Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 113: Giao Phong
Cập nhật lúc: 25/12/2025 08:05
"Còn một điểm nữa rất quan trọng." Ánh mắt Khương Lăng quét qua từng người có mặt.
"Từ phân tích tâm lý tội phạm, loại hung thủ này sau khi gây án sẽ không giống tội phạm thông thường, nóng lòng chạy trốn hoặc che giấu. Hoàn toàn ngược lại, hắn ta cần được cảm nhận trực tiếp 'thành quả' mình tạo ra. Hắn sẽ theo dõi sát sao tiến triển vụ án, mua báo, nghe đài, sẽ lén lút quay lại gần hiện trường, trà trộn vào đám đông để nghe ngóng bàn tán, thậm chí có thể lảng vảng quanh phòng khám để quan sát phản ứng của các y tá khác. Hắn cần cảm giác tham dự và kiểm soát này để thỏa mãn nhu cầu tâm lý vặn vẹo của mình. Đây là sự tiếp diễn của hành vi phạm tội, và cũng là cơ hội để chúng ta khoanh vùng hắn."
"Rầm!" Tần Thiết Sơn đập mạnh chén trà xuống bàn, nắp chén nảy lên, phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Cơn giận của Tần Thiết Sơn bốc thẳng lên đầu.
Gần đây ông thường xuyên nghe nhắc đến cái tên Khương Lăng, cũng biết cô đề xuất "phương pháp điều tra tam định" khá sáng tạo, nhưng ông không quá coi trọng.
Tần Thiết Sơn đi lên từ cơ sở, càng tin vào kinh nghiệm thực chiến và vật chứng hơn là những phác họa tâm lý mơ hồ mà Khương Lăng nói.
Cho cô ta cơ hội nói tiếp, cô ta lại càng được đà lấn tới!
Nghe xem cô ta nói cái gì? Phân tích tâm lý tội phạm ư? G.i.ế.c người rồi mà còn dám quay lại lảng vảng, thách thức cảnh sát?
Có vật chứng rành rành không nắm, cứ khăng khăng bám vào mấy thứ tâm lý không nhìn thấy, không sờ được! Lòng người khó dò, ai dám chắc chắn suy nghĩ trong đầu người khác?
Quyền uy bị thách thức khiến Tần Thiết Sơn, người vốn quen nói một là một, sắc mặt trở nên khó coi.
"Khương Lăng, cô cứ nói một tấc lên giời, toàn là suy đoán, toàn là lý thuyết suông trong sách vở. Cái gì mà nghi thức, cái gì mà mục tiêu riêng biệt, cái gì mà quay lại hiện trường? Bằng chứng đâu? Chỉ dựa vào một chiếc đồng hồ hỏng? Chỉ dựa vào những gì cô tưởng tượng trong đầu? Cô có biết áp lực dư luận bên ngoài lớn thế nào không? Cô có biết mỗi phút trôi qua là thêm một cơ hội để hung thủ chạy trốn hoặc tiếp tục gây án không? Cứ sa đà vào mấy thứ hư ảo này, làm lỡ thời gian vàng để rà soát, cô có gánh nổi trách nhiệm này không?!"
Phòng họp im phăng phắc, không khí căng thẳng đến cực điểm.
Mọi người nhìn nhau, ánh mắt đầy ẩn ý.
—— Khương Lăng mới chuyển đến, chắc chưa biết tính khí của lão Tần nhỉ?
—— Lão Tần đã định hướng là gây án ngẫu nhiên, cô ấy dám bật lại luôn?
—— Gan to thật, dám thách thức quyền uy của lão Tần.
—— Thôi xong, lão Tần nổi giận rồi!
Lôi Kiêu nhíu mày, ánh mắt đảo nhanh giữa Tần Thiết Sơn và Khương Lăng, cân nhắc xem lúc nào lên tiếng là thích hợp nhất.
Vừa phải làm dịu cơn giận của sếp cũ, vừa phải chú ý không làm thui chột nhuệ khí của người trẻ, thật khó xử.
Khương Lăng cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với cơn thịnh nộ của cấp trên.
Trong cuộc họp giao ban trước, tuy Lôi Kiêu và Tưởng Trầm Chu cũng từng nghi ngờ cô, nhưng vì có Cục trưởng tọa trấn nên họ không khiển trách ngay tại chỗ.
Tần Thiết Sơn thì khác, ông là Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự, là "cây định hải thần châm" trong lĩnh vực hình sự, tác phong làm việc luôn chắc chắn, quyết đoán, uy tín cực cao.
Cơn giận của Tần Thiết Sơn như dung nham phun trào khiến Khương Lăng có chút choáng váng.
—— Toàn là suy đoán!
—— Bằng chứng đâu?
