Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 14

Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:03

Cửa phòng bị một lực mạnh mẽ đá bay, một nam nhân mặc huyền y điên cuồng lao vào ôm lấy nàng.

Một miếng bạch ngọc có khắc chữ "Xuyên" đã rơi ngay bên cạnh giường sinh lạnh ngắt của nàng.

Tạ Vãn Ca ngước mặt nhìn hắn, giọng khàn đặc, nghẹn ngào hỏi.

"Kiếp trước... đêm ta gặp nạn ở Tống phủ, có phải chàng đã đến?"

Dung Cẩn Xuyên nghe vậy liền sửng sốt, hắn hoàn toàn không biết chuyện nàng trọng sinh. Hắn chỉ nghĩ nàng đang nhắc đến một cơn ác mộng mơ hồ nào đó do quá khứ tổn thương để lại.

Hắn đưa tay định đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của nàng, nhẹ giọng đáp.

"Trước đây khi nàng còn ở Tống phủ, ta từng nhận được tin mật báo nói Tống gia có hành động bất thường."

"Khi ta dẫn người xông vào viện của nàng, nàng đã hôn mê sâu vì sinh non..."

Dung Cẩn Xuyên trong dòng thời gian hiện tại này đương nhiên chưa từng trải qua cảnh nàng c.h.ế.t.

Nhưng đối với Tạ Vãn Ca, câu trả lời này đã xác nhận một sự thật chấn động chỉ mình nàng hiểu.

Kiếp trước, người lao vào cứu nàng trong giây phút cuối cùng trước khi nàng nhắm mắt chính là hắn.

Chỉ là khi đó, hắn đã đến chậm một bước.

Tạ Vãn Ca siết c.h.ặ.t lấy tay áo quan phục của hắn, những ngón tay run bần bật, khóc nghẹn lời.

"Nếu khi ấy chàng đến sớm hơn một chút..."

Nàng không thể nói hết câu chuyện của kiếp trước.

Dung Cẩn Xuyên nhìn gương mặt đẫm lệ của nàng, lòng đau như cắt, hắn tiến lên giữ c.h.ặ.t lấy tay nàng.

"Lần này, ta sẽ không đến muộn nữa."

Tạ Vãn Ca cố gắng kìm nén tiếng nấc, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình của hắn, hỏi rõ.

"Vậy cuộc hôn nhân ba năm này... từ đầu chàng đã không xem nó là giả?"

Dung Cẩn Xuyên không hề phủ nhận, hắn gật đầu, giọng nói kiên định.

"Phải."

"Ta thật sự cần một vị phu nhân để ổn định thế cục phe phái trên triều đình."

"Nhưng người duy nhất ta muốn cưới làm phu nhân, từ đầu đến cuối chỉ có một mình nàng."

"Thời hạn ba năm là do nàng tự đặt ra để bảo vệ bản thân, không phải điều ta mong muốn."

"Ta đồng ý viết hòa ly thư là vì ta tôn trọng nàng, không muốn dùng quyền thế để trói buộc cuộc đời nàng."

Tạ Vãn Ca c.ắ.n môi, tim đập loạn nhịp, nàng nhỏ giọng hỏi một câu đầy bất an.

"Nếu ta mãi mãi bị quá khứ ám ảnh, không thể yêu chàng thì sao?"

Dung Cẩn Xuyên nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy bao dung, đáp lời dứt khoát.

"Ta chưa từng giúp nàng để đổi lấy tình cảm."

"Nàng không nợ ta bất cứ điều gì cả, Tạ Vãn Ca."

"Nàng cứ việc coi đây là một cuộc giao dịch. Ba năm sau, nếu nàng vẫn muốn đi, ta tuyệt đối giữ lời."

Tạ Vãn Ca nghe xong, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại đau đớn.

Người thực sự yêu nàng sâu sắc suốt nhiều năm qua lại chưa từng đòi hỏi nàng phải báo đáp điều gì.

Trong khi Tống Cảnh Hành – kẻ nàng từng dốc hết lòng yêu thương – lại chỉ muốn tính kế nuốt chửng nàng.

