Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn - Chương 9

Cập nhật lúc: 06/08/2026 18:01

Dư Tiểu Vinh cười mắng, vỗ nhẹ vào tay con một cái rồi mở túi cho con lấy, không quên hỏi: "Bài tập của con xong chưa đấy?"

Dịch Gia cầm miếng bánh chạy biến: "Hì hì, con ăn xong sẽ viết ngay ạ."

Dư Tiểu Vinh nhìn bộ dạng tham ăn của con gái thứ, không thấy buồn cười mà chỉ thấy xót xa. Nhà nghèo, thịt còn chẳng được ăn thường xuyên nói gì đến quà bánh. Dịch Chân hiểu chuyện, lại lớn rồi nên biết kìm chế, chứ con gái thứ thì không, lúc nào cũng chỉ mong có gì đó ngon ngon để ăn.

Cô biết chỗ bánh này là Tiêu Bình mua, lúc mẹ chồng đưa thì lẽ ra cô nên từ chối, nhưng thực sự cô không thể tỏ ra thanh cao nổi. Cô mà thanh cao thì các con chẳng có miếng mà ăn. Nghèo thì hèn mà!

Dư Tiểu Vinh chia cho con gái thứ một miếng, cho Vệ Thành một miếng, rồi đưa một miếng cho Dịch Chân. Dịch Chân chỉ bẻ một nửa, nửa còn lại đưa vào tay mẹ: "Mẹ, mẹ cũng ăn đi."

"Con ăn cả miếng đi." 

Dư Tiểu Vinh đẩy tay con gái ra: "Vẫn còn mà." Tiêu Dịch Chân thấy trong túi vẫn còn vài miếng nữa thật nên mới cầm ăn hết.

Thực ra Dư Tiểu Vinh chỉ lấy một miếng bánh, cô ấy gói hai miếng còn lại để trong phòng, rồi bẻ đôi miếng của mình, một nửa đưa cho Tiêu Lập Đông.

Tiêu Lập Đông không ăn: "Anh không ăn đâu, em ăn hết đi."

Dư Tiểu Vinh chẳng nói chẳng rằng, bẻ một miếng nhét tọt vào miệng chồng. Cái anh chồng này, có gì ngon là nhường hết cho vợ con, bản thân chẳng nỡ ăn một tí nào, lần nào nghĩ đến cô ấy cũng vừa giận vừa thương.

Nửa miếng bánh còn lại, Dư Tiểu Vinh bỏ vào miệng mình, cảm nhận vị ngọt thơm của bánh mà lòng thấy đắng cay, chẳng biết bao giờ những ngày tháng cực khổ này mới kết thúc.

Dọn dẹp giặt giũ xong cũng đã muộn, dỗ các con ngủ xong, Dư Tiểu Vinh chạy ra gian ngoài đổ nửa túi vải ra xem. Chỗ vải này làm cô ấy kinh ngạc, có loại dày loại mỏng, có vải polyester đen để may quần, có vải cotton làm lót, lại còn mấy mảnh nhung kẻ đủ màu sắc nữa.

Mấy mảnh vải satin vụn không lớn lắm, nhưng vừa nhìn thấy chúng, trong đầu Dư Tiểu Vinh đã nảy ra một ý tưởng. Cô ấy khựng lại một chút, chọn hết mấy mảnh đó ra rồi xếp ngay ngắn từng mảnh lên bàn.

Tiêu Lập Đông bước vào, thấy vợ vẫn đang hí húi với đống vải, không khỏi nói: "Làm cả ngày mệt lắm rồi, ngủ đi em, lúc nào rảnh thì làm."

Dư Tiểu Vinh nhẩm tính kích cỡ, cầm viên phấn vạch lên vải, vừa bận rộn vừa nói: "Anh đi nghỉ trước đi, lát nữa em ngủ sau."

Dư Tiểu Vinh mồ côi mẹ từ nhỏ, lớn lên với anh chị cả, học xong tiểu học là nghỉ. Anh chị không rảnh dạy bảo nên cô ấy không biết nhiều thứ. Duy chỉ có một điều, cô ấy dường như cực kỳ thông minh trong việc kim chỉ, quần áo. Rất nhiều kiểu áo, kiểu giày chỉ cần nhìn qua là biết phải bắt đầu từ đâu và làm ra thì cực kỳ vừa vặn. Mẫu giày cô ấy tự vẽ cả thôn cứ kéo đến mượn suốt.