—— Mấy thứ hư ảo!
—— Cô gánh nổi trách nhiệm không?
Từng chữ nặng ngàn cân, như cơn bão táp ập tới, đ.á.n.h cho hai chân Khương Lăng mềm nhũn.
Từ khi trọng sinh trở lại, đây là lần đầu tiên Khương Lăng cảm nhận sâu sắc áp lực chốn công sở.
Bị coi thường.
Bị nghi ngờ.
Cấp trên trực tiếp Tần Thiết Sơn phủ nhận cô một cách thẳng thừng, không chút kiêng nể.
Khương Lăng biết, xét từ góc độ sinh tồn nơi công sở, lúc này tốt nhất cô lên chọn cách nhượng bộ.
Lãnh đạo đã lên tiếng, cô còn cứng đầu, chẳng phải là tự tìm rắc rối sao?
Nhưng Khương Lăng không thể lùi bước.
Cô lùi bước đồng nghĩa với việc quay lại quỹ đạo của kiếp trước, vụ án này sẽ lại trở thành án treo.
Đi đường vòng thêm một phút, hung thủ sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thêm một phút.
Khương Lăng đang định mở lời thì Lạc Vân Sâm bất ngờ đứng dậy.
Giọng anh vang và sáng, mang theo chất giọng Bắc Kinh đặc trưng.
"Đội trưởng Tần, chính ngài bảo để mỗi người chúng tôi đều được phát biểu mà. Đã là cuộc họp đầu tiên của tổ chuyên án, vậy thì cứ nói cho thỏa thích, có gì nói nấy, ngài thấy có đúng không?
Tôi thấy cô ấy không phải nói mò đâu. Kim đồng hồ dừng đúng 12 giờ, cực kỳ chính xác, tuyệt đối không phải hung thủ vô tình làm hỏng đúng lúc đó. Không hơn một phút, không kém một phút, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Mưa to như vậy, hắn g.i.ế.c người xong không bỏ trốn ngay mà còn ngồi xuống cẩn thận chỉnh kim đồng hồ, đây chẳng phải là biểu hiện bất thường sao? Manh mối phá án thường ẩn giấu trong những chi tiết bất thường như thế đấy."
Sự ủng hộ của Lạc Vân Sâm khiến trái tim đang đập dồn dập của Khương Lăng dần bình ổn lại.
Lúc này có người cùng cô "gánh team", trông cũng ra dáng sư huynh phết.
Khương Lăng nắm chặt tay, giọng nói hơi run vì kích động nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên định: "Đội trưởng Tần, đây không phải nói suông, mà là phân tích tâm lý dựa trên chi tiết hiện trường, là tư tưởng cốt lõi của phương pháp điều tra tam định."
Khương Lăng nhìn quanh, ánh mắt lướt qua khuôn mặt từng người: "Các vị ngồi đây đều đã nghe qua buổi tọa đàm của tôi, hẳn đều biết phương pháp tam định có tác dụng chỉ đạo lý luận rất mạnh đối với việc phá án."
Lôi Kiêu lúc này rốt cuộc cũng tìm được cơ hội lên tiếng, gật đầu nói: "Đúng vậy, phương pháp tam định của Tiểu Khương không phải lý thuyết suông đâu, lần trước còn giúp chúng ta phá vụ án g.i.ế.c người bằng dây thừng mà. Đội trưởng Tần cứ cho người trẻ cơ hội phân tích chút đi."
Mấy người còn lại nhận được tín hiệu của Lôi Kiêu cũng hùa theo.
"Đội trưởng Tần đừng vội, nghe thử xem sao."
"Khương Lăng tuy trẻ tuổi nhưng phương pháp tam định cô ấy nói cũng có lý lắm."
"Cứ để cô ấy nói trước đã, có gì không đúng Đội trưởng Tần chỉ ra sau cũng được mà."
Tần Thiết Sơn bỗng cảm thấy mình già rồi.
Ông lăn lộn trong ngành công an cả đời, đi lên từ cảnh sát khu vực ở nông thôn, có được ngày hôm nay là nhờ tác phong làm việc chắc chắn, không ngại khó ngại khổ đi thực địa và kinh nghiệm hình sự phong phú.
Trước kia khi ông họp, chỉ cần ông lên tiếng, cấp dưới nào dám ho he?
Chỉ cần ông chốt phương án, bên dưới đều đồng thanh hô vang.
—— Rõ!
—— Rõ!
—— Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!
Thế nhưng hôm nay, trong cuộc họp về vụ án cuối cùng trước khi ông lui về tuyến hai, một người trẻ vừa mới nhận chức lại dám đứng lên đĩnh đạc nói chuyện, nghi ngờ quyết định của ông. Ngay cả những thuộc hạ ngoan ngoãn trước kia cũng đều nói đỡ cho Khương Lăng.
