Trọng Sinh Ngày Tận Thế: Bắt Đầu Từ Việc Xây Dựng Căn Cứ - Chương 34: Tiêu Tiền Như Nước
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:06
Khi chuyển sang khu dụng cụ sinh tồn, Lâm Hân Hân thấy Lâm T.ử Mặc đã xếp đầy hai xe hàng. Dao đa năng quân dụng, dây thừng, máy lọc nước, bộ sạc năng lượng mặt trời... Những món đồ anh chọn đều cực kỳ chính xác và hiệu quả.
"Máy phát điện ạ?" Lâm Hân Hân chỉ vào một chiếc thùng trong xe của anh.
"Loại chạy bằng cả năng lượng mặt trời và xăng dầu." Lâm T.ử Mặc không ngẩng đầu lên, vừa kiểm tra một chiếc radio quay tay vừa nói khẽ: "Điện lực sẽ là một trong những cơ sở hạ tầng sụp đổ sớm nhất. Mặc dù mái ngói nhà mình là loại pin mặt trời, nhưng vạn nhất bị hư hỏng thì vẫn nên dự phòng thêm thì tốt hơn. Với lại, khi cực hàn đến sẽ không có ánh mặt trời đâu!"
Lâm Hân Hân nghe anh trai nói vậy thì bừng tỉnh. Đúng thế, cực hàn thì mây mù che phủ, lấy đâu ra nắng, nhất định phải dùng đến máy phát điện.
Lâm Hân Hân gọi nhân viên đến, chỉ vào hai xe hàng đầy ắp: "Phiền các bạn, đồ trong hai xe này cũng lấy cho tôi 4 phần rồi đóng thùng lại."
Nhân viên cúi đầu khúm núm với Lâm Hân Hân: "Không phiền, không phiền chút nào ạ! Tôi sẽ đẩy xe đi đóng gói ngay, hai vị cần gì cứ gọi tôi nhé."
Sau khi chọn xong dụng cụ, cả hai tiến đến khu thực phẩm để chọn các loại đồ ăn dự trữ lâu dài. Lương khô ép, rau củ sấy thăng hoa, khẩu phần ăn quân đội... Lâm T.ử Mặc thậm chí còn tìm thấy những thùng thực phẩm khẩn cấp có hạn sử dụng lên đến 25 năm.
"Xử lý nước còn quan trọng hơn là tích trữ nước." Anh cầm lên mấy bộ lọc nước cầm tay: "Ở nhiệt độ cực thấp, đường ống nước sẽ bị nổ, mà cho dù không nổ thì cũng bị đóng băng, sau đó..."
"Sau đó chúng ta sẽ phải đun tan tuyết để lấy nước." Lâm Hân Hân tiếp lời, cô lấy thêm mấy chiếc bình giữ nhiệt bằng thép không gỉ: "Những thứ này có thể ngăn nước bị nguội quá nhanh trong môi trường khắc nghiệt." Lâm T.ử Mặc đưa thêm mấy vỉ t.h.u.ố.c lọc nước: "Cái này cũng là thứ bắt buộc phải chuẩn bị."
Tại khu d.ư.ợ.c phẩm, hai người xảy ra bất đồng duy nhất.
"Thuốc kháng sinh phải chuẩn bị thật nhiều." Lâm Hân Hân kiên trì: "Trong môi trường nhiệt độ thấp, vết thương rất chậm lành, nguy cơ nhiễm trùng cực cao."
"Nhưng không gian có hạn." Lâm T.ử Mặc nhíu mày: "Ưu tiên hàng đầu là t.h.u.ố.c trị bỏng lạnh. Vả lại anh đã nói rồi, anh có cửa nẻo riêng, mảng t.h.u.ố.c men này anh sẽ nhờ người chuẩn bị đầy đủ cho chúng ta, không cần mua ở đây quá nhiều."
Lâm Hân Hân ngẩn người một lúc, sau đó gật đầu nhượng bộ: "Được rồi, nghe theo anh hết, vậy em lấy ít đi một chút..."
Khi đi ngang qua khu ngũ kim (đồ kim khí), Lâm T.ử Mặc bỗng dừng lại, lấy mấy cuộn băng keo giấy bạc.
"Cái này dùng làm gì vậy anh?" Lâm Hân Hân tò mò hỏi.
"Cách nhiệt cửa sổ." Anh giải thích ngắn gọn: "Kính của các căn hộ bình thường ở nhiệt độ cực thấp đó sẽ trở nên giòn như bánh quy vậy. Thứ này có thể làm chậm quá trình thất thoát nhiệt và ngăn kính bị nứt vỡ. Chủ yếu là anh không biết lúc đó nhiệt độ sẽ giảm xuống mức nào, cứ dán lên cho chắc ăn."
Sau khi thanh toán, nhân viên nhìn con số hơn 2 triệu tệ (khoảng 7 tỷ VNĐ) vừa báo có trong tài khoản mà cười đến không thấy mặt mặt mũi đâu. Người này vội vọi vàng vàng gọi thêm người đến hỗ trợ vận chuyển đồ đạc tới nhà kho mà Lâm T.ử Mặc đã thuê từ trước. Sau khi mọi người rời đi, Lâm Hân Hân mới thu hết vào không gian.
Buổi tối, Lâm T.ử Mặc cầm điện thoại nói với Lâm Hân Hân: "Còn một việc nữa! Lúc đó vệ tinh GPS có thể sẽ bị hỏng, vạn nhất chúng ta phải ra ngoài thì sẽ cần đến la bàn độ chính xác cao và bản đồ địa hình. Anh đã đặt hàng trên mạng rồi, thời gian này hễ rảnh là hai anh em mình phải tra cứu tư liệu, xem thời tiết cực đoan cần chuẩn bị những gì. Thà mua dư còn hơn mua thiếu, còn nữa..."
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Lâm Hân Hân cắt ngang lời Lâm T.ử Mặc. Cô nhìn máy rồi nói với anh: "Điện thoại của đại kiến trúc sư Tô ạ."
Sau một hồi trao đổi ngắn gọn, Lâm Hân Hân cúp máy, bảo với Lâm T.ử Mặc: "Anh Tô hẹn chúng ta chiều mai đến công ty trang trí nội thất để chốt phương án cuối cùng, sau đó ký lại hợp đồng. Lần sửa chữa này tiêu tốn 5,86 triệu tệ."
Lâm T.ử Mặc gật đầu: "Cũng xấp xỉ dự tính của anh. Ngủ sớm đi, sáng mai chúng ta lên đường về sớm."
