Trọng Sinh Ngày Tận Thế: Bắt Đầu Từ Việc Xây Dựng Căn Cứ - Chương 23: Anh Trai Bị Thương
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:04
Sau đó, cô nghe thấy qua điện thoại có tiếng đối thoại của hai người lạ.
Giọng nữ: "Anh ơi nhìn kìa, sao có người nằm ở đó thế kia!"
Giọng nam: "Kìa, đúng thật, lại xem sao đi!"
Tiếng bước chân đến gần...
Giọng nam: "Em ơi mau gọi cấp cứu đi, người này đầu chảy nhiều m.á.u quá, nhưng vẫn còn thở..."
Giọng nữ: "Vâng vâng, em gọi ngay đây..."
Lâm Hân Hân nghe thấy anh mình đầu chảy nhiều m.á.u thì tim rụng rời, cô hét vào điện thoại: "Xin chào, xin chào ân nhân, làm ơn nghe máy giúp tôi với..."
Mãi sau, người phụ nữ kia mới bắt máy.
Giọng nữ: "Alo, cô là ai? Cô có quan hệ gì với chủ máy này?"
Lâm Hân Hân cuống đến mức nói vấp: "Tôi... tôi là Lâm Hân Hân, anh ấy là anh trai tôi, anh tôi sao rồi ạ?"
Giọng nữ: "Cô bình tĩnh đừng hoảng. Bạn trai tôi là bác sĩ, anh ấy vừa kiểm tra sơ bộ rồi, không có gì quá nghiêm trọng, nhịp thở ổn định, không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng để chắc chắn, cô hãy mau ch.óng đến đây một chuyến."
Lâm Hân Hân sốt ruột đến phát khóc: "Tôi đang ở Quảng Châu, tôi đặt vé về ngay đây. Làm ơn nhờ hai người đưa anh tôi vào bệnh viện giúp với. Chị cho tôi xin số điện thoại, tôi về đến Thượng Hải sẽ gọi ngay."
Giọng nữ: "Số tôi là 13*00000000."
Lâm Hân Hân nén cơn run rẩy đặt vé máy bay, may sao vẫn còn chuyến lúc hơn 12 giờ đêm. Cô vừa đặt taxi ra sân bay vừa vơ vét đồ đạc tống hết vào không gian.
12 giờ 25 phút, cô đã ngồi trên máy bay về Thượng Hải. Trong lúc đó, cô cũng liên lạc được với người phụ nữ kia, biết được Lâm T.ử Mặc đã được đưa vào phòng cấp cứu bệnh viện mỗ mỗ bình an. Bác sĩ kiểm tra bảo không sao, chỉ là m.á.u chảy nhìn hơi sợ thôi, và đã cho cô số phòng bệnh.
Lâm Hân Hân kết bạn Zalo với cô gái kia, hứa nhất định sau khi anh trai xuất viện sẽ mời hai vợ chồng một bữa thật hậu hĩnh.
Vừa xuống máy bay, cô chẳng kịp nghỉ ngơi mà lao thẳng đến bệnh viện. Lúc này Lâm T.ử Mặc đang nằm trên giường bệnh, Lâm Hân Hân tìm bác sĩ trực đêm để hỏi tình hình.
Bác sĩ trực: "Cô là người nhà bệnh nhân?"
Lâm Hân Hân: "Vâng, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm."
Bác sĩ trực: "Không có gì, lát nữa cô đi bổ sung thông tin rồi đóng viện phí nhé."
Lâm Hân Hân: "Vâng ạ. Mà bác sĩ ơi, anh tôi bị làm sao thế này?"
Bác sĩ trực: "Cái này cũng khó nói. Vết thương trên đầu anh ta hoặc là bị hung khí cùn đ.á.n.h vào, hoặc là ngã rồi đập đầu xuống đất. Nhưng anh trai cô mạng lớn thật đấy, mất m.á.u thế kia mà may có người đi qua, nếu không thì..."
Lâm Hân Hân: "Vậy bao giờ anh tôi tỉnh ạ?"
Bác sĩ trực: "Chắc sáng mai sẽ tỉnh thôi. Tỉnh dậy thì cho anh ấy ăn đồ lỏng như cháo loãng nhé."
Lâm Hân Hân nghe xong mới trút được gánh nặng trong lòng. Cô cảm ơn bác sĩ, đi đóng phí rồi quay lại phòng bệnh túc trực bên cạnh anh trai.
Ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt tái nhợt của anh, lòng cô đầy ray rứt. Kiếp trước không hề có chuyện này, chẳng lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm do cô trọng sinh gây ra? Hazzz... giá mà cô ở bên cạnh anh thì tốt biết mấy.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, bất giác ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu lên mặt khiến cô lờ mờ tỉnh dậy, thấy Lâm T.ử Mặc đang nhìn mình. "Anh, anh tỉnh rồi!" Cô reo lên mừng rỡ. Lâm T.ử Mặc cười yếu ớt: "Anh không sao, chỉ hơi đau đầu chút." Lâm Hân Hân mắt đỏ hoe kể lại mọi chuyện cho anh nghe.
Lâm T.ử Mặc nhíu mày cố nhớ lại, đột nhiên ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, mắt hơi đỏ lên nói: "Anh nhớ ra rồi, anh cũng nằm mơ. Anh mơ thấy không lâu nữa chúng ta sẽ trải qua mạt thế cực hàn, rồi con đàn bà Đường Đường đó... vì chút lương thực mà muốn nộp em cho bọn ác ôn... rồi..."
Nói đến đây, Lâm T.ử Mặc nghẹn ngào không thốt nên lời...