Nàng nhìn hắn, thanh âm khẽ như tiếng gió.

"Vậy chàng đã đợi ta bao lâu rồi?"

Hắn đáp ngắn gọn: "Từ năm nàng mười sáu tuổi."

Bên ngoài thư phòng, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào tầm tã, tiếng mưa đập vào mái ngói rầm rập.

Tạ Vãn Ca nhìn người đàn ông trước mặt, cõi lòng ngập tràn sự rung động sâu sắc.

Nàng muốn nói bản thân mình đã hoàn toàn d.a.o động trước hắn.

Nhưng bóng ma của kiếp trước – nỗi đau mất con, sự phản bội thấu xương và cái c.h.ế.t lạnh lẽo – vẫn là một bức tường kiên cố ngăn cản nàng mở lòng hoàn toàn. Nàng sợ hãi tình yêu sẽ lại trở thành một cái bẫy rập chí mạng khác.

Nàng nhìn hắn, thành thật nói ra nỗi sợ của mình.

"Ta không biết mình còn có thể tin vào tình yêu hay không."

Dung Cẩn Xuyên nghe vậy liền khẽ mỉm cười, hắn không hề cưỡng ép, cũng không tiến thêm bước nào để đòi hỏi một lời hứa hẹn. Hắn đứng yên tại chỗ, giọng nói trầm ấm đầy tôn trọng.

"Không cần ép mình tin. Nàng chỉ cần nhìn ta làm."

Tạ Vãn Ca hít một hơi sâu, nàng chủ động cẩn thận cuộn bức họa lại, đặt trở lại vào trong chiếc hộp gỗ mun.

Sau đó, nàng cầm chiếc khăn tay cũ thêu hoa hải đường đã bạc màu ra, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay to lớn của hắn.

Nàng ngẩng đầu, khẽ nói: "Vật này chàng đã giữ quá lâu rồi."

Dung Cẩn Xuyên hơi khựng lại.

Nàng tiếp lời, ánh mắt mang theo tia ấm áp đầu tiên: "Cứ tiếp tục giữ đi."

Đây tuy chưa phải là một lời tỏ tình đáp lại trọn vẹn, nhưng nó chính là sự cho phép chủ động đầu tiên của nàng, cho phép hắn bước vào cuộc đời mình mà không còn rào cản.

Dung Cẩn Xuyên siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, ánh mắt lóe lên niềm vui sướng.

Hắn còn chưa kịp nói gì thêm, tiếng gõ cửa gấp gáp của Trường An đã vang lên bên ngoài phá vỡ bầu không khí.

"Đại nhân, phu nhân! Tống gia bên kia có động tĩnh lớn rồi!"

Tại Tạ phủ, đêm mưa gió bão bùng.

Trong một căn phòng kín ter tấp phía sau từ đường, ánh nến lung linh chiếu rõ ba gương mặt đầy vẻ âm hiểm.

Tống Cảnh Hành ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt tuấn tú nay chỉ còn sự oán hận và độc ác tột cùng.

Sau khi bị làm nhục công khai trước cửa t.ửu lâu, sự hối hận trong hắn đã biến thành thù hận điên cuồng. Hắn không chấp nhận được việc Tạ Vãn Ca sống rực rỡ bên người đàn ông khác.

Hắn đập tay xuống bàn, lạnh giọng: "Ta phải hủy hoại nàng ta. Nếu ta không có được, Dung Cẩn Xuyên cũng đừng hòng có!"

Tạ phu nhân kế thất vội vàng đẩy ra một xấp tài liệu, đống sổ sách cũ của Tạ gia và một con dấu riêng từng thuộc về mẫu thân Tạ Vãn Ca.

Bà ta hùa theo: "Đây là toàn bộ sổ sách chi tiêu và giấy giao nhận bạc cũ chưa điền số lượng. Ta còn tìm được cả danh sách các quản sự cũ."

Lâm Uyển Nhu đứng bên cạnh, bộ dạng yếu đuối thường ngày biến mất, thay vào đó là nụ cười đầy tâm cơ.

