Trọng Sinh Ngày Tận Thế: Bắt Đầu Từ Việc Xây Dựng Căn Cứ - Chương 27: Đúng Đúng Đúng, Em Có Tiền Em Là Nhất!

Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:05

Sau hai ngày bận rộn, Lâm T.ử Mặc cũng đã xin nghỉ việc tại phòng thí nghiệm. Vì quy định phải nộp đơn trước nửa tháng, cũng may anh vẫn còn kỳ nghỉ phép năm chưa dùng đến, thế là anh quyết định nghỉ phép luôn. Quanh đi quẩn lại đến ngày thứ ba, Lâm Hân Hân cuối cùng cũng được ngồi trên chiếc SUV của anh trai trở về quê nhà ở huyện An.

Vừa về đến nơi, Lâm T.ử Mặc phát hiện việc sửa sang bên trong căn nhà vẫn chưa bắt đầu, mới chỉ dọn trống đồ đạc, nhưng tường bao thì đã khởi công rồi. Thế là Lâm Hân Hân liền liên hệ với kiến trúc sư đến gặp mặt.

Mười phút sau, một chiếc SUV màu trắng đỗ trước cổng viện. Bước xuống xe là một người phụ nữ mặc quần kaki túi hộp đơn giản và áo phông trắng, tầm ngoài ba mươi tuổi, mái tóc ngắn cá tính ánh lên sắc hạt dẻ dưới nắng. Cô đeo một chiếc túi đựng dụng cụ căng phồng, tay cầm máy tính bảng.

"Chào cô Lâm." Cô ấy mỉm cười chào Lâm Hân Hân, sau đó đưa tay ra phía Lâm T.ử Mặc, cười nói: "Vị này chắc là anh trai cô Lâm nhỉ, chào anh Lâm, tôi là Tô Nhuế."

Lâm T.ử Mặc bắt tay cô, nhận thấy đầu ngón tay cô có vết chai do cầm b.út lâu ngày. "Cảm ơn cô đã đến. Ngôi nhà này có ý nghĩa đặc biệt với gia đình tôi, tôi muốn giữ lại diện mạo nguyên bản của nó nhiều nhất có thể, nhưng đồng thời cũng cần nó có khả năng chống chọi với mọi loại thời tiết khắc nghiệt."

Tô Nhuế gật đầu, đứng trước đầu xe mở máy tính bảng nói với Lâm T.ử Mặc: "Chúng ta xem qua phương án thiết kế tổng thể của tôi trước nhé. Ban đầu cô Lâm chỉ nói cần chống lạnh, nên tôi cũng thiết kế theo hướng đó. Nhưng anh lại bảo cần vừa chịu lạnh vừa chịu nóng, chống động đất, chống gió bão, thậm chí là chống lũ lụt... việc này tương đương với việc xây dựng một pháo đài toàn năng rồi."

Tô Nhuế như sực nhớ ra điều gì, nói với hai người: "Đi, tôi đưa hai người vào bếp xem cái này." Nói xong cô dẫn đầu bước vào bếp, rồi đột ngột ngồi xổm xuống, dùng ngón tay gõ gõ lên sàn nhà. "Kết cấu gỗ ở đây đã bị mối ăn rỗng rồi," cô ngẩng lên nhìn Lâm T.ử Mặc, "hơn nữa móng nhà bị lún không đều, góc tây nam thấp hơn góc đông bắc gần 5 centimet."

Lâm T.ử Mặc nhíu mày: "Nghiêm trọng vậy sao?"

"Tệ hơn tôi tưởng đấy." Tô Nhuế đứng dậy, phủi bụi trên tay, "Nhưng không phải không giải quyết được. Anh nói muốn giữ nguyên hiện trạng, cụ thể là những phần nào?"

Lâm T.ử Mặc dẫn cô đến trước lò sưởi ở phòng khách: "Ví dụ như cái lò sưởi này, là do ông nội tôi tự tay xây. Sau khi sửa sang, cả nhà thường quây quần ở đây trò chuyện." Ngón tay anh khẽ lướt qua những kẽ gạch thô ráp trên lò sưởi.

"Đúng rồi, còn cột trụ chạm khắc ở hiên nhà nữa, đó là của hồi môn của bà nội tôi, lúc gia đình sửa nhà trước đây cũng yêu cầu nhất định phải giữ lại." Lâm T.ử Mặc chỉ tay vào cây cột chạm trổ nói.

Tô Nhuế nghiêm túc chụp ảnh lại, đ.á.n.h dấu trên máy tính bảng: "Giá trị tinh thần quả thực không thể thay thế. Nhưng xét từ góc độ an toàn kết cấu, những thứ này có lẽ cần được xử lý đặc biệt." Cô chỉ vào một vết nứt phía trên lò sưởi, "Kết cấu ống khói đã bị biến dạng, nếu có động đất rất dễ bị sụp đổ."

Lâm T.ử Mặc im lặng một lúc: "Có cách nào vẹn cả đôi đường không?"

Đôi mắt Tô Nhuế sáng lên: "Đó chính là sở trường của tôi. Khi du học ở Nhật Bản, tôi từng nghiên cứu về việc cải tạo nhà ở truyền thống vùng Kanto. Rất nhiều ngôi nhà cổ trăm năm thông qua việc gia cố bên trong và ứng dụng vật liệu hiện đại, vừa giữ được phong cách ngoại thất, vừa đạt yêu cầu chống động đất."

Cô mở máy tính bảng trình bày vài ví dụ: "Anh xem ngôi nhà ở Hokkaido này, bên ngoài hoàn toàn giữ phong cách truyền thống Nhật Bản, nhưng bên trong sử dụng khung gia cố sợi carbon, cửa sổ là kính chân không ba lớp, mái nhà có tấm pin năng lượng mặt trời ẩn."

Lâm T.ử Mặc tiến lại gần xem những tấm hình đó, kinh ngạc phát hiện diện mạo ngôi nhà sau khi cải tạo hầu như không thấy sự thay đổi. "Chi phí cải tạo kiểu này chắc cao lắm nhỉ?"

Lâm Hân Hân lập tức ngắt lời: "Chị Tô Nhuế, chị đừng để ý đến anh em, chi phí chị cứ mặc kệ, chỉ cần chị làm tốt, vật liệu không bị bớt xén là được." Nói xong cô còn lườm Lâm T.ử Mặc một cái.

Lâm T.ử Mặc thầm nghĩ: "Đúng đúng đúng, em là phú bà, em có tiền, em nói gì cũng đúng." Nhưng ngoài mặt anh chỉ đành cười gật đầu: "Cứ làm theo ý em gái tôi đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Ngày Tận Thế: Bắt Đầu Từ Việc Xây Dựng Căn Cứ - Chương 27: Chương 27: Đúng Đúng Đúng, Em Có Tiền Em Là Nhất! | MonkeyD