Không hiểu sao, Tần Thiết Sơn cảm thấy có chút mệt mỏi.
Ông châm thêm điếu t.h.u.ố.c nữa, không nói gì.
Lôi Kiêu thực ra rất muốn nghe ý kiến của Khương Lăng.
Thấy Tần Thiết Sơn im lặng, Lôi Kiêu nháy mắt với Khương Lăng: "Tiểu Khương, cô nói tiếp đi."
Khương Lăng gật đầu, tiếp tục phân tích.
"Thứ nhất, định tính chất. Vụ án g.i.ế.c người này không phải do kích động nhất thời, mà là g.i.ế.c người có dự mưu với mục tiêu cụ thể. Thứ hai, định hướng. Hung thủ có chấp niệm đặc biệt với môi trường y tế hoặc đồng phục y tá, chấp niệm này có thể bắt nguồn từ chấn thương tâm lý trong quá khứ. Hắn có tâm tư kín đáo, ý thức phản trinh sát mạnh, sau khi gây án sẽ quan sát tiến triển của vụ án, có thể từ hai điểm này để xác định hướng điều tra. Thứ ba, định phạm vi."
Nói một hơi đến đây, Khương Lăng không dẫn dắt người khác suy nghĩ như mọi khi mà nói thẳng kết luận phân tích của mình.
"Hung thủ là nam giới, 25-40 tuổi, vẻ ngoài bình thường thậm chí thật thà chất phác, có nghề nghiệp đàng hoàng, xác suất cao làm nghề hỗ trợ liên quan đến y tế. Hắn là người địa phương hoặc cư trú lâu dài tại thành phố Yến, quen thuộc môi trường xung quanh, có phương tiện đi lại là xe đạp."
Tại sao nói vẻ ngoài bình thường hoặc thật thà chất phác?
Bởi vì kiếp trước cảnh sát thành phố Yến điều tra theo chiến thuật biển người, rà soát diện rộng cư dân xung quanh nhưng vẫn không tìm ra. Điều này chứng tỏ hung thủ giỏi ngụy trang, rất bình thường, rất thật thà, ai gặp cũng sẽ nhận xét: Hắn là người tốt.
Tại sao nói hắn làm nghề hỗ trợ liên quan đến y tế?
Bởi vì trong vụ án g.i.ế.c người hàng loạt kiếp trước, ba nạn nhân đều mặc đồng phục y tá khi bị hại, hơn nữa thời gian t.ử vong đều vào đêm mưa sau khi tan ca đêm. Điều này chứng tỏ hung thủ nắm rõ giờ giấc làm việc, hiểu biết môi trường làm việc của họ. Nhưng điều tra quan hệ xã hội của các nạn nhân đều không phát hiện bất thường, chứng tỏ hung thủ không phải người thân, bạn bè hay đồng nghiệp của họ. Loại trừ các khả năng, chỉ còn lại một kết luận: hung thủ làm nghề hỗ trợ liên quan đến y tế, có thể tiếp xúc với y tá nhưng không thân thiết.
Tại sao nói hắn là người địa phương hoặc cư trú lâu dài?
Bởi vì hắn sẽ còn tiếp tục gây án và mãi không bị phát hiện, hắn ẩn mình rất sâu, lại quen thuộc địa hình, hắn hẳn là cư dân quanh đó.
Còn về phán đoán giới tính nam, độ tuổi, là dựa trên thủ pháp g.i.ế.c người, lực đạo và các bằng chứng hiện có.
Phòng họp một lần nữa trở thành sân khấu của Khương Lăng.
Khương Lăng rời khỏi chỗ ngồi, đi đến trước bảng trắng dán đầy ảnh, chỉ vào bức ảnh chụp sợi vải xanh biển kẹt trong móng tay nạn nhân.
"Sợi vải này chỉ ra nghề nghiệp hoặc trang phục thường ngày của hắn. Còn phân tích của tôi chỉ ra phác họa tâm lý và mô thức hành vi tiếp theo có thể xảy ra của hắn. Điều này sẽ thu hẹp phạm vi rà soát đáng kể, tránh việc mò kim đáy bể. Tôi không phủ nhận tính hiệu quả của chiến thuật biển người, nhưng nếu chỉ rà soát dân cư lưu động ở khu nhà trệt phía Đông theo hướng động cơ gây án ngẫu nhiên, chúng ta rất có thể sẽ bỏ lỡ hung thủ thực sự."
"Manh mối về bộ đồ lao động màu xanh thẫm rất hữu dụng, nhưng tâm lý hung thủ cực tốt, cho dù bị đưa vào danh sách rà soát, hắn rất có thể sẽ bị bỏ qua vì trông quá bình thường, quá thật thà."
