Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 115: Hướng Điều Tra
Cập nhật lúc: 25/12/2025 08:05
Khương Lăng nói: "Không vẽ được khuôn mặt thì khoan hãy vẽ, vẽ vóc dáng, vẽ động tác trước."
Lạc Vân Sâm cười: "Giọng điệu này của em giống hệt sư phụ."
Khương Lăng liếc anh một cái.
Lạc Vân Sâm vội giơ hai tay lên hàng: "Được được được, vẽ vóc dáng, vẽ động tác, anh sẽ cố gắng hết sức."
Khương Lăng ra hiệu cho Lý Chấn Lương bắt đầu.
Lý Chấn Lương nói: "Trong cuộc họp hôm nay, tổ trưởng đã nói..."
Anh vừa nói, vừa viết những từ khóa lên bảng đen.
—— Định tính chất: G.i.ế.c người có dự mưu, trả thù.
—— Định hướng: Rà soát lại các vụ t.a.i n.ạ.n y tế trong quá khứ, quan sát hiện trường, phòng khám, Học viện Y khoa.
—— Định chân dung: Nam, 25-50 tuổi, làm nghề hỗ trợ trong hệ thống y tế, vẻ ngoài bình thường, thật thà, người địa phương hoặc định cư lâu dài.
Khương Lăng nhìn qua các tổ viên: "Bên Đội trưởng Lôi chủ công rà soát theo phương pháp truyền thống, còn tổ phác họa tâm lý chúng ta chỉ có một mục tiêu: Biến bóng dáng mờ nhạt của hung thủ thành một chân dung rõ nét, khả thi, dẫn dắt hướng bắt giữ. Bây giờ, chúng ta sẽ đào sâu, làm chi tiết hóa, không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào."
Lạc Vân Sâm cũng nói thêm: "Tổ phác họa hình sự chúng tôi cũng chỉ có một mục tiêu, tổng hợp thông tin từ nhân chứng và chân dung tâm lý của các bạn để vẽ ra nghi phạm."
Khương Lăng đi đến trước bảng đen, nói với Lý Chấn Lương: "Tôi nói, cậu viết."
Lý Chấn Lương dõng dạc đáp: "Rõ!"
Khương Lăng nói: "Tính chất cơ bản đã có thể xác định. Tuy hôm nay Đội trưởng Tần nổi giận, nhưng cuối cùng ông ấy vẫn ngầm đồng ý phương án điều chỉnh hướng điều tra mà chúng ta đề xuất. Nhóm Đội trưởng Lôi đã sắp xếp rà soát lại các sự cố y tế, tôi đề nghị liệt kê một danh sách các tiêu chí sàng lọc trọng điểm như sau."
Lý Chấn Lương nhanh tay viết lên bảng, trong khi Lưu Hạo Nhiên và Chu Vĩ phối hợp bắt đầu liệt kê danh sách ra giấy.
"1. Liên quan đến sai sót thao tác hoặc tranh chấp trách nhiệm của y tá; 2. Dẫn đến bệnh nhân t.ử vong hoặc thương tật nghiêm trọng; 3. Thời điểm xảy ra sự cố được ghi chép rõ ràng, đặc biệt là gần 12 giờ, có thể là 12 giờ trưa hoặc 12 giờ đêm, nhưng cá nhân tôi nghiêng về buổi đêm hơn, vì nó trùng khớp với thời gian gây án của hung thủ."
Lạc Vân Sâm giơ tay đề nghị: "Có thể phái người đến phòng lưu trữ của Học viện Y khoa, Sở Y tế để tra cứu. Hồ sơ cũ của phòng khám có thể không đầy đủ, cũng phải nghĩ cách đi hỏi thăm."
Tô Tâm Uyển rụt rè bổ sung một câu: "Sự cố y tế mà hung thủ gặp phải chưa chắc đã xảy ra ở thành phố Yến chúng ta."
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô.
