Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 111: Đêm Mưa 2

Cập nhật lúc: 25/12/2025 08:04

"Qua khám nghiệm t.ử thi sơ bộ, phía sau đầu nạn nhân có vết thương do vật tày gây ra, vùng cổ có vết hằn, phỏng đoán là bị đ.á.n.h ngất hoặc khống chế trước rồi mới bị siết cổ đến c.h.ế.t. Hung khí gây thương tích có thể là hòn đá hoặc vật cứng mang theo người. Quần áo nạn nhân còn tương đối nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị xé rách cưỡng bức, không có dấu hiệu xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c rõ ràng. Trong ví tiền vẫn còn một ít tiền mặt và thẻ sinh viên.

Máy nhắn tin hoạt động bình thường, tin nhắn cuối cùng là của bạn cùng phòng nhắc nhở 'chú ý an toàn'. Trong ba lô nạn nhân có một cuốn vở ghi chép môn 'Điều dưỡng cơ bản' đang mở, bị nước mưa thấm ướt. Từ kẽ móng tay nạn nhân thu được một lượng nhỏ sợi vải không thuộc về quần áo cô ấy, màu xanh lam, chất liệu sợi tổng hợp.

À đúng rồi, cô ấy đeo một chiếc đồng hồ nữ, mặt kính bị đập vỡ, kim đồng hồ dừng lại ở vị trí 12 giờ."

Nói một hơi hết thông tin, Lôi Kiêu nhíu chặt mày.

"Để tôi nói vài câu." Tần Thiết Sơn ho khan một tiếng rồi lên tiếng.

Ông năm nay chuẩn bị lui về tuyến hai, không ngờ trước khi nghỉ hưu lại xảy ra vụ án mạng thế này. Nhìn thấy một sinh mệnh tươi trẻ vụt tắt, tâm trạng ông vô cùng nặng nề.

21 tuổi, độ tuổi đẹp đẽ biết bao.

Như mặt trời mới mọc, tương lai rạng rỡ huy hoàng.

Thế nhưng cuộc đời Kha Tiểu Vũ lại dừng lại ở tuổi 21.

Tần Thiết Sơn nghiện t.h.u.ố.c lá nặng nên giọng hơi khàn: "Vụ án này rất khó. Khó ở chỗ nào?"

Dừng một lát, ông tiếp tục phân tích: "Thứ nhất, động cơ g.i.ế.c người mơ hồ. Không phải cướp của, không phải cưỡng h.i.ế.p điển hình, thiếu căn cứ để cho là trả thù hay tình sát. Thứ hai, vật chứng hạn chế. Hiện trường không phát hiện dấu chân, vân tay hay hung khí, bằng chứng sinh học duy nhất là sợi vải vi lượng trong kẽ móng tay. Thứ ba, không có nhân chứng. Đêm khuya mưa gió, khung giờ đó trên đường hầu như không có ai qua lại."

Lạc Vân Sâm vừa nghe thấy "không có nhân chứng" thì người ỉu xìu hẳn.

Không có ai nhìn thấy hung thủ, vậy một chuyên gia phác họa hình sự như anh biết bắt đầu từ đâu?

Tần Thiết Sơn ngày thường ít nói cười, giờ phút này mặt lạnh tanh, tạo áp lực rất lớn cho người đối diện: "Vụ án mạng này bước đầu được định tính là 'g.i.ế.c người không phân biệt' hoặc 'tội phạm bạo lực ngẫu nhiên'. Theo kinh nghiệm... loại án này rất khó phá, cực kỳ khó."

Ông liếc nhìn Khương Lăng và Lạc Vân Sâm, trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng.

Trẻ thế này thì có bao nhiêu kinh nghiệm phá án? Nếu không phải Cục trưởng kiên quyết, ông thật sự không muốn để hai người họ gia nhập tổ chuyên án.

Cục trưởng gật đầu: "Đúng là khó, nhưng không thể vì khó mà sợ. Phương pháp phá án truyền thống không được thì dùng người mới, cách làm mới!"

