Trọng Sinh: Người Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm - Chương 77: Tru Tâm
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:57
Khương Lăng không giận dữ như Lôi Kiêu. Càng căm hận, cô càng bình tĩnh.
"Bây giờ mà khóc thì hơi sớm đấy."
Giọng Khương Lăng lạnh như gió bấc tháng Chạp thổi thốc vào cổ, cái lạnh lập tức luồn lách vào tận xương tủy. Tiếng khóc của Trần Chí Cương bỗng im bặt. Ông ta buông tay xuống, ngơ ngác nhìn Khương Lăng, trong đầu văng vẳng câu nói của cô. Bây giờ khóc là sớm, tại sao chứ?
Ánh mắt Khương Lăng sắc như dao, cứa vào mắt Trần Chí Cương khiến ông ta đau đớn, phải lảng tránh, không dám nhìn thẳng.
"Tôi sẽ cho ông biết tương lai của Trần Mộ sẽ ra sao."
"Trần Mộ nghiện ngập tái đi tái lại, không cai được. Lỗ hổng tiền mua ma túy ngày càng lớn. Dù ông có bán hết gia sản cũng không lấp đầy nổi cái hố sâu không đáy ấy. Sau đó, Trần Mộ sẽ bắt đầu buôn ma túy để lấy mỡ nó rán nó, lấy độc nuôi độc."
"Một ngày nọ, Trần Mộ bị cảnh sát bắt. Ba tội danh: sử dụng trái phép chất ma túy, tàng trữ ma túy và buôn bán ma túy hợp lại. Vì số lượng ma túy tàng trữ dưới 10 gram, cậu ta bị kết án hai năm tù. Trong tù, những kẻ nghiện ngập như cậu ta cùng với tội phạm cưỡng gian là những thành phần mạt hạng nhất. Cậu ta bị bạn tù đ.á.n.h đập, lăng nhục, hỏng một con mắt, chân phải bị què, đi lại khập khiễng, gầy đến mức biến dạng, không còn chút dáng vẻ điển trai ngày xưa."
"Sau khi ra tù, Trần Mộ chịu sự khinh miệt của người đời. Hàng xóm, công nhân trong nhà máy đều biết tiếng xấu của cậu ta, đến con ch.ó con mèo thấy cũng tránh xa. Tay nghề sửa chữa điện giỏi giang năm xưa giờ thành vô dụng, chẳng ai dám thuê cậu ta làm việc. Trần Mộ cảm thấy cuộc đời không còn chút hy vọng nào."
"Đau khổ, tuyệt vọng, cậu ta lại tìm đến ma túy."
"Cái giá của việc tái nghiện vô cùng t.h.ả.m khốc. Những cơn vật t.h.u.ố.c ngày càng thường xuyên, liều lượng đòi hỏi ngày càng cao. Ma túy thông thường không thể thỏa mãn cậu ta nữa, cậu ta bắt đầu tìm kiếm những loại mới nhất, tinh khiết nhất."
"Một lần nọ, cậu ta lên cơn vật t.h.u.ố.c giữa đường, cầm d.a.o xông vào bệnh viện định cướp t.h.u.ố.c giảm đau Pethidine, nhưng bị nhân viên nhà t.h.u.ố.c khống chế và báo cảnh sát. Khi cảnh sát ập đến, nghĩ đến những ngày tháng khổ sở trong tù, cậu ta liều mạng giãy giụa và bất ngờ thoát khỏi tay nhân viên."
Khương Lăng bình thản thuật lại vận mệnh kiếp trước của Trần Mộ. Từng câu từng chữ rõ ràng, sắc lạnh như d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Trần Chí Cương.
Con trai ông, niềm tự hào của ông, sự tiếp nối sinh mệnh của ông, vậy mà lại có kết cục bi t.h.ả.m như vậy sao? Dù Khương Lăng chỉ đang nói về những khả năng trong tương lai, nhưng không hiểu sao, có lẽ vì sự miêu tả quá chân thực, Trần Chí Cương tin tưởng lời cô từ tận đáy lòng.
Lần này, Trần Chí Cương không khóc.
Nỗi đau thấu tim gan, trái tim như bị d.a.o băm nát, ông cảm thấy m.á.u tươi đang ồ ạt chảy ra từ lồng ngực, nhưng lại chẳng thể rơi một giọt nước mắt nào.
"Trần Mộ chạy trốn phía trước, cảnh sát đuổi theo phía sau. Đến một khu tập thể, Trần Mộ hoảng loạn chạy thục mạng lên sân thượng."
"Đứng ở mép sân thượng, cậu ta quay lại gào lên với cảnh sát: 'Đừng qua đây! Qua đây là tôi nhảy xuống đấy!'"