Đúng vậy, sự cố y tế mười năm trước, thậm chí hai mươi năm trước, đâu có ai nói chắc chắn phải xảy ra ở thành phố Yến!
Nếu vậy thì phạm vi quá lớn.
Khương Lăng nhíu mày.
Im lặng vài giây, Khương Lăng thở dài: "Đành phải làm vậy trước đã. Nếu không phải ở thành phố Yến thì chúng ta không có cách nào tra cứu. Chỉ có thể dựa vào nhân viên điều tra đi hỏi thăm, hỏi những người lớn tuổi xem họ có nhớ không."
Lý Chấn Lương đề nghị: "Vậy chúng ta chuyển trọng tâm sang các điểm quan sát đi. Tổ trưởng chẳng phải đã nói, hung thủ khao khát được chú ý, hắn sẽ quay lại hiện trường vụ án hoặc nơi nạn nhân thường xuyên lui tới sao."
Khương Lăng nhìn Lưu Hạo Nhiên: "Hạo Nhiên, anh dựa vào bản đồ, lập bảng liệt kê vị trí quan sát tốt nhất, phạm vi tầm nhìn, khung giờ cao điểm người qua lại tại ba điểm: phòng khám, đầu hẻm hiện trường và tòa nhà khoa Điều dưỡng Học viện Y khoa. Đánh dấu rõ ràng, đặc biệt là giờ giấc đi làm và tan tầm chính xác của các y tá."
Lưu Hạo Nhiên lập tức đáp: "Rõ!"
Khương Lăng nhìn mọi người: "Mọi người cùng thảo luận xem, tại điểm quan sát, hung thủ có thể có những đặc điểm gì về biểu cảm vi mô, ngôn ngữ cơ thể hoặc mô thức hành vi? Đại Vĩ, anh phụ trách tổng hợp thành danh sách, sau đó phát cho các đồng nghiệp làm nhiệm vụ mai phục để dễ nhận diện."
"Rõ!" Chu Vĩ cầm sổ tay, vừa nói vừa ghi chép.
Mọi người kẻ tung người hứng, rất nhanh đã tập hợp được khá nhiều ý kiến.
—— Thời gian dừng lại lâu và không có mục đích hợp lý;
—— Tầm mắt tập trung quá mức vào mục tiêu cụ thể, ví dụ như y tá mặc đồng phục, khu vực dây cảnh giới, lảng tránh giao tiếp tự nhiên với người xung quanh;
—— Biểu cảm khuôn mặt có thể xuất hiện sự thỏa mãn, tập trung hoặc căng thẳng ngắn ngủi, không phù hợp với cảm xúc của môi trường xung quanh;
—— Có các động tác che giấu lặp đi lặp lại như sờ cằm, đẩy gọng kính; nhạy cảm bất thường với sự xuất hiện của cảnh sát hoặc xe cảnh sát, ví dụ như lảng tránh quá mức hoặc cố tình giả vờ không để ý.
...
Cuộc họp tiến hành đến đây, Lạc Vân Sâm trầm ngâm suy tư.
Nghiên cứu thấu đáo về tâm lý và hành vi biểu cảm vi mô của tổ Khương Lăng cũng giúp ích rất nhiều cho anh.
Lạc Vân Sâm bắt đầu cân nhắc, một người đàn ông đang có ý định g.i.ế.c người, khi bất ngờ đụng phải người qua đường sẽ có phản ứng như thế nào? Tại sao lại đụng phải? Va vào vai hay cánh tay? Hắn sẽ phản ứng ra sao? Sẽ để lộ góc mặt nào cho nhân chứng nhìn thấy?
—— Tất cả những chi tiết này đều giúp ích cho việc phác họa của anh sau đó.
Sau khi Chu Vĩ hoàn thành danh sách, Khương Lăng chỉ vào ba chữ "Định chân dung" trên bảng đen, nhấn mạnh lại lần nữa: "Nam, 25-50 tuổi, nghề nghiệp hỗ trợ hệ thống y tế, bình thường, thật thà, người bản địa hoặc cư trú lâu dài."