Cục trưởng nhìn về phía Khương Lăng và Lạc Vân Sâm: "Vì cái c.h.ế.t của Kha Tiểu Vũ, nữ sinh viên ai nấy đều nơm nớp lo sợ, những câu chuyện kinh dị về tên sát nhân đêm mưa lan truyền khắp trường học, gây hoang mang dư luận. Thành phố giao trách nhiệm cho chúng ta phải nhanh chóng phá án, nên tôi quyết định thành lập tổ chuyên án. Lão Tần làm tổ trưởng, Lôi Kiêu làm phó tổ trưởng. Vân Sâm, Khương Lăng, hai người cũng tham gia vào tổ."

Khương Lăng và Lạc Vân Sâm nhìn nhau, đồng thời đứng nghiêm, dõng dạc hô: "Rõ!"

Cục trưởng nói không sai, vụ án tuy khó, nhưng chính vì khó mới cần người mới, cách làm mới.

Đây là thách thức, cũng là cơ hội.

Hai người vừa chuyển đến vị trí mới, đang rất cần một cơ hội như vậy để thể hiện mình.

Nhìn hai cảnh sát trẻ tràn đầy nhiệt huyết, mắt sáng long lanh trước mặt, Cục trưởng mỉm cười dặn dò: "Hãy học hỏi nhiều từ các đồng chí lão thành, khiêm tốn cẩn thận. Nhưng cũng đừng e ngại, cứ mạnh dạn mà làm."

"Vâng ạ."

Khương Lăng hiểu ý Cục trưởng.

Phải tôn trọng người đi trước, nhưng không được để quan niệm truyền thống trói buộc, cứ việc xông pha, mọi chuyện đã có Cục trưởng chống lưng.

Lạc Vân Sâm gan lớn, mặc kệ lãnh đạo to cỡ nào, có gì nói nấy: "Vụ án này không có nhân chứng, không có nhu cầu phác họa chân dung, vậy cần tổ chúng tôi làm gì ạ?"

Cục trưởng trừng mắt nhìn anh: "Hiện tại không có nhân chứng, không có nghĩa là mãi mãi không có. Hơn nữa, chẳng phải sư phụ cậu có thể phác họa chính xác dựa trên đặc điểm tâm lý tội phạm sao? Cậu cũng có thể hợp tác với Khương Lăng, cô ấy phác họa tâm lý tội phạm, cậu dựa vào kết quả đó để phác họa chân dung nghi phạm mà."

Lạc Vân Sâm cảm thấy gánh nặng ngàn cân đè lên vai.

Sư phụ Lâm Vệ Đông của anh quả thực có bản lĩnh đó, nhưng anh chỉ là đệ t.ử mới bái sư được bốn năm thôi mà!

Bản lĩnh của sư phụ được xây dựng trên nền tảng tu dưỡng nghệ thuật siêu cao, kinh nghiệm nhìn người phong phú và khả năng phân tích nhân tính sâu sắc. Nhìn khắp Bắc Kinh, không, có thể nói là khắp Trung Quốc, hiện tại chỉ có một mình Lâm Vệ Đông làm được điều đó.

Đổi là người khác, tuyệt đối không làm nổi.

Dù sao thì Lạc Vân Sâm bây giờ vẫn chưa đủ trình.

Nghĩ đến đây, Lạc Vân Sâm thấy mặt mình nóng lên, ấp úng nói: "Tôi..."

Khương Lăng ngắt lời anh, nhìn thẳng vào mắt anh: "Sư huynh, thử xem sao."

Nếu cha cô đã tin tưởng Lạc Vân Sâm như vậy, lại còn vạch ra con đường mới kết hợp giữa phác họa tâm lý và phác họa hình sự, thì ngại gì không thử một lần. Thời khắc mấu chốt, sư huynh không được phép tụt xích.