Rõ ràng không dùng từ ngữ hoa mỹ, không miêu tả quá chi tiết, nhưng Trần Chí Cương như nhìn thấy hình ảnh đó đang diễn ra ngay trước mắt.
—— Con trai ông vì cướp giật mà bị cảnh sát truy đuổi lên sân thượng.
—— Gió trên sân thượng rất lớn, thổi Trần Mộ lảo đảo không đứng vững.
Cái lạnh từ lòng bàn chân dâng lên tận đỉnh đầu, Trần Chí Cương hét lên: "Không! Không!"
Nhưng Khương Lăng cố tình không buông tha, lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta. Đôi môi đỏ mọng xinh đẹp thốt ra những lời tàn nhẫn vô cùng.
"Trong khoảnh khắc đó, vô số hình ảnh lướt qua tâm trí Trần Mộ."
"Năm tám tuổi, cậu ta trượt chân ngã xuống hồ, chính Trương Nguyên Thịnh đã cứu cậu ta. Nhưng cậu ta lại đạp Trương Nguyên Thịnh một cú rơi tỏm xuống vùng nước sâu, khiến bạn mình không bao giờ trở lại nữa."
"Cha mẹ cậu ta bảo đó không phải lỗi của cậu ta, nhưng Trần Mộ biết, đó chính là lỗi của mình. Cậu ta ích kỷ, hèn nhát, chỉ lo cho bản thân, không kịp thời kêu cứu nên Trương Nguyên Thịnh mới c.h.ế.t."
"Trần Mộ muốn quỳ xuống xin lỗi thầy Trương, muốn nói với cô Kiều rằng Thịnh là anh hùng, nhưng cha mẹ cậu ta lại cấm cản, bắt cậu ta không được nói sự thật, nếu không người nhà họ Trương sẽ đ.á.n.h mắng cậu ta."
"Nhưng các người không biết rằng, Trần Mộ thà bị cha mẹ, anh trai Trương Nguyên Thịnh đ.á.n.h mắng, còn hơn hàng đêm không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là thấy Trương Nguyên Thịnh cười hì hì bảo: 'Trần Mộ, chúng ta là bạn tốt nhất của nhau!'"
Trần Chí Cương ôm đầu gào lên: "Cầu xin cô, cầu xin cô đừng nói nữa!"
Chân Lôi Kiêu và Lý Chấn Lương như bị đóng đinh xuống sàn. Một người đứng, một người ngồi, nhưng cả hai đều cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Khương Lăng rõ ràng nói bằng giọng điệu bình thường, nhưng lại khiến họ sởn gai ốc. Cô như thể có đôi mắt nhìn thấu tương lai, biết trước kết cục của Trần Mộ.
Lời Khương Lăng vẫn tiếp tục, len lỏi qua tiếng gào thét của Trần Chí Cương, rõ mồn một bên tai từng người.
"Năm 24 tuổi, cậu ta có tay nghề sửa chữa giỏi, mua được chiếc xe máy, ý khí phong phát phóng như bay qua những con phố quen thuộc, cảm giác cả thế giới nằm trong tầm tay."
"Tại sàn nhảy Mị Ảnh, ánh đèn chập chờn huyền ảo như không phải thế giới thực. Khoảnh khắc ấy, cậu ta lại nhớ đến Trương Nguyên Thịnh. Nếu Thịnh còn sống, hai người sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau ca hát nhảy múa, cùng nhau cưỡi mô tô tán gái phải không?"
"Nỗi đau khổ tột cùng trào dâng, Trần Mộ không chịu đựng nổi nữa, ngồi thụp xuống giữa đám đông gào khóc."
"Có người đặt tay lên vai Trần Mộ. Cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trương Nguyên Cường."
"Anh em nhà họ Trương rất giống nhau. Dù hơn mười năm trôi qua, dù Trương Nguyên Cường đã cao lớn và thay đổi ít nhiều, nhưng Trần Mộ nhận ra hắn ngay lập tức. Trương Nguyên Cường đưa Trần Mộ đến ghế dài, đưa cho cậu ta một điếu thuốc. Điếu t.h.u.ố.c đó mang lại cho Trần Mộ sự khoái lạc, giúp cậu ta quên đi nỗi thống khổ đè nén trong lòng. Và cũng từ đó, con đường nghiện ngập của Trần Mộ bắt đầu."
Trần Chí Cương ngừng gào thét, thụ động lắng nghe từng lời của Khương Lăng. Ông nhìn thấy quá khứ của con, đau đớn vì nỗi đau của con.
Hóa ra, cái c.h.ế.t của Trương Nguyên Thịnh gây tổn thương cho Trần Mộ lớn đến thế!
Lớn đến mức cậu ta không thể cảm nhận niềm vui thực sự, lớn đến mức cậu ta thấy hạnh phúc của mình là một tội lỗi, lớn đến mức cậu ta không thể kháng cự ma túy vì chỉ có nó mới giúp cậu ta tạm quên đi nỗi đau.