Dừng lại một lát, Khương Lăng cầm phấn vẽ một vòng tròn lớn ở khoảng trống bên phải bảng đen: "Bây giờ chúng ta sẽ tập trung chi tiết hóa chân dung tâm lý của hắn."
Khương Lăng nhìn mọi người: "Nghề nghiệp hỗ trợ hệ thống y tế, phạm vi này rất rộng."
Lưu Hạo Nhiên tích cực giơ tay: "Tôi biết, tôi biết. Như thợ bảo trì thiết bị, hộ lý, nhân viên vệ sinh, bảo vệ, quản lý kho, đầu bếp nhà ăn, tài xế xe cứu thương, nhân viên cáng thương của Học viện Y khoa, bệnh viện trực thuộc hay phòng khám Khang Nhạc đều được tính."
Chu Vĩ bổ sung: "Vẫn còn nữa. Ví dụ như nhân viên bảo trì của công ty thiết bị y tế cung cấp dịch vụ cho bệnh viện, phòng khám, nhân viên giao thuốc, công nhân thu gom rác thải y tế. À đúng rồi, còn cả những người bán hàng rong cố định gần đó nữa, họ cũng có thể nhìn thấy y tá đi làm về mỗi ngày."
Lưu Hạo Nhiên xung phong: "Không sao, việc này để tôi. Tôi có thể đối chiếu danh bạ điện thoại và danh sách đơn vị, rà soát danh sách nhân viên, sắp xếp theo vị trí công việc, độ tuổi, nơi cư trú, được không?"
Khương Lăng gật đầu tán thưởng: "Rất tốt."
Giải quyết xong vấn đề nghề nghiệp, Khương Lăng dẫn dắt mọi người tập trung sự chú ý vào hai từ "bình thường, thật thà", và dùng phấn gạch đậm hai đường dưới chân chúng.
"Đây là một loại ngụy trang." Ánh mắt Khương Lăng xa xăm, như nhìn thấy cảnh tượng rà soát của kiếp trước.
—— Các nhân viên điều tra rà soát hết lần này đến lần khác, hung thủ nhiều lần nằm trong danh sách, nhưng qua thẩm vấn, vì không có thời gian gây án, không có động cơ gây án, nhận xét của hàng xóm rất tốt... nên hắn nhanh chóng bị loại trừ.
Lý Chấn Lương nhớ tới Trần An Bình: "Người thật thà không phải là không có tính khí. Chỉ là lầm lì, bình thường không dám phản kháng nên có vẻ thật thà thôi."
Lưu Hạo Nhiên cũng đồng thời nhớ tới Trần An Bình: "Giống như Trần An Bình ấy, lúc nổi điên lên dọa người c.h.ế.t khiếp. Nếu không phải chúng ta kịp thời ra tay, e là đã xảy ra chuyện lớn rồi."
Chu Vĩ ngẫm nghĩ: "Người thật thà, hũ nút, ít nói, độc lai độc vãng, sự hiện diện mờ nhạt. Những người như vậy khi bị rà soát, lãnh đạo, đồng nghiệp, hàng xóm đều sẽ nhận xét một câu: Người này thật thà, không có vấn đề gì đâu. Nhưng tôi đề nghị nhóm Đội trưởng Lôi khi rà soát phải đặc biệt lưu ý những người được gọi là thật thà, quá bình thường dễ bị lãng quên này. Nhất định phải hỏi kỹ xem hắn có sống một mình không? Tính cách có quái gở không? Quan hệ gia đình có lạnh nhạt hay bất thường không? Hành tung trong khung giờ xảy ra án mạng có mập mờ không?"
Nghe mọi người thảo luận, Lạc Vân Sâm cảm thấy ngứa tay.
Anh cầm bút lên, bắt đầu vẽ trên trang giấy trắng.
Khuôn mặt hơi tròn đôn hậu, đôi mắt tròn, lông mày rậm và thẳng, khoảng cách giữa hai đầu lông mày rộng, đôi môi dày...