Bắt gặp ánh mắt kiên định của Khương Lăng, Lạc Vân Sâm bỗng như được tiếp thêm động lực vô tận, cả người phấn chấn hẳn lên: "Được, vậy anh sẽ thử!"

—— Sư muội đang cổ vũ mình!

—— Cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận mình rồi sao?

—— Tốt quá, có thể vui vẻ phối hợp tác chiến rồi.

Cục trưởng hài lòng gật đầu: "Thế mới phải chứ, đừng sợ, phải dám nghĩ dám làm, dám sáng tạo."

Ông quay sang nói với Tần Thiết Sơn: "Lão Tần, lại phải vất vả cho ông rồi. Dìu dắt lớp trẻ nhiều một chút, truyền thụ hết kinh nghiệm hình sự của ông cho bọn họ nhé."

Tần Thiết Sơn không chút do dự nhận lời: "Đương nhiên! Chỉ cần lớp trẻ chịu học, tôi sẽ dốc túi truyền nghề."

Nói xong, ông nhìn Lôi Kiêu với ánh mắt nghiêm nghị: "Tiểu Lôi, cậu giờ là Đội trưởng Đội Một rồi, vụ án này phải để tâm nhiều vào, tranh thủ trong vòng một tuần phát hiện manh mối mới, khoanh vùng nghi phạm."

Mọi người đều biết, với những vụ án g.i.ế.c người đêm mưa manh mối cực ít như thế này, phải đặt chữ "nhanh" lên hàng đầu.

Nhanh chóng tìm được nhân chứng;

Nhanh chóng rà soát các mối quan hệ xã hội của nạn nhân, phát hiện điểm nghi vấn;

Nhanh chóng khoanh vùng nghi phạm.

Nếu không nhanh, ký ức của nhân chứng sẽ phai nhạt; các điểm nghi vấn trong quan hệ xã hội sẽ bị che giấu; hung thủ sẽ lẩn trốn mất dạng, bặt vô âm tín.

Lôi Kiêu hiểu rõ tầm quan trọng, lập tức ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, hô vang: "Rõ!"

Điện thoại trên bàn Cục trưởng reo lên, ông vừa nghe máy vừa phất tay: "Được rồi, các cậu ra ngoài đi, tranh thủ họp bàn, lên kế hoạch cho tôi."

Tất cả mọi người rời khỏi văn phòng Cục trưởng.

Tần Thiết Sơn nhìn đồng hồ: "Tiểu Lôi, cậu điều động nhân lực từ Đội Một, Đội Hai. Tiểu Khương, Tiểu Lạc, toàn bộ thành viên tổ hai cô cậu, nửa tiếng nữa tập trung tại phòng họp số 3."

"Rõ."

Khương Lăng và Lạc Vân Sâm dứt khoát đáp lời rồi cùng nhau rời đi.

Vì thời gian gấp rút, bước chân hai người đều rất nhanh, vang lên tiếng cộp cộp trên hành lang yên tĩnh.

Vừa đi, Lạc Vân Sâm vừa hạ giọng hỏi: "Em có manh mối gì không?"

Khương Lăng: "Ừ."

Lạc Vân Sâm nghiến răng: "Sư muội, anh xin em đấy, đừng có lúc nào cũng 'ừ' với 'hử' được không? Nói nhiều thêm vài chữ đi mà."

Khương Lăng thấy anh có vẻ bực bội, đành phải diễn đạt rõ ràng hơn: "Có chút ý tưởng, nhưng giờ chưa tiện nói, đợi họp xong rồi tính sau."

Lạc Vân Sâm vừa nghe, mắt sáng rực lên: "Nói trước với anh chút đi."

Anh nghe xong vụ án mà đầu óc mù mịt, chẳng có manh mối gì, không ngờ sư muội chỉ nghe Lôi Kiêu nói vài câu mà đã có ý tưởng rồi?

Lạc Vân Sâm giờ chỉ có một chữ dành cho Khương Lăng: Đỉnh!

Khương Lăng liếc anh một cái, dừng bước.