Ả ta rút từ trong tay áo ra một tờ giấy mang dấu tay của một quản sự cũ Tạ gia mà ả đã dùng tiền bạc và tính mạng gia quyến để ép buộc.

Ả ta tự tay dùng dấu tay ấy để hoàn thành một bản cung khai giả vô cùng hoàn chỉnh.

Nội dung bản cung khai và đống chứng từ giả vu cáo rõ ràng.

Tạ Vãn Ca lợi dụng thân phận Thủ phụ phu nhân mới cưới, ép buộc các quản sự cũ phải làm giả sổ sách, âm thầm chuyển hàng vạn lượng bạc từ sản nghiệp chung của Tạ gia vào kho riêng của mình, biển thủ hồi môn của gia tộc.

Tống Cảnh Hành còn tự tay viết một bức thư tay giả, bắt chước giống hệt nét chữ của Tạ Vãn Ca để làm bằng chứng thép.

Tạ phu nhân có chút lo lắng: "Dung Cẩn Xuyên quyền thế ngập trời, liệu hắn có dùng quyền lực để đè vụ này xuống không?"

Tống Cảnh Hành cười lạnh đầy đắc ý.

"Chỉ cần ngày mai vụ án này được cấu kết đưa thẳng lên Ngự sử đài và Đại Lý tự trước mặt bàn dân thiên hạ."

"Dung Cẩn Xuyên càng dùng quyền thế để bảo vệ nàng ta, thì càng dễ bị các đại thần khép vào tội thiên vị phu nhân, coi thường quốc pháp, kéo hắn ngã đài!"

Lâm Uyển Nhu mỉm cười độc địa, ánh mắt tràn đầy sự ghen ghét: "Đến lúc đó, biểu tỷ muốn giữ mạng... chỉ có nước quỳ xuống bò về cầu xin chúng ta mà thôi."

Đêm muộn, tại thư phòng phủ Thủ phụ.

Trường An nghiêm túc bẩm báo toàn bộ động tĩnh từ mật báo gửi về.

Dung Cẩn Xuyên ngồi bên bàn, sắc mặt lạnh lùng, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc nhẫn ngọc đen.

Thực chất, hắn đã cho người âm thầm theo dõi mọi hành tung của Tống Cảnh Hành và kế thất từ trước.

Hắn biết rõ bọn họ đang làm giả chứng từ, biết quản sự cũ đang bị khống chế, và biết Tống Cảnh Hành đã liên thủ với một vị đại thần đối địch trên triều để dâng sớ lên Ngự sử đài hòng hạ bệ hắn.

Tạ Vãn Ca đứng bên cạnh nghe xong, đôi mày thanh tú nhướng lên, dứt khoát nói.

"Đại nhân, nếu đã biết rõ bọn họ làm giả, vì sao không lập tức cho hộ vệ đến bắt người ngay trong đêm?"

Dung Cẩn Xuyên ngước mắt nhìn nàng, giọng điệu bình thản nhưng đầy mưu lược.

"Chưa đến lúc. Nếu bây giờ ra tay bắt người, thế lực quan trường đứng sau lưng Tống Cảnh Hành sẽ lập tức cắt đuôi, chúng ta chỉ bắt được vài con tép riu."

"Bản quan muốn để bọn họ tự tay đưa vụ án này ra ánh sáng trước bàn dân thiên hạ, sau đó sẽ dùng chính đống chứng cứ giả đó để nhổ tận gốc toàn bộ vây cánh của bọn chúng."

Tạ Vãn Ca hiểu rõ mưu kế phóng dây dài bắt cá lớn của hắn, nhưng lòng nàng vẫn dâng lên một nỗi lo lắng thực sự cho tiền đồ của hắn.

Nàng nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Nhưng làm vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh và vị trí Thủ phụ của chàng. Ta không muốn chàng vì ta mà mất đi tất cả những gì khó khăn mới dựng lên được."

Đây là lần đầu tiên nàng công khai bày tỏ sự quan tâm lo lắng đến an nguy và tương lai của hắn, không còn dùng hai chữ "giao ước" làm lá chắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - Chương 14: 14 | MonkeyD