Khương Lăng hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Tần Thiết Sơn, ánh mắt khẩn thiết.
"Đội trưởng Tần, tôi có trực giác mãnh liệt rằng đây sẽ không phải là nạn nhân cuối cùng. Nếu chúng ta không nhanh chóng bắt được hắn, xác định động cơ thực sự của hắn, sẽ còn có người phụ nữ trẻ khác mặc đồng phục tương tự bị hại trong đêm mưa, và đồng hồ trên tay cô ấy cũng sẽ bị chỉnh dừng ở 12 giờ."
Lại là chiếc đồng hồ bị đập vỡ mặt kính!
Sẽ còn có nạn nhân tiếp theo!
Tần Thiết Sơn vốn đang kìm nén cơn giận, nheo mắt nhìn chằm chằm Khương Lăng đứng trước bảng trắng.
"Ăn nói hồ đồ!" Cơn giận của Tần Thiết Sơn bùng nổ, "Trực giác? Gây án liên hoàn? Cô tưởng đây là đóng phim truyền hình à? Phá án dựa vào bằng chứng, vào công tác nghiệp vụ chắc chắn, chứ không phải dựa vào trực giác và cái tâm lý học gì đó của một con ranh vắt mũi chưa sạch như cô!"
Tần Thiết Sơn chuyển hướng sang Lôi Kiêu: "Lôi Kiêu, cứ theo lời tôi vừa nói, lật tung khu nhà trệt phía Đông và mấy nhà máy có đồng phục xanh lên cho tôi, đào sâu ba thước đất cũng phải tra! Bất cứ ai mặc loại quần áo đó, không được bỏ sót một ai. Giải..."
"Đội trưởng Tần! Xin đợi một chút."
Giọng nói trong trẻo của Khương Lăng lại vang lên.
Ánh mắt cô sáng như đuốc, nhìn thẳng vào ánh mắt giận dữ của Tần Thiết Sơn. "Tôi không đồng ý với hướng điều tra hiện tại. Đây không chỉ là lãng phí thời gian, mà còn có thể bỏ lỡ thời cơ vàng để bắt hung thủ và ngăn chặn vụ án tiếp theo."
Phòng họp tĩnh lặng như tờ.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nữ cảnh sát trẻ tuổi nhưng dám liên tục thách thức quyền uy cấp trên.
Lần này, ngay cả Lạc Vân Sâm vốn gan to cũng phải nín thở.
Sắc mặt Tần Thiết Sơn xanh mét, ánh mắt như dao: "Khương Lăng! Hướng điều tra không phải do cô quyết định."
"Đội trưởng Tần, xin ngài hãy nghe ý kiến của tôi rồi hãy quyết định được không?" Khương Lăng đứng trước bảng trắng, ngón tay ấn mạnh vào mấy tấm ảnh quan trọng.
"Hung thủ không phải gây án ngẫu nhiên, mục đích của hắn rất rõ ràng. Đêm mưa, người đi đường thưa thớt, Kha Tiểu Vũ không phải là người phụ nữ đi một mình duy nhất mà hung thủ gặp. Đã có nhân chứng, chính là nữ công nhân tan ca đêm kia, cô ấy từng đi lướt qua hung thủ, nhưng hắn không ra tay.
Tại sao hung thủ lại chọn Kha Tiểu Vũ? Bởi vì cô ấy mặc bộ đồng phục y tá thực tập này. Bộ đồng phục chính là điểm kích thích hung thủ ra tay. Đây không phải gây án ngẫu nhiên, mà là săn mồi có chọn lọc mục tiêu cụ thể."
Tần Thiết Sơn im lặng.
Ông không thể không thừa nhận, phân tích của Khương Lăng có lý.
Nữ công nhân kia từng chạm mặt hung thủ nhưng hắn không động thủ, tại sao? Chẳng lẽ hung thủ thực sự không phải gây án lưu động, không phải g.i.ế.c người bộc phát, mà là mưu sát có kế hoạch?
Tay Khương Lăng lại dừng ở bức ảnh cận cảnh chiếc đồng hồ: "Sau khi gây án, hung thủ không bỏ trốn ngay mà cố tình chỉnh kim đồng hồ trên tay nạn nhân dừng ở vị trí 12 giờ. Hành động này cần thời gian, sự tập trung, thậm chí có thể phải lau mặt đồng hồ dưới mưa. Điều này nói lên cái gì? Nói lên rằng hung thủ rất coi trọng thời điểm 12 giờ này, hắn không chỉ g.i.ế.c người, mà còn thực hiện một nghi thức chỉnh đồng hồ đầy ám ảnh."