Lạc Vân Sâm vểnh tai lên, chuẩn bị chăm chú lắng nghe.

Khương Lăng chỉ sang bên cạnh anh: "Văn phòng anh, tới rồi."

Nói xong, cô rảo bước về phía văn phòng mình, đẩy cửa bước vào, bỏ mặc Lạc Vân Sâm đứng ngoài với cả bụng đầy thắc mắc.

Vào phòng, nhóm Lý Chấn Lương xúm lại ngay: "Thế nào rồi? Có chuyện gì vậy?"

Khương Lăng ngồi xuống bên bàn họp: "Án mạng đêm mưa, nữ sinh viên 21 tuổi bị hại, hiện tại manh mối rất ít."

Vừa nhận chức đã gặp ngay án mạng, sắc mặt ba người lập tức trở nên nghiêm trọng, vội vàng cầm sổ tay, bút máy ngồi vào bàn, chuẩn bị ghi chép: "Kể đi, cô kể chi tiết chút xem nào."

Khương Lăng thuật lại những gì Lôi Kiêu vừa báo cáo một lượt.

Lông mày Lý Chấn Lương nhíu chặt lại: "Đội trưởng Tần nói không sai, động cơ g.i.ế.c người mơ hồ, vật chứng hạn chế, nhân chứng thiếu hụt, vụ này khó nhằn thật đấy."

Chu Vĩ cũng thấy căng thẳng: "Vừa mới bắt đầu đã gặp phải vụ án mà ngay cả Đội trưởng Tần cũng bảo khó, thế này thì..." Cảm giác như khởi đầu ở mức địa ngục vậy, không khéo lại làm hỏng thanh danh của tổ mất thôi.

Lưu Hạo Nhiên hỏi: "Chúng ta vào tổ chuyên án họp, cần chuẩn bị trước những gì?"

Khương Lăng: "Mang giấy bút ghi chép đầy đủ, nói ít nghe nhiều."

Chu Vĩ cười khổ: "Đội trưởng Tần mà trừng mắt thì ai ở Đội Hình sự mà chẳng sợ? Chúng ta là lính mới tò te, sao dám ho he gì."

Khương Lăng nhìn cậu ta: "Đến lúc cần phát biểu thì đừng có nhát gan. Cục trưởng bảo rồi, phải dám nghĩ dám làm, dám sáng tạo."

Ánh mắt ba người đều tập trung vào Khương Lăng: "Tổ trưởng, vậy cô bảo làm thế nào thì chúng tôi làm thế ấy."

Khương Lăng gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn: "Phương pháp điều tra 'tam định': định tính chất, định phạm vi, định chân dung. Chúng ta tranh thủ thời gian chốt sơ bộ hướng đi trước đã."

Nhóm Lý Chấn Lương chìm vào suy tư.

Văn phòng mới tinh chìm vào sự im lặng ngắn ngủi.

Trong đầu Khương Lăng hiện lên những hồ sơ tội phạm cô từng đọc ở kiếp trước, nhanh chóng rà soát lại.

Ở kiếp trước, vụ án này cuối cùng trở thành án treo. Nếu không phải nghe thấy cái tên Kha Tiểu Vũ trong văn phòng Cục trưởng, có lẽ ký ức về hồ sơ tội phạm của cô đã không được kích hoạt.

Khương Lăng có thể xác nhận, trong khoảng thời gian cô còn sống, phòng lưu trữ hồ sơ của nhà tù số 9 thành phố Yến không có hồ sơ về hung thủ vụ án này.

Nhưng Khương Lăng nhớ rõ đây là một vụ án g.i.ế.c người hàng loạt.

Tháng 6 năm 1994, vụ án g.i.ế.c người đêm mưa ở thành phố Yến gây chấn động toàn thành phố. Nữ sinh viên y khoa ai nấy đều nơm nớp lo sợ, buổi tối không dám ra ngoài một mình. Đặc biệt cứ đến đêm mưa, chỉ cần trong ký túc xá có ai đó gây ra tiếng động hơi lớn một chút là sẽ khiến những người khác hét toáng lên vì sợ hãi.