Vụ thu này tuy có cha mẹ và các em giúp sức nhưng Tiêu Lập Đông là lao động chính nên cũng mệt lả rồi. Vợ bảo đi nghỉ, anh ấy ậm ừ một tiếng rồi vào buồng trong, vừa chạm giường là ngáy o o, chẳng hay biết vợ ngủ lúc nào.

Tiêu Lập Đông cảm thấy mình mới chợp mắt chưa được bao lâu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa thình thình. Anh ấy giật mình ngồi dậy mới phát hiện trời bên ngoài chỉ vừa mới tờ mờ sáng.

Dư Tiểu Vinh nằm bên cạnh nghe thấy động tác cũng ngồi dậy, ngáp một cái hỏi: "Sớm thế này, là ai vậy anh?"

Tối qua vì mải mê cắt may đống vải, cô ấy ngủ khá muộn.

"Anh không biết." 

Tiêu Lập Đông nhanh ch.óng mặc quần áo, vớ lấy chiếc áo khoác dày khoác lên vai, vừa bước xuống giường đi ra ngoài vừa gọi: "Ai đó?"

Dư Tiểu Vinh nghe loáng thoáng tiếng trả lời là giọng của mẹ chồng, liền vội vàng dậy đi theo ra ngoài. Ra đến sân thì phát hiện người đến đúng là cha mẹ chồng thật.

Mẹ chồng trông còn có vẻ bình tĩnh nhưng cha chồng thì mặt mày đầy lo lắng. Khi Tiểu Vinh ra tới nơi, ông đang nắm lấy tay Tiêu Lập Đông nói: "Cha vừa dậy ra ngoài xem thì thấy cổng sân đang mở, cứ ngỡ là tối qua quên khóa. Đến phòng thằng ba nhìn thì nó không có trên giường, chỉ để lại một tờ giấy trên bàn."

Tiêu Lập Đông cầm tờ giấy trong tay, Dư Tiểu Vinh ghé mắt nhìn qua, thấy trên đó viết một hàng chữ nguệch ngoạc như gà bới: [Con đi đây, không lăn lộn ra hồn người thì con không về, đằng nào con cũng không đi lính!]

Tiêu Lập Huy chỉ vì không muốn đi lính mà bỏ nhà ra đi!

Tiêu Lập Đông lập tức nói: "Cha mẹ, hai người đừng cuống, con đi gọi người ngay đây."

Tưởng Ngọc Cầm bình thản ngắt lời: "Không cần tìm người khác, mấy người nhà mình đi tìm nó là được rồi."

Ông Tiêu Vĩnh Thịnh sốt ruột: "Mấy người chúng ta thì sao mà đủ? Thằng cả, con mau đi gọi thêm vài người nữa đi."

Tưởng Ngọc Cầm hừ lạnh một tiếng: "Ông đúng là chẳng hiểu gì về con trai mình cả. Nó mà chịu được chút khổ cực nào sao? Chỉ cần lúc này nó không trốn trong đống củi nào đó mà ngủ thì tôi cũng nể nó rồi!"

Tưởng Ngọc Cầm biết đứa con trai thứ ba là đứa lông bông, nhưng không ngờ nó lại kém cỏi đến thế, vì chuyện đi lính mà dám bỏ chạy! Khoảnh khắc vừa biết tin nó trốn đi, bà cũng có chút lo lắng, dù sao cũng là đứa con mình cưng chiều bao năm, nhưng sự lo lắng đó chỉ tồn tại trong chớp mắt rồi tan biến. Nếu cậu thực sự có bản lĩnh ra ngoài lăn lộn cho ra ngô ra khoai, bà còn thấy nể phục, chỉ sợ đây là hạng bùn nhão không trát nổi tường!

Tiêu Vĩnh Thịnh nói: "Bà nói cái kiểu gì thế, nó chưa từng đi xa bao giờ, lỡ ra ngoài bị người ta lừa thì sao?"

Tiêu Lập Đông đứng bên cạnh vội can: "Cha đừng lo, chúng con đi tìm ngay đây."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.