởng nên áp lực rất lớn.

"Con lấy ở đâu ra? Ai thiết kế cái này?"

"Cái đó cha không cần quan tâm. Tóm lại bây giờ bản nháp đang ở chỗ chúng ta. Chỉ cần cha nói với giám đốc, sản xuất tung ra thị trường sớm, thì đây chính là mẫu mới do Xưởng may số 1 Tân Nam sản xuất!"

Thời buổi này, ý thức bản quyền vẫn chưa mạnh. Nhà nào ra mẫu mới, lát sau xưởng khác lập tức sản xuất quần áo cùng kiểu, đây là hành động thông thường.

Cha Lưu chỉ do dự một lát rồi cũng đồng ý mang bản nháp đến văn phòng của tổ thiết kế.

Thẩm Thư Ninh hai ngày nay luôn bận rộn hoàn thành đề tài. Một người phải làm công việc của cả một nhóm, tất nhiên sẽ bận rộn gấp mấy lần người khác.

Nhưng trong tiết Kinh tế Học, đề tài Thẩm Thư Ninh làm có chất lượng hoàn thành cao nhất toàn lớp, thậm chí nhiều kiến thức được đề cập đã đạt đến trình độ của năm ba, năm tư đại học.

Giáo sư Trương là một người rất nghiêm khắc nhưng khi nhìn thấy đề tài bài tập gần như hoàn hảo này, cũng không tìm ra được lỗi nào, trực tiếp khen ngợi trước mặt cả lớp.

Vừa tan học bước ra khỏi phòng, Thẩm Thư Ninh đã gặp ngay Giáo sư Diệp Hạ Vũ của Khoa Thiết kế.

"Tiểu Thẩm, thế nào rồi. Hai hôm nay em đã xem xét kỹ chưa? Tôi nghe nói gần đây em bận làm bài tập nên cũng không dám đến làm phiền em. Chuyện Hiệu Trưởng tôi đã nói qua rồi. Vừa hay, hôm nay Giáo sư Trương cũng ở đây, thầy ấy cũng biết chuyện. Chỉ cần kỳ thi cuối kỳ em đạt điểm tuyệt đối, thầy ấy cũng đồng ý cho em học thêm chuyên ngành Thiết kế. Nếu em không tiện về thời gian, tôi có thể phối hợp với thời gian của em!"

"Em..."

"Không được!"

Thẩm Thư Ninh còn chưa mở lời, Giáo sư Trương đã xách cặp tài liệu bước ra khỏi phòng học, lạnh lùng từ chối lời thỉnh cầu của Diệp Hạ Vũ.

"Ôi, Giáo sư Trương, lần trước thầy đã đồng ý rồi mà? Nói thì phải giữ lời chứ, Hiệu Trưởng Kim có thể làm chứng đấy!"

Giáo sư Trương mặt mày đen sạm, không thèm để ý đến đối phương, chỉ quay sang nhìn Thẩm Thư Ninh, dùng giọng điệu chân thành khuyên nhủ: "Thẩm Thư Ninh à, tôi biết em thông minh, học giỏi, lại là một hạt giống tốt. Nhưng sức lực của con người là có hạn, làm việc phải chuyên tâm, tuyệt đối không được đứng núi này trông núi nọ!"

"Giáo sư Trương, về mặt học tập, em sẽ sắp xếp ổn thỏa, tuyệt đối không ảnh hưởng đến việc học môn chính. Thiết kế thời trang là sở thích cá nhân của em, em sẽ kiểm soát tốt thời gian và sức lực của mình, thầy yên tâm. Còn về việc học thêm chuyên ngành Thiết kế... Giáo sư Diệp, em thực sự không có quá nhiều sức lực và thời gian để đến lớp. Tuy nhiên em vẫn luôn tự học, nếu gặp vấn đề, em sẽ đến văn phòng tìm cô để xin giải đáp, cô thấy như vậy có được không ạ?"

"Tôi không có ý kiến gì hết, đương nhiên là được, luôn luôn chào đón!"

Chỉ cần chiêu mộ được người trước đã, còn chuyện có đến lớp hay không, đó là chuyện nhỏ thôi!

Lời đã nói đến mức này, Giáo sư Trương dù cực kỳ không hài lòng nhưng cũng không thể can thiệp vào tự do của sinh viên. Hơn nữa... việc tham gia thiết kế thời trang cũng là để giành lấy vinh dự về cho trường.

Phó Tương Tương nhìn thấy Diệp Hạ Vũ đến tìm Thẩm Thư Ninh thì vẻ mặt ngây ra. Cô ta từ nhỏ đã theo mẹ đến xưởng may, đương nhiên biết Khoa Thiết kế Đại học Tân Nam có một nhà thiết kế rất giỏi họ Diệp.

Thực ra, đã không ít lần Xưởng may số 1 mời cô ấy làm trưởng nhóm thiết kế nhưng Giáo sư Diệp đều từ chối khéo.

Thẩm Thư Ninh làm sao quen biết Giáo sư Diệp của Khoa Thiết kế? Hơn nữa nhìn thái độ của đối phương, dường như rất coi trọng năng lực thiết kế của Thẩm Thư Ninh.

Lưu Tiểu Đình căng thẳng nắm c.h.ặ.t quai cặp. Hai ngày nay cô ấy tan học buổi chiều là về nhà ngay, hoàn toàn không dám nán lại ký túc xá, vì sợ Thẩm Thư Ninh phát hiện cô ấy ăn cắp bản thiết kế của mình. Bây giờ nhìn thấy Diệp Hạ Vũ, trong lòng cô ấy càng bất an hơn.

"Lưu Tiểu Đình!"

"Lưu Tiểu Đình!"

"À? Sao vậy?" Lưu Tiểu Đình hoàn hồn, ánh mắt ngây dại nhìn về phía Phó Tương Tương đang tỏ rõ sự khó chịu: "Tương Tương, cậu gọi mình à?"

"Tôi gọi cậu cả buổi rồi! Cậu ngẩn người ra làm gì thế? Hôm nay tôi phải đến xưởng, cậu đi cùng không?"

"Được, được chứ. Vậy chúng ta đi nhanh thôi."

"Cậu vội cái gì chứ, cậu vào ký túc xá lấy cuốn tạp chí trên bàn giúp tôi đi đã. Tôi đợi cậu ở cổng trường."

Nói rồi, Phó Tương Tương tự mình đi về phía cổng trường.

Trên đường quay lại ký túc xá, Lưu Tiểu Đình vô cùng rối rắm và giằng xé. Đến cửa ký túc xá rồi lại do dự một lúc lâu mới dám đẩy cửa bước vào.

Sổ thiết kế trên bàn Thẩm Thư Ninh đã được mở ra, chính là những trang bị cô ấy xé mất. Cô ấy vô thức dời ánh mắt, cầm lấy cuốn tạp chí của Phó Tương Tương định rời đi, đột nhiên nghe thấy Thẩm Thư Ninh mở lời: "Lưu Tiểu Đình, cậu..."

"Không phải mình!"

Chưa đợi Thẩm Thư Ninh nói xong, Lưu Tiểu Đình đã vội vàng trả lời, vẻ mặt vô cùng chột dạ.

"Không phải cậu?" Thẩm Thư Ninh khẽ nhướn mày. Cô liếc nhìn bản thiết kế trên bàn, chợt nghĩ ra điều gì đó, cười nhẹ một tiếng: "Tôi hình như chưa nói gì mà, bạn Lưu Tiểu Đình, cậu vội vàng phủ nhận làm gì thế?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.