Năm đó cảnh sát không thu hoạch được gì, bị dư luận chỉ trích dữ dội. Đội trưởng Tần tiếc nuối từ chức, cho đến lúc c.h.ế.t vẫn đau đáu về vụ án này.

Đáng hận nhất là, một năm sau, rồi hai năm sau, khi vụ án này dần chìm vào quên lãng, lại xảy ra hai vụ nữ y tá trực đêm bị sát hại gần phòng khám cộng đồng cũ ở phía Bắc thành phố. Vẫn là đêm mưa, vẫn là trang sách ướt đẫm, chiếc đồng hồ vỡ nát, nhưng lần này, kẽ móng tay nạn nhân không lưu lại bất kỳ dấu vết sinh học nào.

Án cũ lại bị lật lại, cảnh sát thành phố Yến huy động lượng lớn cảnh lực điều tra nhưng vẫn không bắt được hung thủ.

Ba vụ nữ y tá bị sát hại liên tiếp trong đêm mưa không phá được khiến sĩ khí của Đội Một Đội Cảnh sát Hình sự bị giáng một đòn nặng nề, một thời gian dài không dám ngẩng đầu lên.

Trong đầu Khương Lăng hiện lên một khuôn mặt.

Đó là kiếp trước, tù nhân mới nhập trại vào tháng 12 năm 2024 tại nhà tù số 9 tỉnh Tương —— Cảnh Lập Hoa.

Cảnh Lập Hoa vào tù vì tội cố ý gây thương tích. Một tháng sau, bạn tù tố giác hắn ta trong lúc ngủ mơ thường hay lảm nhảm: "Ông đây g.i.ế.c c.h.ế.t mày! Ông đã g.i.ế.c c.h.ế.t ba con y tá nhỏ rồi, thêm mày nữa cũng chẳng sợ."

Câu nói mớ này khiến cai ngục cảnh giác, tra cứu hồ sơ của Cảnh Lập Hoa, phát hiện trước tháng 9 năm 1996 hắn ta luôn sống ở thành phố Yến, lập tức liên tưởng đến ba nữ y tá bị hại ở đó.

Nhưng Cảnh Lập Hoa tâm tư thâm trầm, sau khi tỉnh lại kiên quyết phủ nhận mình đã nói mớ như vậy. Bị truy vấn gắt gao, hắn ta chỉ cười nhìn cai ngục: "Cán bộ cũng biết đó là nói mớ mà, nói mớ thì là nói linh tinh trong mơ thôi chứ có gì đâu."

Cai ngục không lơ là cảnh giác, lập tức liên hệ với cảnh sát thành phố Yến.

Chỉ tiếc, năm 2025 Khương Lăng trọng sinh, vẫn chưa kịp chờ đến kết quả điều tra vụ án này.

Hung thủ có phải là Cảnh Lập Hoa không?

Mắt Khương Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cơn mưa lớn đêm qua đã gột rửa thành phố sạch sẽ tinh tươm, những hàng cây ven đường xanh mướt mát mắt.

Ai có thể ngờ, một thành phố xinh đẹp thế này lại ẩn chứa một kẻ sát nhân m.á.u lạnh, tàn nhẫn đến vậy? Hắn năm lần bảy lượt thách thức cảnh sát, thách thức giới hạn đạo đức, tước đi sinh mạng của ba cô gái trẻ.

Nhất định phải bắt được hắn!

Bất kể có phải là Cảnh Lập Hoa hay không, ít nhất Khương Lăng cũng biết nhiều chi tiết hơn bất cứ ai.

Cô biết đối phương sẽ còn gây án.

Cô biết đối phương có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Cô biết những yếu tố cơ bản khi đối phương gây án: phụ nữ, đồng phục y tá, đêm mưa, trang sách ướt đẫm, đồng hồ dừng ở 12 giờ...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 110: Chương 111: Đêm Mưa 2 | MonkeyD