Những yếu tố này kết hợp lại, một khuôn mặt nam giới bình thường hiện lên sống động trên giấy.
Lạc Vân Sâm buông bút, giơ bức tranh lên, lắc lắc trước mặt Khương Lăng: "Có phải người như thế này không?"
Mọi người đều ghé đầu lại xem bức chân dung Lạc Vân Sâm vừa vẽ xong.
Lưu Hạo Nhiên bĩu môi, chỉ vào vị trí lông mày: "Anh vẽ thế này thì thiện cảm quá. Nhìn xem, khoảng cách giữa hai đầu lông mày rộng thế này, nhìn là biết người khoan dung độ lượng, sao có thể là hung thủ g.i.ế.c người được?"
Lý Chấn Lương cũng lắc đầu: "Khuôn mặt tròn trịa này tạo cảm giác là một hán t.ử chất phác, thật thà."
Chu Vĩ: "Môi dày chứng tỏ người trọng tình cảm, anh vẽ thế này không giống lắm đâu."
Lạc Vân Sâm há miệng định biện giải vài câu. Nhưng nghĩ lại, anh đặt bức tranh sang một bên, cúi đầu tiếp tục vẽ.
Vừa vẽ vừa lầm bầm trong lòng.
Khoảng cách lông mày rộng chứng tỏ độ lượng hả? Vậy ông vẽ hẹp lại cho xem!
Mặt tròn quá đôn hậu chứ gì? Vậy ông vẽ cho cái mặt ngựa dài ngoằng!
Môi dày trọng tình cảm à? Ông vẽ cho cái môi mỏng dính!
Lần này, Lạc Vân Sâm vẽ rất nhập tâm.
Anh lục lọi trong trí nhớ vô số khuôn mặt tội phạm anh từng gặp khi đi thực tế vẽ tranh trong tù.
Âm hiểm, độc ác, xảo quyệt, tuyệt vọng...
Vô số gương mặt thoáng hiện trước mắt Lạc Vân Sâm.
Bình thường, để có thể lẩn trốn hoàn hảo giữa đám đông;
Biến thái, g.i.ế.c người xong còn phải quay lại hiện trường quan sát phản ứng của cảnh sát;
Cố chấp, đêm mưa cũng phải kiên trì chỉnh kim đồng hồ về đúng 12 giờ.
Tương ứng, những đặc điểm này cũng sẽ phản ánh lên khuôn mặt.
Ngũ quan hắn không hoàn hảo;
Trong lòng giấu giếm sự tình, hay nhìn trộm quan sát, sẽ khiến hắn mang chút nét lén lút;
Người cố chấp, ánh mắt sẽ tương đối kiên định.
Khuôn mặt, lông mày, đôi mắt, mũi, miệng, tai, cổ...
Tục ngữ nói rất đúng, tướng từ tâm sinh.
Những trải nghiệm cuộc đời khác nhau, đặc điểm tính cách khác nhau, môi trường trưởng thành khác nhau đều sẽ khắc lên khuôn mặt những dấu ấn khác biệt.
Lạc Vân Sâm nhanh chóng ghép nối các đặc điểm trong đầu.
Tàn nhẫn sát hại nữ sinh viên trong đêm mưa, để nước mưa rửa trôi mọi vật chứng, một hung thủ như vậy tuyệt đối không phải người lương thiện! Cũng tuyệt đối không phải người thường.
Bức phác họa cuối cùng cũng hoàn thành, Lạc Vân Sâm cảm thấy một sự sảng khoái tràn trề.
Anh đập mạnh tờ giấy vẽ xuống mặt bàn, tay phải gác bút than, cười ha hả.
"Ha ha ha ha... Sướng quá!"
Khương Lăng chăm chú nhìn vào bức tranh, đồng t.ử hơi co lại.
Gương mặt này... cô thấy hơi quen quen!