Cơ thể Trần Chí Cương bắt đầu run rẩy mất kiểm soát. Từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu, từ ngón tay đến đầu lưỡi.
Khương Lăng nhận ra sự run rẩy đó, nhưng cô vẫn chưa dừng lại.
Đau sao? Chính là muốn ông phải đau!
Run rẩy sao? Chính là muốn ông phải run rẩy!
Chỉ khi nếm trải nỗi đau thực sự, cảm nhận nỗi sợ hãi thực sự, ông mới có thể sám hối từ tận đáy lòng! Đánh ông? Mắng ông? Quá hời cho ông rồi. Thứ tôi muốn là tru tâm - g.i.ế.c c.h.ế.t tâm can ông.
"Trần Mộ không ngốc, cậu ta biết Trương Nguyên Cường hận mình, biết Trương Nguyên Cường đang lợi dụng mình, nhưng cậu ta không quan tâm."
"Cậu ta sẵn sàng nghe lệnh Trương Nguyên Cường, sẵn sàng làm tay sai cho hắn, bởi vì cậu ta đang chuộc tội."
"Gió trên sân thượng lớn thật, thổi tấm biển quảng cáo kêu phần phật."
"Nhìn cảnh sát đang cố gắng thuyết phục mình bước xuống, Trần Mộ không chút do dự, ngả người ra sau, nhảy xuống."
Trần Chí Cương kinh hoàng tột độ, bật dậy lao về phía trước, hai tay vươn ra, hét lên t.h.ả.m thiết: "Không ——"
Khương Lăng cũng đứng dậy, ánh mắt rực lửa, sắc bén như được tôi qua ánh dao.
"Khi cơ thể rơi tự do trong không trung, cảm giác không trọng lượng ập đến, Trần Mộ lại cảm thấy vô cùng an tâm. Cậu ta nghĩ thầm: Mạng này là do Trương Nguyên Thịnh cứu, giờ trả lại cho cậu ấy cũng là lẽ đương nhiên."
"Có lẽ, chỉ có cái c.h.ế.t mới là sự giải thoát thực sự."
"Đối diện với ánh mặt trời rực rỡ, lòng Trần Mộ bình yên lạ thường. Khóe miệng cậu ta nở nụ cười, khẽ thì thầm: 'Nguyên Thịnh, tớ đến đây với cậu rồi.'"
Tay Trần Chí Cương khựng lại giữa không trung. Một giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt. Trong mắt ông, ngoài nước mắt, còn hằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu.
Khóe miệng Khương Lăng nhếch lên: "Bây giờ, ông có thể khóc rồi."
Nỗi đau khổ khổng lồ như thủy triều ập đến, nhấn chìm cơ thể ông, bịt chặt đường thở. Trần Chí Cương đột ngột ho ra một ngụm m.á.u tươi.
Rầm ——
Cơ thể ông ngã ngửa ra sau, đổ ập xuống sàn.
Lôi Kiêu nhanh tay lẹ mắt, đỡ lấy gáy Trần Chí Cương. Ông dùng nách phải kê sau đầu người đàn ông, tay trái ấn vào huyệt nhân trung, ngẩng đầu quát Lý Chấn Lương: "Đi! Gọi bác sĩ mau!"
Lý Chấn Lương bật dậy lao ra cửa: "Có người ngất xỉu! Gọi bác sĩ gấp!"
Chờ bác sĩ đến cấp cứu cho Trần Chí Cương, Lý Chấn Lương mới rảnh rang quay sang nhìn Khương Lăng, trong mắt ánh lên vẻ sùng bái và nể phục.
Khương Lăng không hề mắng nhiếc Trần Chí Cương, không văng tục một câu nào, nhưng cô đã thành công khiến ông ta tức đến hộc máu. Quả là tuyệt chiêu!
Trần Chí Cương rất nhanh tỉnh lại. Vừa mở mắt, ông đã dáo dác tìm kiếm xung quanh. Khi bắt gặp đôi mắt hạnh trong veo của Khương Lăng, ông vươn tay về phía cô, hơi thở yếu ớt van xin: "Cứu nó... Cầu xin cô, cứu nó với!"
Khương Lăng đương nhiên hiểu "nó" mà Trần Chí Cương nhắc đến là ai.
Có muốn cứu Trần Mộ không? Có cứu được không? Cô im lặng không đáp.
Thấy Khương Lăng không trả lời, Trần Chí Cương vùng dậy, xoay người quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục. Lôi Kiêu định ngăn lại, nhưng sức mạnh bộc phát của người cha tuyệt vọng lớn đến mức ông không cản nổi.
"Cô bảo gì tôi cũng làm. Tôi tin cảnh sát, tuyệt đối tin tưởng cảnh sát. Tôi sẽ đi tìm Trương Nguyên Cường, tôi đi chuộc tội. Mọi tội lỗi cứ để tôi gánh hết, được không? Chỉ xin cô giúp Trần Mộ, lòng nó khổ lắm, thực sự rất khổ. Nó còn trẻ, nó phải sống, phải sống cho ra người..."
Những lời Khương Lăng nói quá chân thực, như thể cô đã tận mắt chứng kiến tất cả. Giờ phút này, Khương Lăng chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất của ông, dù phải liều mạng ông cũng muốn nắm chặt lấy.
Chuyện xảy ra trong phòng thẩm vấn nhanh chóng lan truyền khắp Đội 1. Ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Không phải chứ, đến Đội trưởng Lôi còn chưa từng mắng cho ai hộc máu, thế mà lại bị con bé Khương Lăng dọa cho một trận à?"
"Khương Lăng mồm mép lợi hại thế sao?"
"Thật sự chỉ kể một câu chuyện mà Trần Chí Cương đã quỳ rạp xuống á?"
Khi Khương Lăng một lần nữa bước vào văn phòng Đội 1, đám đông lập tức vây quanh cô. Đi đầu là Trịnh Du và Tô Tâm Uyển - hai người lúc trước chỉ ngồi làm nền trong góc.
"Tiểu Khương, ai cũng bảo cô lợi hại, giờ mới được tận mắt chứng kiến đấy." Trịnh Du cười ha ha, đưa tay định vỗ vai Khương Lăng.
Khương Lăng lần này đã đề phòng, tay phải Trịnh Du vừa nhấc lên, cô liền lách người tránh sang bên, né được cái vỗ vai thân thiện nhưng suồng sã.
Tô Tâm Uyển nhìn Khương Lăng, khẽ nói: "Thật ngưỡng mộ cô."
Đáy mắt cô ấy thoáng nét u sầu, khiến Khương Lăng có chút không nỡ, bèn an ủi: "Cô cũng làm được mà."
Tô Tâm Uyển mím môi cười, nụ cười có phần yếu ớt, dường như chính cô ấy cũng không tin vào bản thân mình. Khương Lăng cảm thấy Tô Tâm Uyển có chút quen mắt, nhưng chắc chắn cô chưa gặp người này bao giờ.
Khương Lăng không nói thêm gì nữa, quay sang hỏi Lôi Kiêu: "Sức khỏe Trần Chí Cương thế nào, có trụ được không?"
Lôi Kiêu phất tay: "Yên tâm, cấp hỏa công tâm (tức giận quá độ hại tim) thôi, nhìn thì dọa người chứ phun được ngụm m.á.u bầm ra là ổn rồi."
Khương Lăng "ừ" một tiếng, mặt không biểu cảm. Kiếp trước cô chỉ là người quản lý hồ sơ tội phạm, không có cơ hội đối mặt trực tiếp với nghi phạm. Sống lại một đời, được đứng ở tuyến đầu hình sự, dùng lời nói như d.a.o m.ổ x.ẻ linh hồn kẻ ác, thật sự quá sảng khoái!
Lôi Kiêu hỏi: "Cô định giúp Trần Mộ thế nào?"
Khương Lăng đáp: "Công tác tư tưởng với Trần Chí Cương đã xong, đương nhiên bước tiếp theo là làm công tác tư tưởng cho Trần Mộ."
Cô gọi cái màn vừa rồi là công tác tư tưởng á?
Lôi Kiêu cười hì hì: "Được, làm công tác tư tưởng cho tốt nhé."
Khương Lăng liếc ông: "Đừng quên mục đích của chúng ta là bắt được tập đoàn buôn ma túy sau lưng Trương Nguyên Cường, chứ không phải cứu vớt cha con nhà họ Trần."
Bị một cô nhóc giáo huấn thẳng thừng, mặt Lôi Kiêu xị xuống, cố tỏ ra hung dữ: "Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi."
Lý Chấn Lương nhìn khuôn mặt hung thần ác sát của Lôi Kiêu mà hơi hoảng.
Khương Lăng thì chẳng bận tâm, nói tiếp: "Đội trưởng Lôi, tôi định xúi giục cha con Trần Chí Cương phản lại Trương Nguyên Cường, các anh cần chuẩn bị sẵn sàng để phối hợp."
Lôi Kiêu chưa theo kịp mạch tư duy của cô: "Xúi giục phản lại?"
Khương Lăng gật đầu: "Đúng vậy. Lần trước chẳng phải đã nói để chúng c.ắ.n xé lẫn nhau sao? Nếu chưa thể bứt dây động rừng với Trương Nguyên Cường, vậy thì hãy để Trần Chí Cương và Trần Mộ chủ động tìm đến hắn, dẫn rắn ra khỏi hang."