Nếu khóe mắt thêm chút vết chân chim, trên mặt thêm vài nếp nhăn, khóe miệng trễ xuống chút nữa, thì hắn chính là Cảnh Lập Hoa - kẻ bị tống giam vào tháng 12 năm 2024 vì tội cố ý gây thương tích.
Hồ sơ phạm tội của Cảnh Lập Hoa lập tức hiện lên trong đầu Khương Lăng.
Số hồ sơ: JJ-2024-1215
Họ tên: Cảnh Lập Hoa
Giới tính: Nam
Ngày sinh: 19/07/1956
Ngày nhập trại: 03/12/2024
Tuổi khi nhập trại: 68 tuổi
Thời hạn thi hành án: 12 năm tù giam
Tội danh: Cố ý gây thương tích (gây thương tích nặng cho người khác)
Vụ án Cảnh Lập Hoa gây thương tích lúc bấy giờ còn gây ra cuộc tranh luận sôi nổi trong xã hội về mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân.
Nguyên nhân sự việc là thế này.
Con gái của Cảnh Lập Hoa là Cảnh Tư Mẫn, Phó chủ nhiệm khoa Phẫu thuật thần kinh Bệnh viện Nhân Tâm thành phố Nam Giang. Ngày 15/11/2024, cô thực hiện một ca phẫu thuật cắt bỏ u não có độ khó cao cho bệnh nhân Trương Thạch Hùng. Tuy nhiên, do bệnh nền phức tạp và biến chứng hậu phẫu, bệnh nhân không qua khỏi và qua đời vào ngày 25/11.
Con trai bệnh nhân là Trương Cường cho rằng cái c.h.ế.t của cha mình là do "sai sót phẫu thuật" của Cảnh Tư Mẫn, nhiều lần đến bệnh viện gây rối, lăng mạ Cảnh Tư Mẫn, đồng thời gửi đơn khiếu nại sai sự thật lên ban lãnh đạo bệnh viện và Ủy ban Y tế.
Chiều ngày 28/11, Trương Cường lại đến khu nội trú khoa Phẫu thuật thần kinh, chặn đường và liên tục lăng mạ Cảnh Tư Mẫn. Trong lúc tranh chấp xô đẩy, Trương Cường mất kiểm soát, dùng bình giữ nhiệt kim loại mang theo đập mạnh liên tiếp vào cẳng tay và cổ tay phải của Cảnh Tư Mẫn, khiến cô ngã gục ngay tại chỗ, đau đớn tột cùng.
Cảnh Lập Hoa lúc đó vừa khéo đến bệnh viện đưa cơm cho con gái, chứng kiến toàn bộ quá trình con mình bị hành hung. Theo lời nhân chứng, khoảnh khắc nhìn thấy con gái bị đ.á.n.h ngã, Cảnh Lập Hoa gầm lên một tiếng như dã thú, ngay sau đó rút ra một con d.a.o chặt xương gia dụng từ trong túi vải mang theo lao vào Trương Cường.
Nhân viên y tế và bảo vệ xung quanh không kịp ngăn cản, Cảnh Lập Hoa cầm d.a.o c.h.é.m liên tiếp nhiều nhát vào vai, cổ, lưng và cánh tay Trương Cường, khiến Trương Cường mất m.á.u nhiều, sốc ngay tại chỗ. Máu vương vãi khắp nơi, hiện trường cực kỳ hỗn loạn và đẫm máu.
Sau khi gây án, Cảnh Lập Hoa không bỏ trốn mà vứt d.a.o xuống đất, quỳ bên cạnh cô con gái đang hôn mê cho đến khi cảnh sát đến khống chế.
Cảnh sát vào cuộc, nạn nhân Trương Cường bị gãy nát xương bả vai trái, tổn thương nghiêm trọng đám rối thần kinh cánh tay trái, nhiều vết rách hở sâu đến tận cơ ở cổ và lưng kèm theo mất m.á.u lượng lớn. Sau khi cấp cứu đã qua cơn nguy kịch nhưng bị thương tật cấp độ 2, để lại di chứng tàn tật nghiêm trọng.
